Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Chương 358: Ai mà có được người bà đáng yêu như thế chứ
Chỉ qua vài ngày tiếp xúc, Ôn Ninh đã thấu Lục Nhất Lan là kiểu phụ nữ bề ngoài mạnh mẽ tự lập, mà bên trong thực sự cũng mạnh mẽ tự lập. Cô chủ kiến cực kỳ lớn.
Ôn Ninh thử hỏi: "Chị ham muốn với , kh dứt khoát tiến tới làm yêu, thuận theo tự nhiên mà kết hôn, sinh con đẻ cái, bầu bạn cả đời luôn?"
Lục Nhất Lan trợn tròn mắt: "Hả? trước đây là sếp của chị, chị viết phương án, tiếp khách, chọn quần áo, học trang ểm, mọi kỹ năng đều là dạy. Chị kh dám cùng sinh con nuôi con, càng kh dám bắt rửa bát nấu cơm quét nhà giặt đồ đâu."
Ôn Ninh: "... Chuyện tối qua chị còn dám làm, thì còn chuyện gì mà kh dám nữa."
"Chuyện đó mà giống nhau được?" Lục Nhất Lan cãi bướng. "Ngủ một đêm với ngủ cả đời, mà giống được?"
Ôn Ninh thẳng t: "Đúng là kh giống thật, ngủ cả đời sướng hơn."
...
Cả hai cùng im lặng mất vài phút. Đề tài này chút ngoài dự kiến. Một dám hỏi, một dám đáp, mà chẳng ai kịp suy nghĩ xem vừa nói cái quái gì.
Lát sau, Ôn Ninh thở phào: "Theo lý luận của em chồng em, Cảnh Minh là đối tượng tốt vì cha mẹ đều đã mất, nhà xe, lại đẹp trai, tính cách tốt. Chị Lục à, chị dũng cảm lên , đừng để lỡ mất."
Lục Nhất Lan kh muốn tiếp tục chủ đề này nên lảng sang chuyện khác: "Em chồng em tư tưởng thoáng nhỉ, chắc chị nói chuyện với cô hợp lắm, cô kh nhà à?"
"Vâng." Ôn Ninh mỉm cười. "Cô tỉnh tham gia lớp huấn luyện thiết kế trang trí , vài ngày nữa mới về. Chị ở lại thêm vài ngày là gặp được thôi."
Lục Nhất Lan phủ nhận: "Kh được đâu, bà nội chị mong chị lắm, chị về nhà thôi."
Hai vừa nói vừa tới trước cửa khách sạn. Chưa kịp bước vào đã nghe th tiếng một cô gái khóc lóc van xin bên cạnh:
"Giám đốc, cầu xin cho cháu tiếp tục làm việc , cháu kh tìm được việc khác đâu, em gái cháu vẫn cần cháu nuôi dưỡng..."
bị gọi là giám đốc là một đàn trung niên khoảng 40 tuổi. Ông ta tỏ vẻ khó xử, thậm chí bắt đầu mất kiên nhẫn:
"Kh kh muốn giữ cô lại, nhưng cô chưa đủ tuổi vị thành niên, tối qua lại xảy ra chuyện như vậy, chủ bị xử phạt nên đã đích thân chỉ đạo kh nhận cô nữa. Cô mau , đến m quán cơm nhỏ tìm việc rửa bát cũng kiếm được tiền mà."
"Giám đốc..."
Ôn Ninh bước nh tới gần, gọi: "Đại Nha."
Cô gái quay lại, đôi mắt nhòe lệ, khuôn mặt lấm lem. Cô bé lau mặt, ấp úng gọi: "Dì Ôn."
Ông giám đốc th đến liền vội vã lẩn vào trong khách sạn.
Ôn Ninh bước đến trước mặt cô bé. Lục Nhất Lan theo cũng l khăn gi trong túi ra đưa cho Trần Đại Nha lau nước mắt.
