Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Chương 270: Trứng Ngỗng bị bệnh thận
"Ngọc tỷ chưa bao giờ nói dối chúng ta cả! Ngươi kh phục !"
Nguyễn Ninh Viễn đương nhiên là kh phục, nhóc bật dậy, tức giận chỉ tay vào Béo Đôn: " là con trai, tại lại nghe lời một đứa con gái, thật mất mặt!"
Béo Đôn đúng lý hợp tình cãi lại: "Bởi vì Ngọc tỷ bà nội, mẹ, trai và ba là lợi hại nhất! Ba của đến phân còn dám ăn, ba dám kh?!"
Nguyễn Ninh Viễn: "..."
Việc Tiểu Ngọc rêu rao ở trường chuyện bố già biết "ăn phân" đã là chuyện từ một năm trước. Lúc này, Tiểu Ngọc gần 6 tuổi đã biết đó chẳng chuyện gì đáng để khoe khoang, sẽ làm ba bị ta cười nhạo. Bởi vậy, cô bé lườm Béo Đôn một cái, nheo mắt về phía Nguyễn Ninh Viễn.
"Chúng ta kh so cái đó. Nguyễn Ninh Viễn, ngươi kh phục ta làm đại ca, vậy ngươi muốn so cái gì?"
"So võ c."
Nguyễn Ninh Viễn từ nhỏ đã học quân thể quyền với ba, trước kia ở khu tập thể quân đội chưa bao giờ thua bạn bè cùng lứa. nhóc tự tin vào bản lĩnh của , giơ tay lên: "Hai đứa đ.á.n.h một trận."
"Được."
Tiểu Ngọc dứt khoát đồng ý, và chỉ trong vòng ba chiêu, cô bé đã hạ đo ván Nguyễn Ninh Viễn một cách gọn gàng, khiến đám nhóc xung qu hò reo cổ vũ.
"Ngọc tỷ uy vũ!" "Ngọc tỷ là nhất!" "Ngọc tỷ, Ngọc tỷ, tụi em mãi mãi theo chị!" ...
Nguyễn Ninh Viễn nằm dưới đất mà đờ đẫn cả . bị ngã trên đệm mềm nên kh đau, nhưng thật là mất mặt quá ! lại kh đ.á.n.h tg nổi một đứa con gái cơ chứ!
Nguyễn Ninh Viễn lồm cồm bò dậy, ánh mắt Tiểu Ngọc đầy vẻ bất mãn. Tiểu Ngọc còn an ủi: "Nguyễn Ninh Viễn, ngươi đừng giận. Kh chỉ ngươi đâu, cả cái lớp mẫu giáo này kh đứa nào đ.á.n.h tg được ta cả, kh gì mất mặt đâu mà."
Vẫn là Béo Đôn, nhóc huơ tay múa chân, cười hớn hở: "Nguyễn Ninh Viễn, là đàn em thứ 11 của Ngọc tỷ đ. Lớp tổng cộng 12 đứa, hắc hắc, trước kia tớ đứng bét, giờ là nhé!"
ta kh thèm làm đàn em đâu! Trong cơn phẫn nộ, thừa lúc Tiểu Ngọc đang cúi xuống buộc dây giày cho một bạn nữ khác, Nguyễn Ninh Viễn đột ngột đ.á.n.h lén. xô Tiểu Ngọc ngã nhào ra đất đè nghiến l hai tay cô bé, gào lên: "Ta tg , ta hạ gục ngươi !"
"Ngươi đ.á.n.h lén! Đồ kh biết lý lẽ!" Tiểu Ngọc tức phát ên. Cô bé tự coi là đại ca, xưa nay luôn che chở cho bọn trẻ khác, kh bao giờ gây sự nhưng cũng chẳng sợ ai.
Dứt lời, cô bé kh thèm nói nhiều, cái eo nhỏ n gồng lên, đôi chân đạp mạnh một cái hất văng Nguyễn Ninh Viễn ra, sau đó ngồi đè lên nhóc: "Cái loại trẻ con hư hỏng như ngươi, cho ta làm đàn em ta cũng kh thèm!"
Béo Đôn và đám trẻ cũng phẫn nộ, tức tối vây qu: "Đánh lén đại ca của tụi này à! Ngươi đàn kh hả!" "Đánh nó !" ...
