Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Chương 293: Cháu có xứng đáng được một bát canh gà không?
Nhị Mao vừa được bố mẹ "tha bổng", ngoảnh ngoảnh lại đã "bị bắt" cống nạp cho Tiểu Ngọc bốn đồng. tức tối gào lên, chạy ra sân đuổi đ.á.n.h con gà trống. Nghe tiếng gà kêu oai oái, mới th sảng khoái trong lòng, nhưng lại bị Giả Thục Phân vác gậy đuổi cho chạy trối c.h.ế.t.
"Con gà nó đụng gì đến ? Đến gà mà cũng kh tha, là chồn đầu t.h.a.i đ à! Để gọi là Nghiêm Chồn cho !" "Con muốn tên là Nghiêm Lang Mao! Nghe cho nó oai!" "Đứng lại đó cho !"
Giả Đình Tây: "..." Đúng là kh nên xem m trò náo nhiệt này thì hơn. vác xe lăn, nhảy một chân chạy biến về nhà, làm khách du lịch ven đường cứ trố mắt : "Thành phố lớn khác, bé tàn tật mà khỏe thật đ." địa phương: "..." Hiểu lầm to !
...
Trong khi nhà họ Nghiêm đang náo loạn thì ở bệnh viện, nhà họ Nguyễn cũng chẳng yên tĩnh gì. Bác sĩ đang kiểm tra vết thương, bôi t.h.u.ố.c và băng bó cho Nguyễn Hòa Bình. So với sự làm quá của Nguyễn Ninh Viễn, những vết thương cũ chồng vết thương mới trên Hòa Bình tr cực kỳ xót xa. còn c.ắ.n răng chịu đau, kh thốt ra tiếng nào, càng khiến ta thương cảm.
Trong lúc xử lý vết thương, bác sĩ cứ chốc chốc lại liếc Nguyễn Hồng Quân với ánh mắt đầy nghi hoặc: " thật sự là bố đứa nhỏ kh đ?"
Nguyễn Hồng Quân vốn là trọng sĩ diện, hận kh thể tìm cái lỗ mà chui xuống. Cuối cùng cũng xong việc, ta vừa tiễn bác sĩ và đồng nghiệp ra cửa thì Chu Hạnh Hoa vội vàng chạy tới.
"Hồng Quân, Hồng Quân..." Chu Hạnh Hoa vừa gọi vừa hớt hải x vào: "Hòa Bình kh chứ ? Nó bị xấu bắt c, bị thương nặng lắm kh?"
Nguyễn Hồng Quân đang bực sẵn. Gia đình bất hòa, con cái đ.á.n.h nhau, suy cho cùng chẳng do Chu Hạnh Hoa kh làm tròn bổn phận mẹ ? Giọng ta trở nên lạnh lùng: "Hòa Bình kh bị bắt c, nó bị Ninh Viễn đ.á.n.h xong thì sang nhà bạn ở nhờ một đêm."
Chu Hạnh Hoa ngạc nhiên: "Bạn nào của nó cơ?"
Lần trước ở trường, cô đã cố ý gây sự để Hòa Bình nổi nóng làm xấu hình ảnh, khiến bạn bè kh ai dám chơi cùng. Thế mà giờ vẫn bạn cho nó ở nhờ ? Phụ nhà đó kh biết à? Nếu cô l chuyện này ra làm ầm lên, chắc c cuộc sống của Hòa Bình ở lớp sẽ càng khốn đốn hơn.
Câu hỏi này của Chu Hạnh Hoa làm Nguyễn Hồng Quân ngẩn , vì chính ta cũng chưa kịp quan tâm đến chuyện đó. ta bước lại gần giường bệnh: "Hòa Bình, con nghe th mẹ hỏi gì kh?"