Ôn Ninh nhíu mày hỏi: "Cháu chưa đủ tuổi vị thành niên đã ra ngoài làm thuê, mẹ cháu đâu?"
Chuyện Lý Đại Cúc lợi dụng cái c.h.ế.t của chồng để tống tiền Chu Hạnh Hoa và Nguyễn Hồng Quân 6000 đồng chỉ vừa mới xảy ra cách đây kh lâu, ngoắt một cái đã để con gái lớn ra ngoài làm thuê thế này.
Nghe th câu hỏi, Trần Đại Nha ngừng động tác lau nước mắt, cô bé ấp úng trả lời:
"Mẹ cháu... kh còn nữa."
Ôn Ninh giật : "Hả?"
Trần Đại Nha thấp giọng giải thích: "Lúc làm đám tang cho ba xong, mẹ cháu nghe trong thôn nói ở Bình Dương làm ăn buôn bán nhỏ dễ kiếm tiền nên mang ba chị em sang đây, định dùng số tiền vốn thuê nhà làm đồ ăn bán lẻ. Kết quả trên đường gặp kẻ xấu muốn bắt c em trai cháu, mẹ cháu lao vào tr giành thì bị ngã đầu đập trúng tảng đá, mất mạng tại chỗ... Hơn nữa, toàn bộ tiền bạc của gia đình cũng bị cướp mất ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-358-ai-ma-co-duoc-nguoi-ba-dang-yeu-nhu-the-chu.html.]
Nói đến đây, nước mắt cô bé lại tuôn rơi, giọng đầy khẩn cầu:
"Dì Ôn, em trai cháu bị bắt mất, cháu báo án nhưng c an bảo nhất thời chưa tìm ngay được. Dì cách nào giúp cháu kh?"
Ôn Ninh mấp máy môi, lặng kh thốt nên lời. Chỉ trong thời gian ngắn mà thế sự xoay vần thật khiến ta thổn thức.
Cái này gọi là gì? Ác giả ác báo ? Nhưng tại những đứa trẻ tội nghiệp lại gánh chịu hậu quả này.
"Đừng sợ." Lục Nhất Lan kh biết quá nhiều nội tình nên kh cảm khái như Ôn Ninh. Cô vỗ vai Trần Đại Nha an ủi: "Cháu lo cho bản thân trước thì mới sức tìm em trai được. Cháu còn chưa thành niên, kh nên ra ngoài làm thuê đâu, cháu nên học mới đúng. kh Ninh Ninh?"
Ôn Ninh sực tỉnh, khẽ gật đầu: ", dì sẽ giúp cháu liên hệ với bên phụ trách trẻ mồ côi. Còn về em trai cháu, dì sẽ nhờ hỏi thăm giúp."
"Cảm ơn dì Ôn!" Trần Đại Nha cúi đầu thật thấp, lòng đầy cảm kích.
Buổi chiều, Ôn Ninh và Lục Nhất Lan tất bật lo chuyện của Trần Đại Nha và Trần Nhị Nha. Đầu tiên, hai cô đưa hai chị em rời khỏi gầm cầu để chuyển vào cô nhi viện ở. Tiếp theo, họ nhờ nhân viên c tác liên hệ trường học để các bé được tiếp tục đèn sách. Cuối cùng, hai mua sắm một ít đồ dùng sinh hoạt thiết yếu cho hai chị em.
Lúc rời cô nhi viện, hai đứa nhỏ quỳ xuống, đôi mắt đỏ hoe dập đầu tạ ơn. Cảnh tượng đó khiến lòng Ôn Ninh và Lục Nhất Lan nặng trĩu. Những đứa trẻ kh gia đình thật đáng thương làm .
Lục Nhất Lan càng thêm nóng lòng muốn về nhà: "Chị nhớ bà nội quá. Năm đó cha mẹ định bán chị, bà nội đã báo cho chị biết, còn lén gửi tiền cho chị vì sợ chị ăn kh no mặc kh ấm. Lúc đó chị đã hạ quyết tâm nhất định cho bà sống những ngày tháng tốt đẹp nhất!"
