Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Chương 35: Ẩn nấp trong nhà anh
Năm ngày tiếp theo, Ôn Ninh, Giả Thục Phân và Điền Tú Nga làm xong lô cổ áo giả cuối cùng.
Lưu Uy đến l hàng, tiện thể th toán tiền.
ta hăm hở hỏi Ôn Ninh: “Chị Ôn, cái cổ áo giả này bán chạy, các chị kh làm nữa, tìm m thím làm, chị rảnh xem kh? Tiện thể chỉ đạo chút, hắc hắc.”
Ôn Ninh biết ngay ta sẽ tìm làm, cơ hội kiếm tiền ở ngay trước mắt, thể dễ dàng bỏ qua?
Cô suy nghĩ một chút: “Được, vừa hay Lộc Thành chút việc, nói với mẹ một tiếng, chờ lát.”
“Được , kh vội.”
Lưu Uy kh biết tìm đâu ra năm cái máy may cũ, tìm năm thím gần đó, bắt đầu làm việc ngay trong kho chứa vải của ta.
Ôn Ninh đạp xe đạp theo sau Lưu Uy đến nơi, vừa th năm thím đang làm việc khí thế ngất trời.
Bên tay các cô là vô số vải đã cắt, bên tay trái là thành phẩm cổ áo giả đã làm xong.
Ôn Ninh nhặt một cái lên xem, xa xa kh được tinh xảo như các cô làm. Đường may xiêu vẹo, thô ráp vô cùng, chỉ thừa cũng nhiều.
Cô đặt lại, sang m thím khác, quan sát một lúc, quay đầu nói với Lưu Uy.
“ thật sự chút ý tưởng.”
“Chị Ôn nói .” Lưu Uy hai mắt sáng lấp lánh, ta ước gì được chỉ ểm.
Ôn Ninh cười cười: “Các thím tìm đều biết dùng máy may, nhưng rõ ràng, thím mặc áo vàng, thím tóc ngắn, còn thím mặt nhọn tính cách tương đối nóng nảy, các cô thích hợp cắt vải và may vải. Hai vị thím còn lại cẩn thận kiên nhẫn, tốc độ chậm hơn, thể để họ phụ trách may cúc, lắp ráp. tách quy trình làm cổ áo giả ra giao cho cố định làm, thành phẩm sẽ tinh xảo hơn.”
Lưu Uy gãi đầu, nhỏ giọng: “Các cô tính tiền theo cái, một cái cổ áo giả trả 5 hào.”
Ôn Ninh: “...” Vẫn là kiếm được.
“Kh ,” Ôn Ninh tiếp tục đưa ý kiến: “Cũng thể chia ra thành may vạt áo trước một hào, đính cúc một hào như thế.”
Lưu Uy trầm ngâm: “Vậy sẽ sửa lại, cảm ơn chị.”
ta đưa Ôn Ninh ra ngoài, kh quên hỏi: “Chị Ôn, chị đến Lộc Thành chuyện gì? Cần giúp gì kh?”
Ôn Ninh kh giấu giếm: “ định đến cửa hàng xem TV và máy ảnh.”
Trong tay tiền rảnh, trong nhà cũng nên sắm thêm đồ. TV thể giúp mẹ chồng đỡ buồn chán khi tr Tiểu Ngọc. Còn máy ảnh, thời gian trôi qua nh quá, chớp mắt một cái Tiểu Ngọc đã được bốn tháng, cô muốn dùng máy ảnh ghi lại những hình ảnh trưởng thành của bọn trẻ.
“Bốp!” Lưu Uy vỗ tay một cái: “Chuyện mua đồ ện thì tìm Tống thôi, mẹ Tống là tổng giám đốc c ty bách hóa mà, thôi, chị Ôn, đưa chị tìm , ba chúng ta cùng ăn cơm trưa!”
Ôn Ninh kh từ chối, quả thật thời buổi này quen biết thì dễ làm việc. Nhưng cô kh ngờ, Lưu Uy lại đưa cô đến bên ngoài một nhà máy rách nát để chờ Tống Viễn Thư. Tuy nói thời buổi này đâu đâu cũng xám xịt, nhưng nhà máy này thực sự quá tồi tàn, trên cửa xiêu vẹo treo năm chữ Xưởng Quần Áo Hồng Tinh.
“Đồng chí Tống ở bên trong à?” Ôn Ninh tò mò.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-35-an-nap-trong-nha-.html.]
Lưu Uy gật đầu: “Đúng vậy, m hôm nay bận rộn bàn bạc chuyện thu mua với xưởng trưởng, muốn mua lại nhà máy may này để tự làm xưởng trưởng.”
Ôn Ninh hơi nhướng mày, vô cùng kinh ngạc. Thời buổi này, dám bỏ tiền ra làm chủ quả thực quyết đoán. Cô kh ngờ, sự dũng khí của Tống Viễn Thư lại một phần là do cô truyền cảm hứng.
Nửa giờ sau, tại một quán cơm quốc do. Tống Viễn Thư đứng dậy đưa đũa cho cô: “Chị Ôn làm bộ âu phục màu trắng và cổ áo giả bán chạy thế nào, đều th . cảm th đen, trắng, xám sẽ kh thể mãi mãi là màu chủ đạo, nên muốn mở một xưởng may.”
Ôn Ninh là tái sinh, cô biết rõ sự phát triển nh chóng của vài thập niên sau. Cô gật đầu, khích lệ Tống Viễn Thư: “Được, sẽ thành c.”
Tống Viễn Thư ngồi xuống, cười mời: “Chị Ôn hứng thú cùng làm với kh?” Ôn Ninh buột miệng hỏi lại: “? thể làm gì?”