Nghe th chứ. Nguyễn Hòa Bình đang nằm trong chăn, chợt phát hiện lớp kem nền trên mặt bị dính vào cái chăn kẻ x trắng. vội vàng dùng lớp vải bên trong lau hai cái, chậm rãi ngồi dậy, dùng giọng ệu đáng thương để lảng tránh: "Dì ơi, con... con thế này con kh trách em Ninh Viễn đâu. Dì và bố đừng giận nữa, sau này con nhất định sẽ làm một tốt, tuyệt đối đ.á.n.h kh trả tay, mắng kh trả lời."
Chu Hạnh Hoa sững sờ, buột miệng chất vấn: "Vết thương của con lại là Ninh Viễn đ.á.n.h được! Nó mới hơn năm tuổi!"
"Kh kh ," Nguyễn Hòa Bình tỏ vẻ hốt hoảng phủ nhận ngay.
"Ninh Viễn kh đ.á.n.h đâu, con nói sai . Dì ơi, dì cứ yên tâm , con đâu cũng sẽ bảo là kh . Con với Ninh Viễn quan hệ tốt kh thể tốt hơn, hai em con mặc chung một cái quần cơ mà!"
Chu Hạnh Hoa: "..." Ngươi nghe xem cái này giống lời nói kh!
Ngươi thể ních vừa cái quần của nó ?
Rõ ràng là đang diễn trò!
Đáng ghét thật!
Chu Hạnh Hoa trong lòng hậm hực, định tung chiêu cuối thì Nguyễn Hồng Quân đã bực bội ngắt lời: "Bà tr nó , hỏi bác sĩ chuyện xuất viện."
"Vâng."
Chu Hạnh Hoa đáp ứng ngay, vì xuất viện thì cô thể l cớ mặc kệ, chứ nằm viện thế này cô đưa cơm mỗi ngày, phiền phức vô cùng.
Nguyễn Hồng Quân nh chóng rời . Trong phòng bệnh, Chu Hạnh Hoa và Nguyễn Hòa Bình mắt đối mắt.
Trong đầu Nguyễn Hòa Bình nhớ lại lời Nhị Mao dạy: "Diễn kịch thì khán giả thích hợp mới phát huy được hết nhiệt tình. Kh khán giả thì cứ làm cho đỡ tốn sức nhất, nhưng nhớ kỹ, dù mụ ta nói gì cũng kh được để bị chọc giận."
Kh khán giả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-293-chau-co-xung-dang-duoc-mot-bat-c-ga-khong.html.]
Thế là Nguyễn Hòa Bình co lại, trực tiếp nằm thẳng cẳng, trùm chăn kín đầu, chẳng thèm liếc Chu Hạnh Hoa l một cái.
Chu Hạnh Hoa: "..." Cảm giác thằng nhóc này chỉ ểm sau lưng .
Cô tiến đến bên giường, dịu giọng hỏi: "Hòa Bình à, nói cho dì biết, tối qua ai đã cho con ở nhờ thế? Để dì mua ít đồ đến cảm ơn ta."
Nguyễn Hòa Bình trong chăn kh lên tiếng.
Chu Hạnh Hoa lại tiếp tục: "Con là trẻ con kh hiểu lễ nghĩa, nhưng dì và bố con là c việc, cần thể diện. Con kh nói với dì thì bố con cũng sẽ ép hỏi thôi, chi bằng nói với dì để dì giải quyết cho."
Nguyễn Hòa Bình vẫn im hơi lặng tiếng.
Chu Hạnh Hoa giơ tay ra kéo chăn, nhưng kéo kh nổi vì bên trong một luồng sức mạnh đang ghì chặt l. Hai thi nhau kéo qua kéo lại.
Đột nhiên, Nguyễn Hòa Bình bu tay!
Chu Hạnh Hoa bị mất đà, kéo theo cái chăn ngã chổng vó xuống đất, đau đến mức nhăn mặt mếu máo. "Thằng r..."
Nguyễn Hòa Bình lại ngồi trên giường, mắt đỏ hoe: "Dì ơi, dì muốn l chăn thì cứ nói thẳng với con, lại cướp như thế? Một cái đủ chưa ạ? Nếu kh đủ con hỏi cô y tá xin thêm cái nữa cho dì."