Chớp mắt, sự việc đã trở thành một màn hội đồng Nguyễn Ninh Viễn. May mà giáo viên ở gần đó kịp thời chạy đến giải cứu. Cũng may Nguyễn Ninh Viễn chỉ bị xô đẩy nên trán bị va vào khối gỗ đồ chơi gây đỏ t, ngoài ra kh bị thương gì thêm.
Dù vậy, Nguyễn Ninh Viễn vẫn kh chịu nổi, khóc nức nở. Cô giáo vừa dỗ dành vừa sai th báo cho phụ của những đứa trẻ tham gia đ.á.n.h nhau. Đây là trường mẫu giáo của cơ quan, phụ đều làm việc gần đây nên chỉ cần chạy bộ một quãng là báo tin được ngay.
Nhưng kh may là Nghiêm Cương bận họp cấp trên, Giả Thục Phân thì đưa Giả Đình Tây bệnh viện, thế nên Ôn Ninh là nhận ện thoại và chạy tới xử lý.
Khi cô đến nơi, năm sáu đứa trẻ đang đứng phạt ở ngoài hành lang. Tiểu Ngọc chắp tay sau lưng, dõng dạc sắp xếp: "Lát nữa các bạn cứ nói thật lòng là được, phụ đều hiểu lý lẽ cả, kh đ.á.n.h các bạn đâu."
"Ba tớ dữ lắm." Một cô bé mếu máo: "Giờ tính ?"
Tiểu Ngọc nghiêm túc khai th tư tưởng: "Kh hết, bạn cứ bảo là: Lãnh đạo của con bị ta đánh, con kh mau lại cứu thì chẳng lẽ đợi bị đuổi việc về nhà ăn bám vợ ? Chú sẽ hiểu cho bạn thôi. Bà nội tớ bảo, đàn quan tâm nhất là lãnh đạo của đó~"
"Ăn bám vợ là gì hả bạn?"
"Là kh kiếm ra tiền..."
"Khụ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-270-trung-ngong-bi-benh-than.html.]
Ôn Ninh g giọng, Tiểu Ngọc quay đầu lại, vui mừng chạy tới: "Mẹ ơi, con cứ đ.á.n.h nhau là được gặp mẹ nhiều hơn hả? Vậy con thể tham gia đ.á.n.h hội đồng thêm vài lần nữa kh?"
"Con nói xem được kh?" Ôn Ninh hỏi ngược lại.
Tiểu Ngọc bĩu môi: "Chắc c là kh , con đùa tí thôi mà. Con là đứa trẻ ngoan, kh dễ gì đ.á.n.h nhau đâu. Nhưng hôm nay Nguyễn Ninh Viễn định cưỡi lên đầu lên cổ con, nếu con để ta bắt nạt thì con chẳng còn là cháu nội của Giả Thục Phân nữa!"
Th cô bé đang hừng hực khí thế, Ôn Ninh tạm thời kh phán xét. Cô bảo: "Chúng ta vào gặp cô giáo hỏi rõ tình hình đã."
"Dạ vâng!"
Ôn Ninh dắt theo một hàng dài đám nhóc vào văn phòng, vừa hay th Chu Hạnh Hoa đến trước một bước đang dạy bảo Nguyễn Ninh Viễn.
"Cô giáo và các bạn đều nói là con ra tay trước, Nguyễn Ninh Viễn, con hay gây sự thế hả! Mẹ chẳng bảo con nghe lời cô giáo, đoàn kết với bạn bè là gì?"
Trán Nguyễn Ninh Viễn đã được bôi thuốc, nhóc phồng má, vẫn còn bực bội: "Đại ca nhà là ba, là đàn , đại ca ở trường lại thể là con gái được? Mẹ, chẳng mẹ cũng đâu làm đại ca trong nhà? Mẹ kh chỉ nghe lời ba mà còn nghe lời trai nữa. phạm lỗi mẹ cũng chẳng dám đánh, mẹ cũng kh được đ.á.n.h con, mẹ nghe lời con! Mẹ về nhà mà ăn phân ! Mẹ của Nghiêm Như Ngọc chắc c kh dám ăn phân đâu!"