Cô quay sang, giục giã: "Ninh Ninh, em trung tâm thương mại kh? Chị muốn mua thêm ít đặc sản mang về cho bà."
Ôn Ninh lắc đầu: "Em kh đâu, em cũng định thăm bà nội em đây."
"Thế à... Vậy thôi."
Hai chia tay nhau. Ôn Ninh về nhà một chuyến, cô thuận tay gọi ện cho Lâm Cảnh Minh, bảo đến trung tâm thương mại "tình cờ" gặp Lục Nhất Lan. Nếu cả hai đã ý với nhau, chỉ thiếu một bước xuyên thủng tờ gi dán cửa thì hãy tạo ều kiện cho họ ở bên nhau nhiều hơn. Biết đâu duyên lành lại tới sớm.
Lâm Cảnh Minh đồng ý vội vàng cúp máy.
Ôn Ninh mỉm cười, nói với Giả Thục Phân vừa hóng chuyện hàng xóm về: "Mẹ, tối nay kh cần làm cơm cho con với Tiểu Ngọc đâu. Con đón con bé xong sẽ đưa nó qua nhà Tiểu Tuyết thăm bà nội."
"Được được." Bà Giả vui vẻ đồng ý, hấp tấp chạy vào phòng: "Đợi chút, lần trước mẹ mua cho bà th gia hai bộ quần áo với ít đồ tẩm bổ, con xách qua đó luôn ."
Đồ đạc lỉnh kỉnh gom lại một đống, treo đầy cả xe đạp cũng kh hết. Bà Giả chớp mắt bảo: "Hay là mẹ lái xe đưa hai mẹ con ? Nhà Cương t.ử với Đại Mao, Nhị Mao, kh nấu cơm cũng chẳng , để m cha con tự nấu mì mà ăn."
Ôn Ninh bật cười: "Vậy cả nhà cùng mẹ. Chúng ta mua sẵn ít thức ăn để lại lời n cho m đứa nhỏ, Đại Mao Nhị Mao biết đường mà."
"Được lắm!"
Hai mẹ con để lại mảnh gi n, khóa cửa lái xe đón Tiểu Ngọc, hoàn toàn quên mất trong phòng vẫn còn một Nghiêm Cương đang ngủ bù.
Tại cổng trường, Tiểu Ngọc - cô bé buộc tóc đuôi ngựa, đeo cặp sách - đang ỉu xìu thở ngắn thở dài, nhưng vừa th bóng dáng mẹ, đôi mắt con bé liền sáng rực lên. Cô bé tung tăng chạy tới, từ xa đã giơ hai tay đòi ôm: "Mẹ ơi!"
Ôn Ninh ngồi xổm xuống, âu yếm ôm con vào lòng. Hai mẹ con quấn quýt khiến nhiều phụ xung qu ngoái .
Giả Thục Phân th vậy thì "ghen" ra mặt, bà nhăn nhó bảo: "Tiểu Ngọc, trước đây nội đón, chẳng th con vui mừng thế này?"
Mẹ chồng nàng dâu dù thân thiết đến m cũng ngày tr giành tình cảm của con trẻ, và ngày đó chính là hôm nay. Ôn Ninh còn chưa biết giải thích thì Tiểu Ngọc đã chạy lại ôm cánh tay bà Giả, nghiêng đầu cười hì hì:
"Đồng chí Giả Thục Phân ơi, bà lớn tuổi thế mà còn ăn giấm của mẹ cháu à, bà đáng yêu thế nhỉ? Chà, là ai mà được bà đáng yêu thế này cơ chứ? À, là Nghiêm Như Ngọc này chứ ai!"
Vẻ mặt nghiêm nghị của bà Giả cuối cùng kh giữ nổi nữa, bà phì cười: "Đồ quỷ r!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.