Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Chương 400: Cái đồ ngốc Nhị Mao
Vào thời khắc mấu chốt, Ôn Ninh tiến lên nắm l tay Giả Thục Phân, khẽ lắc đầu với bà. Nghiêm Cương thì nhíu mày hỏi: “Rốt cuộc các đến đây làm gì? Nếu là để chúc mừng thì nhận , các về .”
Nghiêm Huy nhướng mày: “Chỉ thế thôi ? cả, Đại Mao tiền đồ thế này, kiểu gì cũng ăn một bữa chúc mừng chứ.”
“Đại Mao kh nhà.” Nghiêm Cương từ chối: “Nhân vật chính kh ở đây thì kh cần chúc mừng.” đồng hồ, gần như trực tiếp đuổi khách: “ còn việc, để tiễn các ra ngoài?”
Nghiêm Huy và Lưu Kim Lan nhau, vẫn chưa cam lòng.
Lưu Kim Lan giơ tay chỉ vào Giả Diệc Chân và Bùi An: "Mẹ, họ đều thể ở lại, chúng con lại kh thể? Con còn thể giúp mẹ làm việc nữa mà."
Giả Thục Phân lườm một cái cháy mắt: "Nhà họ ở ngay phía sau, vài bước là tới, còn nhà các ở đâu? Mau , trời sắp tối , chỉ sợ bị các làm cho tức đến mức tối kh ngủ nổi thôi."
Liên tục bị xua đuổi, Nghiêm Huy – kẻ luôn tự đắc là thành đạt – sắc mặt cực kỳ khó coi, hừ một tiếng quay đầu bỏ . Lưu Kim Lan gượng cười, vội dắt hai đứa nhỏ đuổi theo.
Đi được một đoạn xa, Nghiêm Huy quay lại, hai tay chống nạnh chất vấn vợ: "Kh bảo cô mua nhà ? cô lề mề thế, mãi vẫn chưa chốt được căn nào!"
Lưu Kim Lan cũng bực bội: " ta đòi tám vạn một căn! Đắt cắt cổ, kh xuống tay được!"
"Kh xuống tay được cũng mua!" Nghiêm Huy quyết định. "Cô xem Đại Mao đã thành Thủ khoa , ở gần nhà họ sau này chỉ lợi chứ kh hại, mau lo ."
Cũng đúng. Lưu Kim Lan đấu tr tư tưởng mãi mới quyết định bỏ ra tám vạn, nhưng kết quả là tám vạn giờ chẳng mua nổi căn nào ở hai con phố qu đó nữa.
môi giới bảo cô ta: "Chị kh biết trong ngõ đó vừa Thủ khoa à? Ai cũng muốn đến đó để l vía may mắn, nhà vừa ra là ta tr nhau mua sạch . Nếu m hôm trước chị mua giá tám vạn, giờ kh thích nữa còn thể bán lại chín vạn, sang tay một cái là kiếm ngay một vạn đ."
... Kiếm được một vạn? Một kẻ chưa từng tự kiếm được số tiền lớn như vậy như Lưu Kim Lan càng nghĩ càng uất ức, thế là đổ bệnh luôn.
Lúc cô ta nằm bẹp trên giường, Nghiêm Huy mải mê c việc, Nguyên Bảo thì lêu lổng, chỉ Tiện là nấu nước, l thuốc, nấu cháo cho cô ta. Tiện cúi đầu khép nép, còn ân cần thổi cháo cho nguội, lòng Lưu Kim Lan bỗng nảy ra ý nghĩ hay là cứ đối xử tốt với nó một chút. Nếu cô ta thực lòng tốt với nó, thì dù kh con ruột, sau này lớn lên nó chắc cũng sẽ báo đáp cô ta chứ?
Ăn xong cháo, Tiện rụt rè thỉnh cầu: "Mẹ, con muốn... muốn học thêm cái gì đó, được kh mẹ?"
Lưu Kim Lan cảnh giác: "Học cái gì?"
Tiện mím môi: "Đàn dương cầm ạ. Con th nhà bác cả đàn, chị Tiểu Ngọc đang học cái đó. Con cũng thích, chơi đàn quý phái và ưu nhã lắm, mẹ, con muốn..."
Th sắc mặt Lưu Kim Lan ngày càng âm u, lời Tiện nghẹn lại nơi cổ họng. Lưu Kim Lan kìm nén cơn giận: "Tiện , học dương cầm đắt lắm, lại còn kén chọn nữa. Tay con thô ráp thế này chắc c kh được đâu. Vả lại nhà đang muốn mua nhà định cư trên thành phố, thiếu tiền lắm. Mẹ cũng vì thiếu tiền mà đổ bệnh đây này. Con th cảm cho mẹ, đừng học m cái thứ xa xỉ đó được kh?"
Tiện vô cùng kh cam lòng. Nghiêm Như Ngọc học được, tại cô kh thể? Cô cẩn thận hỏi: "Mẹ, hay là con xin bác gái hoặc bà nội, để các bác cho con dùng nhờ đàn nhà bác học được kh ạ?"
Thế thì chẳng làm phiền Tiểu Ngọc ! Cái đồ tiện loại như mày mà cũng xứng à!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-400-cai-do-ngoc-nhi-mao.html.]