Sự sững sờ hiện rõ trên khuôn mặt Chu Hạnh Hoa. Tiểu Ngọc nghe kh nổi nữa, giơ nắm đ.ấ.m x lên phía trước: "Nguyễn Ninh Viễn, ngươi quá đáng lắm ! Ngươi mà kh nghe lời mẹ, lần sau ta còn tấu cho một trận nữa đ!"
Nguyễn Ninh Viễn hoảng loạn trốn sau lưng mẹ, mách lẻo: "Mẹ ơi, chính là nó cầm đầu đ.á.n.h con!"
"Tiểu Ngọc." Ôn Ninh bước tới, đặt tay lên đôi vai nhỏ của con gái, đối mắt với Chu Hạnh Hoa. Giọng cô bình thản: "Lại gặp nhau , đồng chí Chu. Con gái vốn tính chính nghĩa, hy vọng kh gây rắc rối cho chị, nhưng nghĩ phương pháp giáo d.ụ.c của nhà chị lẽ cần thay đổi một chút."
Đứa con trai lớn thì kiêu căng tùy hứng, đứa nhỏ lại càng quái gở, học theo thói xấu. Chu Hạnh Hoa cười ngượng nghịu, nhưng trong lòng lại tính toán: Sự việc chút ngoài dự kiến, bà ta thay đổi suy nghĩ của Ninh Viễn, nhưng vì Nguyễn Hòa Bình là con riêng nên bà ta sẽ nuôi dạy nó theo kiểu càng "vô dụng" càng tốt.
Chuyện đ.á.n.h nhau cũng kh khó giải quyết vì Chu Hạnh Hoa biết con sai nên kh định làm ầm ĩ. Cuối cùng, hai bên xin lỗi nhau là xong chuyện.
Trước mặt giáo viên và phụ , Tiểu Ngọc Nguyễn Ninh Viễn, khuôn mặt trắng trẻo cực kỳ nghiêm túc: "Ta xin lỗi vì ngươi bị thương, nhưng ta kh làm sai. Lần sau nếu ngươi còn chọc ta, ta vẫn sẽ đánh."
Nguyễn Ninh Viễn: "... Oa!"
Tiểu Ngọc bĩu môi. Thật nhát cáy.
________________________________________
Rời khỏi văn phòng, Tiểu Ngọc vẫn chưa hài lòng: "Giá mà cái máy quay phim ghi lại hết mọi chuyện thì tốt quá, mẹ sẽ biết con vô tội thế nào~"
Ôn Ninh xoa đầu cô bé: "Mẹ tin con mà, mẹ đâu mắng con."
Tiểu Ngọc xoa xoa đôi tay nhỏ, mẹ với ánh mắt long l cầu khẩn: "Vậy mẹ ơi, mẹ mua cho con ít kẹo mút được kh? Con muốn an ủi 'ba quân' một chút~"
"Hả?"
Cuối cùng Ôn Ninh vẫn mua kẹo mút, Tiểu Ngọc cầm chia cho đám bạn.
"Cảm ơn các bạn đã giúp đ.á.n.h nhau nhé, Ngọc tỷ siêu cấp siêu cấp thích các bạn luôn~"
Ôn Ninh đứng bên cạnh , cảm th con gái thật là khéo léo, biết cách thu phục lòng .
Hai mẹ con thong dong về đến nhà, lại th Giả Thục Phân đang sốt ruột chờ ở cửa. Vừa th mặt, bà Giả lập tức vỗ đùi đ.á.n.h đét: "Ninh Ninh, con về ! Hôm nay mẹ đưa Đình Tây viện chỉnh lại chân giả, con đoán xem mẹ gặp ai? Mẹ gặp bà Hồ đ! Kh chỉ bà ta mà còn cả con trai, con dâu và cháu nội nữa. Trời đất ơi, thằng Trứng Ngỗng nhà họ bị bệnh thận gì đó !"
Ôn Ninh sững . Cô đã nhắc nhở Điền Tú Nga vài lần là chú ý đến sức khỏe của bọn trẻ, vậy mà vẫn kh tác dụng ? Trứng Ngỗng vẫn bị bệnh thận giống như kiếp trước.
Vậy thì tiếp theo sẽ là đến lượt Lâm Mai Trân hiến thận.
Chưa có bình luận nào cho chương này.