Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười

Chương 290: Bảo sao cậu đấu không lại mẹ kế!

Chương trước Chương sau

Chu Hạnh Hoa lập tức rặn ra nước mắt, cuống quýt giải thích: " Quân, em... em chăm sóc Ninh Viễn mà. Nó bị Hòa Bình đ.á.n.h đến mức kh xuống được giường, em lo kh xuể. Nếu ghét bỏ em thì chúng ta... chúng ta ly hôn !"

Ly hôn? Đâu đến mức !

Nguyễn Hồng Quân bực bội xua tay: "Nói gì thế kh biết, ai bảo ly hôn với bà. Mau lên, ra ngoài tìm nó ."

"Vâng." Chu Hạnh Hoa dứt khoát đáp ứng.

Cô cởi tạp dề thay quần áo tìm , nhưng trong bụng lại thầm nghĩ: Tốt nhất là c.h.ế.t quách ở ngoài cho rảnh nợ.

Trong khi vợ chồng Nguyễn Hồng Quân đang nháo nhào tìm thì tại sân nhà họ Nghiêm, Nhị Mao kéo Tiểu Ngọc lại, hai em cùng nhau chặn đường Giả Đình Tây đang định về nhà.

Nhị Mao vuốt cằm, nheo mắt soi xét: "Đình Tây, hai hôm nay lạ lắm nhé."

Tiểu Ngọc kho tay trước ngực, gật đầu lia lịa: "Đúng đúng! Em cũng th thế! Đình Tây ơi, cô út với chú út kh nhà, hay là lén giấu cô nào ở trong nhà đ?"

Giả Đình Tây đỏ bừng mặt phủ nhận: "Tiểu Ngọc, kh ! Em đừng nói linh tinh!"

Nhị Mao vạch trần ểm nghi vấn: "Trước đây cô chú vắng nhà, toàn sang ngủ với tớ. Tối qua lại đòi về, giờ cũng đòi về sớm, còn bảo kh sang ăn cơm tối nữa. Khai mau, ' em tốt' nào khác kh?"

Giả Đình Tây lưỡng lự. Tiểu Ngọc thì chống nạnh, ngước đầu lên bênh vực trai : " Đình Tây, quá đáng thật đ! kh biết Nhị Mao đã hy sinh vì thế nào ? Nếu kh nghịch ngợm làm hỏng xe lăn thì cô út đổi xe mới cho kh? Nếu kh kể chuyện cười nhạt nhẽo thì giảm cân thành c được kh? Nếu kh suốt ngày bày trò chọc bà nội giận thì chúng ta chuyện để cười ha hả kh!"

Nhị Mao giật quay sang: "Nghiêm Như Ngọc! Rốt cuộc em đứng về phe nào đ?"

Tiểu Ngọc đảo mắt liên hồi, vội che miệng lùi lại: "Thì em nói thật mà."

Giả Đình Tây sợ tr cãi sẽ khiến bà ngoại chú ý, liền hạ thấp giọng: "Tớ nói cho hai biết, nhưng cấm được mách bà với bố mẹ tớ đ nhé."

Nhị Mao và Tiểu Ngọc đồng th: "Nhất trí!"

Giả Đình Tây lý nhí: "Nguyễn Hòa Bình đang ở nhà tớ."

Nhị Mao nh trí hiểu ra ngay: " ta bỏ nhà ra à?"

"Ừ." Giả Đình Tây thở dài: " bảo bị mẹ kế vu oan, em trai thì thừa lúc đang ngủ để đ.á.n.h . kh muốn về căn nhà đó nữa, nên tớ cho trốn ở nhà tớ hai hôm."

Giả Đình Tây và Nguyễn Hòa Bình quan hệ khá tốt. Chủ yếu là lần trước nghe lời Nhị Mao, Đình Tây tặng cho Hòa Bình cuốn sách kiềm chế cảm xúc, sau đó tình cờ lại ngồi cùng bàn nên dần thân thiết. Th Hòa Bình tr t.h.ả.m hại như chú ch.ó lạc, Đình Tây mủi lòng đưa về nhà.

Nhị Mao kh nghĩ ngợi nhiều, chỉ cảm thán: " ta làm được việc mà tớ hằng mong ước nhưng chưa dám làm đ. Tớ cũng từng mơ ước xách kiếm phiêu bạt giang hồ, chứ kh ngày nào cũng bị bà cầm gậy đuổi đánh."

Giả Đình Tây: "..."

Tiểu Ngọc hai trai: "Hôm qua em th Nguyễn Ninh Viễn bị đ.á.n.h t.h.ả.m lắm, đầu quấn băng, tay treo lủng lẳng trên cổ. Đình Tây ơi, Hòa Bình tốt kh? đ.á.n.h kh? Chân kh khỏe, chạy cũng kh thoát đâu."

Giả Đình Tây ngẩn ra: "Chắc kh đâu, tớ với Hòa Bình là bạn mà."

Nhị Mao vỗ vai em, ra vẻ nghĩa hiệp: "Đừng nói nhiều nữa, tối nay sang đó ngủ với để bảo vệ . Để vào xin phép bà một tiếng."

Nói xong Nhị Mao chạy biến vào phòng. Tiểu Ngọc bĩu môi, cô cũng muốn , nhưng biết thừa bà nội sẽ kh đời nào đồng ý. Cô bé Giả Đình Tây với vẻ đầy ẩn ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-290-bao--cau-dau-khong-lai-me-ke.html.]

