Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Chương 287: Đuổi chúng ta vào nhà vệ sinh ăn cơm!
"Nghiêm Nhị Mao! Con đã mười bốn tuổi đ trời đất ơi, con nghịch đến mức con ch.ó cũng kh tha thế hả! Tráng Tráng đang đứng t.ử tế, con nấp ở góc cua dọa nó làm gì? Nó mà giật chuyện gì thì ? Nó đã là lão cẩu chín tuổi đ!"
Nhị Mao cãi lại: "Con đang chơi với nó mà, nó th con từ sớm , đuôi còn ngoáy tít lên kia kìa!"
"Con thiếu tâm nhãn à? Bao nhiêu kh chơi, con chơi với chó?"
Nhị Mao trợn mắt, đầy vẻ bất bình: "Bà nội! Bà bảo ai chơi với con cơ? Đại Mao thì chỉ biết đọc sách, Tiểu Ngọc thì bận làm đại ca, ba mẹ làm, ba con mèo thì chỉ biết ngủ thôi!"
Giả Thục Phân cười lạnh: "Lão nương đây tới chơi với con này, chơi món 'măng xào thịt' nhé!"
Bà đuổi, Nhị Mao chạy, Nhị Mao như mọc thêm cánh mà bay biến. Giả Diệc Chân quay đầu hỏi Bùi An: "Đây là cái sự 'náo nhiệt' mà muốn tận hưởng đ à?"
Bùi An sờ mũi: "Thôi, cái này em đỡ kh nổi."
Lúc này, Giả Thục Phân thực sự đuổi kh kịp Nhị Mao nên ném cái gậy sang một bên, về phía con gái và con rể. Th sắc mặt Giả Diệc Chân hồng nhuận, bà yên tâm hẳn: "Mau vào ăn sáng các con."
Bữa sáng lại là một trận ầm ĩ khác, bởi vì Nhị Mao đem cái bánh bột ngô nhân khó ăn đưa cho Bùi An, còn bảo:
"Dượng út, nhà trước đây mỗi ba cháu là vợ, giờ dượng cũng , ăn cái này . Bánh nhân gọi là bánh vợ (bánh bà xã), đàn vợ mới được ăn đ."
Bùi An: "..." Thật ra cái bánh này cực kỳ khó nuốt. Cuối cùng cũng hiểu tại lại tin đồn Nghiêm Cương "ăn được cả phân" , chắc c là do toàn ăn nốt những thứ khó ăn mà cả nhà bỏ lại.
Nghiêm Cương nhận l những ánh mắt đồng cảm mà chẳng hiểu tại .
Đột nhiên Tiểu Ngọc th quen trên tivi: "Mẹ ơi mau xem, là phụ nữ của tên đại ca hôm qua kìa ~"
Kiều Thúy Nhi lại lên tivi. Nhưng lần này khác hẳn lần trước. Lần trước cô ta xuất hiện với tư cách đại diện c ty ô tô Hoa Bắc, hình ảnh tích cực, còn lần này là ra mặt làm kẻ "chịu tội thay". Cô ta đỏ hoe mắt, cúi đầu trước ống kính:
"... xin lỗi c chúng và sự tín nhiệm của Bàng tổng dành cho . đã quá tin tưởng cấp dưới, khiến họ làm càn, làm cho c tác từ thiện trở nên rối ren. Nay c ty đã đình chỉ chức vụ của , tổ chức từ thiện của chúng cũng xin tạm biệt mọi một thời gian..."
Giả Thục Phân ngạc nhiên: "Trời đất, cái tổ chức đó làm được bao lâu mà đã sập ? Hết tiền à? Chẳng bảo là do nghiệp đa quốc gia ?"
Ôn Ninh là biết rõ nội tình, cô châm biếm: " nhiều tiền đến đâu cũng kh chịu nổi cảnh cứ rải ra mãi, nhất là khi họ kh quy hoạch rõ ràng, chế độ cụ thể. Cứ hễ ai bệnh là đòi tiền thì ai mà kh muốn l? Họ dừng lại bây giờ gọi là kịp thời cắt lỗ."
Giả Thục Phân kh quan tâm chuyện khác, chỉ lo cho Ôn Ninh: "Ninh Ninh à, ảnh hưởng gì đến con kh? Tổ chức của con bị như vậy kh?"
Ôn Ninh trấn an bà: "Kh đâu mẹ, tổ chức của con rút kinh nghiệm từ những thất bại đó, đối tượng cứu trợ tập trung: là bé gái mắc bệnh nặng hoàn cảnh nghèo khó, yêu cầu đầy đủ gi tờ liên quan, lại còn cần gi xác nhận cha mẹ kh tiền án tiền sự, nhất định qua khảo sát nghiêm ngặt."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Giả Thục Phân gật đầu ra vẻ suy ngẫm. Ngược lại, Bùi An nghe được một tai, nuốt miếng "bánh vợ" xuống nói: "Tổ chức từ thiện mà duy trì ổn định được là việc thiện tích đức tốt, nhưng nếu làm kh khéo thì đúng là mất cả chì lẫn chài."
Kẻ "mất cả chì lẫn chài" chẳng là Bàng Khôn ?
