Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Chương 371: Anh ta mãi mãi không bằng Nghiêm Cương
“Chị Lục, ngày thường em bận quá, khó lắm mới dịp đến Bình Dương, hay là em thăm bà nội chị nhé? Bà nội chị cũng tới đây mà kh?”
Lục Nhất Lan gật đầu: “Được chứ, bà đang ở khách sạn, thôi chị đưa em .”
Sau khi Ôn Ninh mua ít quà cáp, họ cùng đến khách sạn. Bà nội của Lục Nhất Lan là một già hiền hậu, ngoài 70 tuổi nhưng sức khỏe kh tốt lắm, bị hen suyễn nặng. Ôn Ninh nhận ra Lâm Cảnh Minh thân thiết với bà, bà cũng hay sai bảo làm việc này việc kia. Xem ra đã chiếm được cảm tình của thân .
Vậy tại Lâm Cảnh Minh và Lục Nhất Lan vẫn chưa tiến thêm bước nữa? Giữa họ còn thiếu ều gì? Ôn Ninh định tâm sự với Lâm Cảnh Minh, nhưng vừa rời khách sạn, đã mặt mày nghiêm nghị, vội vàng quay về làm tiếp bản kế hoạch. Chắc là muốn đ.á.n.h bại Dư Phương đây. Đúng như mẹ chồng nói, chỉ cần một đối thủ xuất hiện kích thích lòng hiếu tg là đàn sẽ biết chọn gì.
Hai ngày sau khi về Lộc Thành, vào một buổi tối, Ôn Ninh vừa dạo với bà nội về thì nhận được ện thoại báo tin vui của Lâm Cảnh Minh.
“Ninh Ninh, hồ sơ mở xưởng của được duyệt ! Hê hê, thế là em sắp thành em gái của chủ lớn ở tỉnh này đ.”
Ôn Ninh mỉm cười: “Thật ạ? , chúc mừng , và cũng chúc mừng chính em nữa nhé.”
Hai em trò chuyện rôm rả một lúc, Ôn Ninh nghe giọng chút bất mãn:
“Chiều mai với Nhất Lan vào vùng núi thị trấn Phù Dung để xem liệu và chốt đường vận chuyển gỗ. Cái lão Dư Phương kia, rõ ràng kh làm được gì nữa mà cứ đòi theo, bảo là chưa th rừng núi bao giờ, muốn vào xem cho biết.”
Ôn Ninh nhướn mày: “ Cảnh Minh, với chị Nhất Lan mau xác lập quan hệ , lúc đó ta sẽ kh còn là nỗi phiền toái nữa.”
Nghe vậy, Lâm Cảnh Minh im lặng vài giây mới nói:
“Chẳng hiểu m ngày nay Nhất Lan cứ né tránh , ngoài c việc ra thì kh nói gì thêm. Thôi kệ, đợi rừng về tính tiếp. Chào em nhé.”
Ôn Ninh vui vẻ đáp: “Vâng ạ.”
Đêm khuya hôm sau, Ôn Ninh đang ngủ say thì nghe tiếng Giả Thục Phân hạ giọng gọi Nghiêm Cương.
“Cương ơi, ện thoại, ở cục gọi tới đ.”
Ôn Ninh mở mắt, th trong bóng tối, Nghiêm Cương bật dậy khỏi giường như lò xo, nh chóng nghe ện thoại. Cô nhíu mày ngồi dậy hỏi:
“Mẹ, chuyện gì vậy mẹ?”
Giả Thục Phân mặc bộ đồ ngủ hoa, tay ôm n.g.ự.c lo lắng: “Mẹ kh biết, nhưng kh việc gì thì họ chẳng gọi tầm này đâu, mới 3 giờ sáng mà.”
Hai mẹ con bật đèn, ngồi bên mép giường đợi Nghiêm Cương. Hai phút sau, Nghiêm Cương sải bước quay lại, vừa mặc quần áo vừa giải thích ngắn gọn:
“Khu vực thị trấn Phù Dung xảy ra sạt lở đất gây ra lũ bùn đá, con chỉ huy cứu hộ ngay. Ninh Ninh, mẹ, hai ngủ tiếp .”
Đồng t.ử Ôn Ninh co lại, cô bàng hoàng: “ nói ở đâu cơ?”
“Thị trấn Phù Dung,” Nghiêm Cương cau mày cô, “Ninh Ninh, mặt em tái mét thế kia?”
Ôn Ninh thảng thốt: “Tối qua Cảnh Minh gọi ện bảo chiều nay vào núi ở thị trấn Phù Dung làm việc...”
Cả Nghiêm Cương và Giả Thục Phân đều sững sờ. Thời gian gấp rút, Nghiêm Cương chỉ kịp dặn: “ sẽ tìm cách nắm tình hình gọi ện cho em. Ninh Ninh, đây.”
“Vâng.”
Nghiêm Cương xách chiếc túi hành quân luôn chuẩn bị sẵn, vội vã rời . Ôn Ninh theo bóng lưng khuất dần, thẫn thờ cả .
Cổ họng Giả Thục Phân khô khốc. Bà là đã trải qua nhiều thiên tai, năm xưa quê bà cũng từng bị sạt lở đất, vùi lấp cả m nhà dưới chân núi. Ông trời mà nổi giận thì bất kể giàu nghèo, tên tuổi là gì, cũng chẳng ai thoát được tai ương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-371--ta-mai-mai-khong-bang-nghiem-cuong.html.]
Lúc này Nghiêm Cương đã cứu tế, x pha nơi tuyến đầu. Giả Thục Phân xốc lại tinh thần, an ủi Ôn Ninh:
“ trai con chắc kh đến mức xui xẻo thế đâu. Lo lắng su cũng vô ích, Ninh Ninh, con ngủ , mai còn làm nữa.”
