Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười

Chương 393: Tiện Muội: Anh ơi, em không đá

Chương trước Chương sau

“Vì Tiểu Ngọc học vượt cấp mà! Kỳ tới nó lên lớp 4 , Tiện chẳng mới học lớp 2 ? Hai đứa nó làm chung lớp được, kh làm bạn cùng lớp được đâu!”

Nhà Nghiêm Huy sửng sốt. Nghiêm Huy thốt lên: “Tám tuổi đã học lớp 4? Nó nhảy tận hai lớp cơ à?”

“Hừm.” Giả Thục Phân đầy vẻ tự hào: “Tiểu Ngọc sáu tuổi đã học lớp 1, lại nhảy thêm một lớp nữa đ.”

Lưu Kim Lan trầm ngâm suy nghĩ, sau đó nở nụ cười rạng rỡ, kh tiếc lời khen ngợi: “Tiểu Ngọc, con giỏi quá! Đúng là niềm tự hào của nhà họ Nghiêm!”

Tiểu Ngọc nuốt một miếng cá, thản nhiên đáp: “Cảm ơn thím đã khen, nhưng chuyện này cũng bình thường thôi ạ, vì cả con cũng học vượt cấp, còn giỏi hơn con nhiều.”

Lưu Kim Lan giơ ngón tay cái, lỡ miệng nói: “ con là con trai, giỏi hơn con là chuyện bình thường, con là con gái mà giỏi thế này mới là hiếm.”

Lời này khiến Tiểu Ngọc kh vui, cô bé bu đũa, phồng má vẻ mặt nghiêm túc: “Nhị thẩm, thím nói vậy là kh đúng . Ở trong kia ta kh cải tạo tốt cho thím ? Để con nói cho thím nghe, nam nữ bình đẳng, phụ nữ cũng thể gánh vác nửa bầu trời. Chúng con đều do bố mẹ sinh ra, con kh hề kém cạnh trai đâu. con 16 tuổi đã được tuyển thẳng vào đại học, sau này con cũng thể làm được như thế!”

Giọng cô bé mềm mại nhưng lời lẽ đ thép, đôi mắt toát lên vẻ kiên định phi thường. Lưu Kim Lan bị bẽ mặt, đứng hình tại chỗ.

Nhị Mao tiên phong vỗ tay bôm bốp: “Hay! Ngọc nói đúng lắm! Kh hổ là con gái ngoan nhà họ Nghiêm, đúng là Võ Tắc Thiên thời nay. Ai bảo nữ nhi kh bằng nam nhi nào!? Ngọc ơi, sau này nhớ bảo kê Nhị Mao nhé. Nào, dùng nước cam thay rượu, kính em một ly!”

Tiểu Ngọc bưng ly gi lên, vẻ mặt đầy khí phách: “Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ thôi.”

lớn lại cười rộ lên. Ngay cả Lưu Kim Lan cũng nh chóng trấn tĩnh lại. Đúng thế, kh hổ là con gái của bà ta, giỏi giang và sắc sảo như vậy, sau này tương lai chắc c sẽ vô cùng rộng mở.

Trong bữa tiệc chỉ hai tâm trạng kh tốt. Một là Tiện , cô bé cúi đầu ăn miếng cá mẹ gỡ cho, kh biết đang nghĩ gì. còn lại là Nguyên Bảo. cảm th Tiểu Ngọc và Nhị Mao diễn quá nhiều, đúng là cái đồ ưa làm màu gây chú ý.

Nguyên Bảo ngồi cạnh Giả Đình Tây. Lúc này, Giả Đình Tây đang lẳng lặng định gắp miếng sườn nướng trước mặt, Nguyên Bảo nh tay lẹ mắt gắp mất miếng cuối cùng. Giả Đình Tây khựng lại, chuyển sang gắp vịt quay, cũng bị Nguyên Bảo nẫng tay trên. Đến món gà cũng vậy.

Liên tiếp ba lần bị tr đồ ăn, Giả Đình Tây quay đầu lại, bình thản Nguyên Bảo. Nguyên Bảo nhếch môi khiêu khích, khẩu hình miệng thốt ra hai chữ: “Tàn phế.”

đã nghe bố nghe ngóng được tin tức . Cái thằng Giả Đình Tây này hoàn toàn kh con ruột của cô và dượng. Chỉ là một đứa trẻ mồ côi nhặt được từ đống rác, lại còn bị cụt một chân. Nó dựa vào cái gì mà được hưởng cuộc sống sung sướng ở nhà cô chứ!

Cơn ác ý trỗi dậy, Nguyên Bảo muốn trêu chọc đối phương. Mọi chuyện diễn ra trong im lặng, Giả Đình Tây lặng lẽ cúi đầu xuống. Th vậy, Nguyên Bảo càng thêm đắc ý. Đúng là hạng tàn phế vô dụng, đến tiếng cũng chẳng dám ho một câu!

Bữa cơm kết thúc mà kh chuyện gì hệ trọng xảy ra. ều Nghiêm Huy nhờ Giả Thục Phân để ý xem qu nhà bà căn nào bán kh, bà Thục Phân cũng thuận miệng đồng ý. Ôn Ninh nhận th mẹ chồng chỉ đang xã giao cho qua chuyện với nhà Nghiêm Huy, nhưng trong lòng cô vẫn th bất an, cô thầm chuẩn bị sẵn những lời định nói khi về nhà.

Lúc rời tiệm cơm, lớn phía trước, lũ trẻ tụt lại phía sau.