Chu Hạnh Hoa ngơ ngác. Còn chưa kịp phản ứng thì giây tiếp theo, cửa phòng bệnh bị đẩy ra, Nguyễn Hồng Quân và bác sĩ xuất hiện.
Th tình cảnh trong phòng, l mày Nguyễn Hồng Quân nhíu chặt lại, còn bác sĩ thì chẳng nể nang gì: "Láo nháo thật! Thế này mà còn định xuất viện à? nhà chăm sóc kiểu gì kh biết, cứ ở lại viện theo dõi bảy ngày! Sau bảy ngày tùy tình hình tính tiếp!"
Bác sĩ hầm hầm bỏ . Nguyễn Hồng Quân trừng mắt Chu Hạnh Hoa: "Xem bà làm chuyện tốt chưa kìa, tr chăn với đứa trẻ làm cái gì kh biết!?"
Chu Hạnh Hoa suýt nữa thì cười ra nước mắt: Ông còn não kh hả? tr chăn làm gì? Rõ ràng là thằng r này giở trò!
Lại nghe Nguyễn Hòa Bình vội vã bênh vực: "Bố, bố đừng trách dì, chắc là dì lạnh quá thôi! Con kh đâu! Dì là phụ nữ, chúng ta bảo vệ dì chứ!"
Chu Hạnh Hoa: "..." Mẹ nó chứ, cô nhớ ra , đây chẳng là m chiêu ngày xưa cô hay dùng !
Cô quay đầu, ánh mắt bừng bừng lửa giận trừng trừng Nguyễn Hòa Bình.
"Thôi được ." Nguyễn Hồng Quân cau mày phân phó: "Hạnh Hoa, bà về chăm Ninh Viễn , đêm nay ở đây trực. Sáng mai nhớ nấu cơm mang sang, Hòa Bình, con muốn ăn gì?"
Nguyễn Hòa Bình vẻ mặt yếu ớt: "Con... con xứng đáng được một bát c gà kh ạ? Kh con thèm đâu, vì bình thường con hiểu chuyện, con chỉ muốn mau khỏe để sớm xuất viện phụ giúp bố và dì, chơi với em thôi."
Nguyễn Hồng Quân cảm động vô cùng: "Hòa Bình thật sự trưởng thành ." ta quay sang Chu Hạnh Hoa, dứt khoát: "Nghe th chưa? Mai hầm c gà."
Chu Hạnh Hoa nghiến răng nghiến lợi đồng ý: "... Vâng, để em hầm."
Lúc đưa chăn lại lên giường, mắt cô vẫn chằm chằm Nguyễn Hòa Bình. Nguyễn Hòa Bình nhân lúc bố kh chú ý liền ném cho cô một nụ cười lạnh.
Lần này, Chu Hạnh Hoa tức đến đỏ bừng mặt!
Được lắm. Nguyễn Hòa Bình quả nhiên là cố ý! Đáng c.h.ế.t thật, thằng nhóc này học đâu ra thói diễn kịch thế này? Trước đây nó chẳng là đứa thẳng như ruột ngựa, dễ bị chọc giận nhất ?
Thời gian sau đó, Chu Hạnh Hoa và Nguyễn Hòa Bình cơ bản là ngày nào cũng đấu đá nhau. tg thua, nhưng chung Nguyễn Hòa Bình tg nhiều hơn. Vì là trẻ con, là bệnh nhân, lại đang nằm viện. thể tùy ý khóc lóc, thể giả vờ ngây ngô nói đủ ều, và nhiều khán giả.
thậm chí còn qua mặt được Chu Hạnh Hoa để l được tiền từ tay vốn chỉ muốn dĩ hòa vi quý như Nguyễn Hồng Quân.
Vừa xuất viện, Nguyễn Hòa Bình lập tức đến Cung Thiếu nhi đăng ký lớp nhạc cụ, ở đây gặp gỡ Nhị Mao và Giả Đình Tây để tiếp tục "thỉnh giáo" kinh nghiệm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.