Giả Đình Tây biết ý, móc túi đưa cho cô một đồng: "Tiểu Ngọc em gái, xin em hãy giữ bí mật tuyệt đối, ngàn lần kh được nói cho lớn biết."

Tiểu Ngọc hớn hở nhận tiền, gật đầu cái rụp: "Được thôi, đây là giá cho một ngày nhé. Nể tình trai em, em khuyến mãi giữ bí mật thêm 7 tiếng nữa. Đến 7 giờ sáng mai đưa thêm một đồng nữa thì em mới giữ bí mật tiếp cho được."

Giả Đình Tây: "..." Đừng tưởng kh biết là 7 giờ sáng em mới ngủ dậy nhé.

Nhị Mao chẳng thèm mang theo quần áo hay đồ dùng cá nhân, vì thể dùng chung với Đình Tây. khoác cây đàn guitar lên vai, hăm hở bước ra cổng. Giả Thục Phân đuổi theo phía sau: "Nghiêm Nhị Mao! Rốt cuộc tại lại đòi sang nhà cô út ngủ?"

"Ôi dào," Nhị Mao xua tay: "Bà nội ơi, chuyện của cánh đàn bà ít quản thôi, lo nghĩ nhiều rụng tóc đ. Con đây!"

kéo Giả Đình Tây thẳng. Giả Thục Phân lườm một cái, chống nạnh cảnh cáo: "Cấm gây chuyện thị phi gì đ nhé, nếu để bà biết được thì bà đ.á.n.h gãy chân!"

"Con biết !"

Hai em khỏi, Giả Thục Phân quay sang Tiểu Ngọc. Nhưng chưa kịp mở lời, Tiểu Ngọc đã giơ đồng tiền trong tay lên: "Bà ơi này, phí giữ bí mật đ. Bà trả ít nhất bốn đồng thì cháu mới bán đứng Đình Tây và Nhị Mao cho bà."

Giả Thục Phân tức đến mức muốn vác gậy: "Giỏi thật, dám kiếm tiền trên đầu bà già này à. Bà đây kh thèm trả tiền, xem cháu nhịn được mà kh kể kh. Mau vào phòng bên cạnh luyện chữ , đừng hòng trốn học."

Tiểu Ngọc thở dài: "Dạ, thôi được ạ."

________________________________________

Tại nhà Giả Diệc Chân.

Giả Đình Tây dẫn Nhị Mao vào nhà. Bên trong truyền đến giọng nói cảnh giác: "Ai đ?"

"Tớ đây." Giả Đình Tây vội lên tiếng: " cả Nghiêm Xuyên nữa."

Vài giây sau, Nhị Mao th Nguyễn Hòa Bình bước ra thì kh khỏi sững sờ. Mặt mũi Hòa Bình bầm tím, mắt sưng đỏ, đứng lại còn khập khiễng.

Nhị Mao vòng qu ta quan sát hỏi dồn: " bị thương t.h.ả.m thế này? Đứa em cùng cha khác mẹ của mới 6 tuổi thôi mà, nó đ.á.n.h ra n nỗi này được?"

Thực ra trước đây Nguyễn Hòa Bình ghét cái tính ồn ào của Nhị Mao. th Nhị Mao cũng giống Nguyễn Ninh Viễn, đều là những đứa trẻ hư được bố mẹ chiều chuộng, hống hách. Nhưng nhờ Giả Đình Tây, đã bớt định kiến hơn.

Hòa Bình khô khan giải thích: "Tớ thi cuối kỳ đứng thứ ba, đàn bà kia khó chịu nên cứ nhằm vào tớ. Bà ta cho tớ tiền chơi ện t.ử lại châm chọc để tớ cãi nhau với bố. Bà ta còn kh cho tớ ăn thịt, cứ hỏi đến là bảo hết lương . Vết thương này... chỗ là do bố tớ đánh, chỗ là Ninh Viễn đánh. Thật ra tớ đ.á.n.h tg được nó, chỉ là hôm qua lúc tớ đang ngủ, nó bất ngờ vác ghế đập tớ. Tớ ên quá nên tẩn nó một trận, lúc chạy ra ngoài lại bị ngã, thế là thành ra thế này."

Nguyễn Hòa Bình nói xong, cả căn phòng rơi vào im lặng. Nhị Mao cũng chẳng biết nói gì hơn.

Hoàn cảnh của Nguyễn Hòa Bình thể tóm gọn trong một câu: mẹ kế thì ắt bố dượng.

Nhà ai bố đẻ mà lại để con trai sống khổ sở như thế chứ? ta cứ như đồ mất não, tin sái cổ lời Chu Hạnh Hoa đ.á.n.h đập con trai . Nhị Mao thậm chí còn nghĩ: Đừng Giả Thục Phân ngày nào cũng vác gậy đuổi đ.á.n.h , chứ nếu Nghiêm Cương mà làm bố kiểu như Nguyễn Hồng Quân, bà nội chắc c sẽ xắn tay áo lên mà quất ra bã.

Nhưng mà...

Nhị Mao kh nhịn được, nói thẳng: " nói thật nhé, hơi bị ngốc đ! Bảo đấu kh lại mụ mẹ kế!"

"Nhị Mao!" Giả Đình Tây lên tiếng ngăn lại. cảm th lúc này thảo luận chuyện đó kh thích hợp, Nguyễn Hòa Bình còn đang mang thương tích đầy .

Quả nhiên Nguyễn Hòa Bình bị chọc giận, trừng mắt Nhị Mao: " lớn lên trong một gia đình hạnh phúc, đầy đủ, căn bản kh hiểu cảm giác cả nhà chỉ ngoài nó thế nào đâu!"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...