Giả Đình Tây lại kh tiện, nên mỗi khi ra cửa, dù là ngồi xe lăn hay chống nạng, Đại Mao và Nhị Mao đều tạo thành thói quen sát bên cạnh để sẵn sàng đỡ một tay.

Đây là sự ăn ý nhiều năm của ba em. Vì nếu lớn cứ ở bên cạnh c chừng quá mức, Giả Đình Tây sẽ th mất tự nhiên và cảm th bị chú ý quá nhiều. Hôm nay cũng vậy, Tiểu Ngọc thay vào vị trí của cả, đứng ở phía bên kia của Giả Đình Tây.

Giả Đình Tây đang chống nạng. Trước cửa tiệm cơm năm sáu bậc thang, đưa nạng xuống bậc dưới trước mới bước xuống. Nhị Mao và Tiểu Ngọc kiên nhẫn theo bên cạnh.

Đột nhiên, một luồng lực từ phía sau giáng thẳng vào m.ô.n.g . Giả Đình Tây mất thăng bằng, cơ thể kh kiểm soát được mà lao về phía trước.

“Đình Tây!” “ ơi!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-393-tien-muoi--oi-em-khong-da.html.]

Tiếng gọi thất th của Nhị Mao và Tiểu Ngọc đồng thời vang lên. Tiểu Ngọc vươn tay ra kéo, nhưng Nhị Mao phản ứng nh hơn, lao lên như một tia chớp, dùng lưng đỡ l cú ngã của Giả Đình Tây!

đỡ được Giả Đình Tây thật, nhưng Đình Tây nặng hơn năm mươi cân, cộng thêm lực đẩy mạnh và việc Tiểu Ngọc bị kéo theo, cả ba cùng chồng lên nhau ngã nhào xuống đất.

“Đình Tây!” “Tiểu Ngọc!” “Trời đất ơi, Nhị Mao bị đè ở dưới cùng !”

Đám lớn trước vài bước nghe tiếng động liền vội vàng chạy lại. Ôn Ninh mắt rực lửa giận, cô giữ l hai vai Tiểu Ngọc, cố nén cơn giận hỏi:

“Ngọc ơi, con bị thương ở đâu kh?”

Tiểu Ngọc lắc đầu: “Mẹ ơi con kh , là Đình Tây sắp ngã nên con kéo .”

Ôn Ninh đứng dậy, nắm l tay Tiểu Ngọc. Lúc này Giả Đình Tây cũng được Giả Diệc Chân và Bùi An vây qu lo lắng hỏi han. Giả Đình Tây ngồi trên đất, sắc mặt tái nhợt nhưng kh hề th đau đớn.

“Con kh , Nhị Mao đỡ được con, con đè hết lên .”

Nhị Mao được bố và bà nội hỏi han thì kêu la oai oái: “Đau quá, đau c.h.ế.t mất... Ha ha, đùa thôi kh đau đâu! Con lừa mọi đ! Con khỏe lắm, chỉ là nằm bò ra đất thôi mà, chuyện nhỏ.”

Giả Thục Phân tức đến mức muốn táng cho một trận. Cái thằng nhóc này, làm việc tốt mà vẫn cứ bị ăn đòn như chơi!

Lúc này, Bùi An ngồi xổm xuống định cõng Giả Đình Tây về nhà. Đình Tây đột nhiên lạnh lùng lên tiếng:

“Mẹ, chú Bùi, con bị ta đá một cái từ sau lưng nên mới kh đứng vững.”

Nếu chỉ bị bắt nạt, sẽ im lặng vì kh muốn gây thêm rắc rối cho gia đình. Nhưng lần này liên lụy đến cả Nhị Mao và Tiểu Ngọc, kh thể để họ suýt chút nữa bị thương một cách vô lý.

Lời Giả Đình Tây vừa thốt ra, mọi đều kinh ngạc. Ôn Ninh dắt Tiểu Ngọc, sa sầm mặt mày, chất vấn thẳng vào cái vẻ cà lơ phất phơ của Nghiêm Nguyên Bảo:

“Nghiêm Nguyên Bảo! th và em gái đứng ngay sau lưng tụi nó! Tại lại đá Đình Tây?”

Nghiêm Nguyên Bảo trợn tròn mắt, chối bay chối biến: “Cháu kh ! Rõ ràng là nó tự ngã, lại đổ cho cháu đá? Bác dâu, cháu kh làm!”

Nghiêm Huy và Lưu Kim Lan cũng lên tiếng bênh vực con trai:

“Chị dâu, hay là Đình Tây nhầm ? Nguyên Bảo kh loại trẻ con đó đâu.” “Đình Tây là nó, Nguyên Bảo lại làm thế được...” Lưu Kim Lan giả vờ quay sang hỏi Tiện : “Tiện , con cùng , con nói xem đá Đình Tây kh?”

Tiện mím môi, trai lại ánh mắt sắc lạnh của Ôn Ninh. Cô bé nắm l góc áo, nhỏ giọng lý nhí:

... kh đá ạ.”

Đáng tiếc thay, Ôn Ninh chẳng tin lời cô bé một chữ nào! Cô đưa tay chỉ vào chiếc camera to đùng bên cạnh biển hiệu tiệm cơm, nhếch môi cười lạnh:

“Nghiêm Nguyên Bảo, quay đầu lại xem đó là cái gì? Là camera giám sát. đã làm gì, nó sẽ ghi lại rõ mười mươi. Cương, kiểm tra !”

Nghiêm Cương kh nói hai lời, lập tức quay vào trong. Mặt Nghiêm Nguyên Bảo và Tiện trong nháy mắt trắng bệch như tờ gi.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...