Cô chỉ là dựa vào chút kinh nghiệm đó để chiếm ưu thế, kiếm được một chút tiền. Đời trước, sau này cô kiếm tiền kh bằng cách mở xưởng, mà là nhập hàng, mở cửa hàng quần áo, tự thiết kế nhãn hiệu riêng, từng bước làm lớn... Nghĩ đến đây, Ôn Ninh tâm niệm vừa động, trở lại kiếp này, lẽ cô thể sớm hơn tạo dựng thương hiệu của riêng .
Giọng nói trầm ấm của Tống Viễn Thư vừa lúc vang lên: “Chị Ôn chỉ cần đến chỉ đạo phương hướng sản xuất quần áo cho mỗi quý, như vậy là đủ .” Cô con mắt tốt, cô khẳng định nói làm gì, cái đó liền sẽ thành c.
Ôn Ninh còn đang suy nghĩ, bên cạnh Lưu Uy đang cúi đầu ăn vài miếng cơm vội giơ tay lên: “ cũng muốn tham gia, muốn làm tiêu thụ, phụ trách bán hàng!”
“Dễ thôi,” Tống Viễn Thư nghiêm trang: “Chỉ cần thuyết phục được chị Ôn, sẽ cho gia nhập.” Lưu Uy lại quay sang ba la ba la khuyên Ôn Ninh.
Ôn Ninh nghe đến đau cả đầu, cười hứa hẹn: “ sẽ suy nghĩ kỹ, cho chút thời gian.” Đâu thể dễ dàng đồng ý ngay được.
Buổi chiều, Ôn Ninh tham quan Xưởng Quần Áo Hồng Tinh, cô phát hiện thiết bị cũ kỹ, vải vóc lỗi thời, c nhân rời rạc.
Tống Viễn Thư quan sát biểu tình của cô: “Chuyện kinh do sẽ quản hết, chị Ôn, chị kh cần bận tâm, chị là chỉ đạo cao nhất cho sản xuất của xưởng .”
Ôn Ninh vẫn nói câu đó, về nhà suy nghĩ. Nhưng cô biết đã thực sự động lòng, ều còn lại chỉ đơn giản là làm thế nào để phân chia kinh do, lợi ích, và chứng thực vào hợp đồng.
Sau đó, Tống Viễn Thư đưa cô đến cửa hàng bách hóa, giúp cô mua được TV và máy ảnh với giá ưu đãi. Ôn Ninh tg lợi trở về khu nhà binh.
Chiếc TV lớn, được cột ở yên sau xe đạp của cô, dễ th, vì vậy từ cổng khu nhà binh về đến nhà, suốt đường đều chào hỏi.
“Ồ, Tiểu Ôn, mua TV à? Điều kiện khá ghê nha.” “Mua ở cửa hàng quốc do à? Hàng thật hay hàng giả đ?” “Kh tệ, lát nữa cũng sắm một cái, Nhị Mao nhà cô tối nay chắc vui lắm.”
Với những quan hệ tốt, Ôn Ninh trả lời câu hỏi của họ. Rõ ràng nói những lời chua chát, nhưng Ôn Ninh kh để ý.
Ôn Ninh còn th Trần Minh Hoa xách túi, định chào hỏi. Cô làm như kh th, chân đạp xe, phóng nh qua.
Dọc đường, biểu tình trên mặt Trần Minh Hoa chợt cứng lại, hai tay cô ta bu thõng bên nắm chặt lại, trong lòng đầy rẫy sự kh cam lòng.
Dựa vào cái gì? Ôn Ninh dựa vào cái gì mà coi thường cô ta?! Rõ ràng là cả nhà bọn họ hống hách dọa , rõ ràng Giả Thục Phân và Ôn Ninh đều kh bị thương, vậy mà hai lại giả vờ yếu đuối, để Nghiêm Cương ra mặt, mạnh mẽ đưa em gái Minh Khiết của cô ta về n thôn!
Minh Khiết về đó sẽ chịu bao nhiêu khổ đây! M ngày nay, Trần Minh Hoa nghĩ đến em gái, buổi tối ngủ cũng kh yên giấc. Cô ta vốn định chủ động hàn gắn quan hệ với Ôn Ninh, xem thể giúp Minh Khiết trở về kh, ai ngờ...
Trần Minh Hoa c.ắ.n chặt răng, đúng lúc này, Lý Thúy của Phòng Kế Hoạch Hóa Gia Đình vội vàng tới đối diện. Cô và Trần Minh Hoa quan hệ kh tồi, lần trước chính là cô cùng Trần Minh Hoa đến nhà Ôn Ninh, muốn đưa Ôn Ninh triệt sản.
Lý Thúy chào hỏi một tiếng định , Trần Minh Hoa một phen túm chặt cô : “ lại vội thế, chuyện gì à?”
Lý Thúy ngang dọc, hạ giọng: “Đoàn văn c một đồng chí m.a.n.g t.h.a.i đứa thứ hai, vừa làm c tác tư tưởng thì cô liền trốn, con trai lớn của cô còn đuổi chúng ra ngoài. Giờ tr thủ lúc chồng cô ở nhà, khuyên nhủ đây.”
Trần Minh Hoa cười lạnh một tiếng: “Khuyên gì mà khuyên, lần trước chuyện vì Ôn Ninh kh triệt sản mà bị xử phạt đã lan khắp nơi , chẳng ai chịu nghe lời , Chủ nhiệm Lý nữa. Theo , cứ tìm vài nấp sẵn trong nhà cô , bắt được cô lôi bệnh viện triệt sản luôn.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.