Ôn Ninh thở hắt ra một hơi: “Vâng.”
“Hay là mẹ bảo Tiểu Ngọc qua đây ngủ với con cho ấm chỗ nhé?” Bà Thục Phân sợ Ôn Ninh ngủ kh yên nên đề nghị.
Ôn Ninh từ chối: “Thôi ạ, Tiểu Ngọc đang ngủ say, đ.á.n.h thức con bé làm gì. Mẹ cũng mau ngủ .”
“Được, con ngủ , mẹ tắt đèn cho.”
Trằn trọc mãi kh ngủ được, Ôn Ninh lại bò dậy đọc sách để xua nỗi nôn nóng trong lòng.
Cùng lúc đó, một chiếc xe tải lớn màu x quân đội lao vun vút trong màn đêm hướng về thị trấn Phù Dung, thùng xe chở đầy các em c an chi viện cho vùng thiên tai. Trời mù mịt sương khói, tựa như sắp nứt ra một lỗ hổng để trút cơn mưa tầm tã xuống.
Nghiêm Cương ngồi ở ghế phụ, ra ngoài cửa sổ xe, đôi mày rậm nhíu chặt. Thời tiết xấu thế này, kh biết c tác cứu hộ thuận lợi kh.
Đến trung tâm thị trấn Phù Dung, Nghiêm Cương dẫn đội c an hội quân với các chiến sĩ quân đội.
“Chào Trương đoàn trưởng.” “Chào Nghiêm cục trưởng.”
Hai bên chào hỏi nhau, tên Trương đoàn trưởng giơ tay chào ều lệnh với Nghiêm Cương:
“Lãnh đạo nghe d Nghiêm cục trưởng trước kia ở bộ đội kinh nghiệm cứu trợ phong phú, nên bổ nhiệm làm tổng chỉ huy. Nghiêm cục, của đều nghe ều động!”
Nghiêm Cương vỗ vai ta: “Hỗ trợ lẫn nhau thôi, trước tiên nghe báo cáo tình hình đã.”
“Rõ!”
Nói cũng trùng hợp, đến báo cáo chi tiết lại chính là Nguyễn Hồng Quân – đồn trưởng đồn c an thị trấn mới ều về đây kh lâu. Ông ta mặc áo mưa vội vã chạy tới, th Nghiêm Cương thì thoáng ngẩn ra một chút, lập tức thu lại những suy nghĩ thừa thãi.
Nguyễn Hồng Quân trầm giọng báo cáo: “Vụ sạt lở gây ra lũ bùn đá lần này đã vùi lấp một ngôi làng ở trung tâm, dân làng đều bị kẹt bên trong, chưa ai chạy thoát ra ngoài được. Ngoài ra, chiều qua một đoàn thương nhân do địa phương dẫn đường vào núi. Lúc biến cố xảy ra, một đàn trong đoàn đã bị cuốn trôi ngay lập tức, e là khó giữ được mạng. dẫn đường chỉ kịp hô hoán chạy thoát theo đường vòng, hiện đang được cấp cứu. Còn lại ba cùng đoàn thì vẫn bặt vô âm tín.”
Tim Nghiêm Cương thắt lại, bàn tay bu thõng bên h siết chặt thành nắm đấm. đàn bị cuốn trôi mất mạng kia, liệu là Lâm Cảnh Minh kh? Nếu thật là , Ninh Ninh sẽ đau lòng đến mức nào?
Nhưng suy nghĩ đó chỉ thoáng qua trong tích tắc, Nghiêm Cương lập tức nghe tiếng Trương đoàn trưởng xin chỉ thị:
“Nghiêm cục xin hãy ra lệnh! nguyện dẫn đội lên tuyến đầu cứu dân!”
Nghiêm Cương mặt nặng như chì, hỏi Nguyễn Hồng Quân: “ bản đồ vào núi kh?”
“.” Nguyễn Hồng Quân sai mang bản đồ tới, chỉ vào đó nói rõ th tin đã ều tra được: “Vị trí dân làng bị kẹt thì xa hơn, còn đoàn thương nhân lối này, nguy hiểm hơn nhiều.”
Nghiêm Cương quan sát kỹ đưa ra quyết định: “Trương đoàn trưởng, dẫn lối bằng phẳng tiến vào làng giải cứu dân. sẽ lối bên kia tìm đoàn thương nhân. Lão Nguyễn, ở lại đây chỉ huy hậu cần, đảm bảo cứu chữa kịp thời cho những được đưa ra khỏi vùng tai nạn.”
“Rõ!”
Mọi lĩnh mệnh, khoác ba lô, tay cầm dụng cụ xuất phát. Trong màn đêm, Nguyễn Hồng Quân theo bóng lưng cao lớn, vững chãi của Nghiêm Cương mà lòng đầy cảm thán. Ông ta chợt nhận ra sự hèn nhát của ; ta kh dám lao lên phía trước như thế vì trong lòng còn nhiều vướng bận. Nói thẳng ra là ta sợ c.h.ế.t.
Nhưng Nghiêm Cương thì luôn nghĩa kh từ nan. Giây phút này, Nguyễn Hồng Quân bỗng hiểu ra vì Nghiêm Cương thành c. Đó là ều xứng đáng nhận được. Ông ta vĩnh viễn kh bao giờ bằng được Nghiêm Cương.
Nguyễn Hồng Quân hít sâu một hơi, quay sang dặn dò cấp dưới: “Chuẩn bị thêm nhiều cáng cứu thương đơn sơ, sẵn sàng tiếp ứng bất cứ lúc nào.”
Trận chiến này xem ra còn dài.
Chưa có bình luận nào cho chương này.