Tại khách sạn. Kiều Thúy Nhi sáng sớm đã tới tìm Bàng Khôn, vừa th liền khẩn khoản: " Bàng, kh cho em ở khách sạn cùng thì cũng cho em vào c ty chứ? Em kh phụ trách từ thiện nữa, sắp xếp cho em việc khác ?"
Bàng Khôn bực bội trong lòng, cô ta cười lạnh: "Chuyện từ thiện vốn là do cô gây ra, để dọn dẹp đống rác của cô, đã tốn gần mười vạn tệ đ. Mười vạn, lên Kinh Thị thể mua được một căn tứ hợp viện , Kiều Thúy Nhi, cô còn chưa thỏa mãn à?"
Thỏa mãn? Cô ta đã nhận được cái gì đâu! Kiều Thúy Nhi bao nhiêu lời muốn nói nhưng lại nén hết vào trong, tỏ vẻ đáng thương : " Bàng, em sai , em thực sự biết lỗi , sau này em kh dám làm bậy nữa, tha cho em lần này ."
Th Bàng Khôn kh lay chuyển, Kiều Thúy Nhi lại tung chiêu cũ: " Bàng, còn nhớ trai em kh? vì muốn trút giận cho mà tìm hai đứa con trai nhà họ Nghiêm, kết quả bị đ.â.m c.h.ế.t tại chỗ. Đêm qua còn về báo mộng cho em, bảo nhớ em lắm."
Thời gian qua cô ta phát hiện Bàng Khôn chút mê tín, hình như từng bị dọa ở đâu đó . Quả nhiên, nghe vậy Bàng Khôn híp mắt cô ta, thần sắc u ám.
" Bàng," Kiều Thúy Nhi nặn ra nụ cười, tiếp tục thêm quân bài mặc cả, "Tuy chuyện từ thiện kh làm được nữa, nhưng thời gian qua em đã gây dựng quan hệ với kh ít phu nhân của các sếp. Ví dụ như vợ của Nguyễn, đang cạnh tr với Nghiêm Cương , chị Chu còn muốn con trai chị nhận em làm mẹ đỡ đầu nữa. giữ em lại, em sẽ tiếp tục giúp giao thiệp, được kh?"
Lợi ích luôn luôn động lòng hơn chân tình. Bàng Khôn bực bội xua tay: "Tạm thời kh sắp xếp c việc, cô cứ theo bên cạnh làm chân chạy vặt . Vậy , ra ngoài."
Kiều Thúy Nhi mừng rỡ: "Vâng, vâng."
Cô ta ngoan ngoãn rời , nhưng khóe mắt lại thoáng th trên giường một chiếc áo lót phụ nữ màu hồng nhạt mỏng m. Cơ thể cô ta khựng lại, nghiến răng đầy hận ý. Trách kh được chán ghét cô ta như vậy, hóa ra là đàn bà khác. Cũng đúng, Bàng Khôn tiền thế, thiếu gì đàn bà? Cô ta nghĩ cách để giữ chân mới được.
Kiều Thúy Nhi lập tức gọi ện hẹn Chu Hạnh Hoa gặp mặt để nhờ hiến kế. Chu Hạnh Hoa tất nhiên cũng xem tin tức, giờ đây Kiều Thúy Nhi kh còn giá trị như trước, bà ta định tìm lý do từ chối nhưng lại nghe Kiều Thúy Nhi hằn học nói:
"Chị Chu, em hận c.h.ế.t nhà Ôn Ninh , chúng bàn bạc xem làm thế nào để cho nhà họ gặp xui xẻo !"
Thế chẳng là trùng hợp ? Chu Hạnh Hoa cũng đang muốn xem trò hay nhà Ôn Ninh, thế là bà ta nhận lời. Hai hẹn gặp nhau tại một quán cà phê nổi tiếng. Nhưng nguyên nhân nổi tiếng thì hai họ lại kh biết, bởi vì chủ của quán này là hai bà lão.
Kh sai, chính là quán cà phê do Giả Thục Phân và bà Dương Tú Liên mở. Nhưng kh may là cả hai bà đều kh mặt, ở cửa hàng lúc này là Đại Mao. hôm nay kh tiết cũng kh việc gì nên tới giúp bà nội và bà Dương tính toán sổ sách quý này.
Đại Mao đang vùi đầu, tay trái gảy bàn tính, tay ghi chép thì đột nhiên lỗ tai động đậy. Hình như nghe th nhắc đến tên mẹ .
"... Ôn Ninh cứ cậy chồng làm Phó cục trưởng mà cả ngày vênh mặt lên tận trời! Em với Bàng lòng tốt đến dự đám cưới mà bọn họ đến cửa cũng kh cho vào! Đứa con nhà họ còn kỳ quái hơn, thế mà lại lừa bọn em, đuổi chúng em vào nhà vệ sinh ăn cơm!"
Chu Hạnh Hoa hơi rướn , nhíu mày: "Đám cưới? Đám cưới ai?"
Kiều Thúy Nhi ngạc nhiên: "Thì đám cưới của Bùi An với cô em gái gì của Nghiêm Cương , chị Chu, chị và nhà kh à?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.