Lưu Kim Lan lập tức phủ quyết: "Kh được!" cô ta đổ hết tội lỗi lên đầu khác: "Bà nội và bác gái con chỉ lo cho nhà họ thôi, con mà đòi hỏi thế là bị mắng đ. Mẹ bị mắng thì kh , nhưng mẹ kh nỡ để con bị mắng đâu, Tiện ngoan nhé."
Tiện thất vọng cúi đầu: "Vâng ạ."
Mẹ ra tù, cuộc sống của cô khá hơn một chút thật, nhưng cũng chẳng khá hơn bao nhiêu. mẹ cô kh là bác gái nhỉ? Nếu vậy cô đã được cuộc sống hạnh phúc như Nghiêm Như Ngọc . Đáy mắt Tiện tràn đầy oán hận.
Lưu Kim Lan cô, dập tắt hẳn ý định đối xử tốt với đứa trẻ này. Đúng là loại tiện nhân kh biết đủ! Còn đòi học dương cầm, học cái cứt !
________________________________________
Cùng lúc đó, Nhị Mao cũng đầy oán khí. Dù chuyện Đại Mao đỗ Thủ khoa đã tạm lắng, nhưng vì kh nhà nên Nhị Mao, Tiểu Ngọc và cả Giả Đình Tây đều trở thành mục tiêu "săn đón" của hàng xóm. Giả Đình Tây thì ít ra ngoài nên kh . Tiểu Ngọc cũng ổn, cô bé và Đại Mao chênh lệch tuổi tác nhiều, nên chủ yếu chỉ nghe những lời khen ngợi, đuôi nhỏ cứ thế mà vểnh lên y như bà nội.
Chỉ Nhị Mao là khổ, ta cứ khen một câu là lại lái sang chuyện khác làm tức c.h.ế.t. "Nhị Mao, ba mẹ cháu đặt tên kh đúng . cháu là Nghiêm Túc nên ta nghiêm túc đỗ Thủ khoa, còn cháu là Nghiêm Xuyên, 'Xuyên' là nước, kiến thức cứ thế trôi tuột như nước nhỉ~" "Ơ? Hai đứa chẳng là song sinh ? cháu thi đại học mà cháu vẫn còn học lớp 10 thế?" "Nhị Mao, hai em nhà cháu lúc ở trong bụng mẹ phân chia chỉ số th minh kh đều ha ha!" "Nhị Mao, giờ cháu là thần tượng của con nhà cô... à kh, là em trai thần tượng của nó!"
Nhị Mao tức đến nổ phổi. Từ nhỏ đến lớn toàn là chọc khác, đây là lần đầu tiên bị nhiều kh mang ác ý nhưng lại làm tức đến nghẹn lời thế này.
Hôm nay chơi bóng rổ về, th cả nhà và gia đình cô em chồng đều mặt, đang chuẩn bị tiệc nướng BBQ chúc mừng. Nhị Mao nhướng mày: " đại hỷ gì thế, nói ra cho em vui chung với nào."
Tiểu Ngọc đang nhặt rau hẹ, ngẩng lên với vẻ đồng tình: "Nhị Mao tử, nói ra chẳng vui nổi đâu, tốt nhất đừng biết thì hơn."
Nhị Mao ngơ ngác: " chuyện đó được?"
Giả Thục Phân giải thích: "Chuyện nhỏ mà, Đình Tây viết truyện được tạp chí chọn đăng ! Tòa soạn gửi cho nó hai trăm tệ nhuận bút với báo mẫu, nên cả nhà chúc mừng một chút."
Nhị Mao vui mừng, tiến đến vỗ vai Giả Đình Tây: "Tin tốt thế này em lại kh vui được? Đình Tây, chúc mừng em nhé! Mà cũng cảm ơn , nếu kh suốt ngày chiếm máy tính chơi game thì em đâu tập trung cao độ, tâm kh tạp niệm mà viết bản thảo được như thế!"
Giả Đình Tây: "... Vâng." (Thực ra cũng muốn chơi máy tính lắm chứ).
Nhị Mao gãi đầu: "Nhưng tại Tiểu Ngọc lại bảo kh vui?"
Mọi im lặng. Tiểu Ngọc cười hắc hắc: "Nếu đã hỏi thì Ngọc tỷ ta đây sẽ hảo tâm trả lời. Nhị Mao t.ử à, Đình Tây được duyệt hai bài, một bài tên là Vương Xoăn Chân Gió, còn bài kia mà, tên là... Cái Đồ Ngốc Nhị Mao~ ha ha ha!"
Nhị Mao sững sờ Giả Đình Tây. Đình Tây chột dạ, bán đứng bà nội ngay: "Vốn em định đặt là Đứa Trẻ Hư Nhị Mao, nhưng bà bảo gọi là Đồ Ngốc thì hình tượng hơn."
Giả Thục Phân thản nhiên: "Thì chẳng ngốc thì ai ngốc nữa. Đình Tây nó hỏi xin tư liệu, bà kể hết m chuyện xấu làm hồi nhỏ cho nó nghe, nó viết vào hết , đủ để tả cái sự ngốc của ."
Bà bắt đầu đếm ngón tay: "Nào là gọi ta là 'oa dưa' trên tàu hỏa, rủ già chọc tổ ong chạy mất để ta bị đốt, gọi bọn buôn là ba, ra ga tàu há mồm c.ắ.n tiền dính đầy l gà, giấu tiền tiêu vặt trong quần lót, còn ra mộ nhảy Disco..."
Bùi An vừa xiên thịt vừa lắc đầu: "Đúng là tội trạng kể kh xiết!"
Nhị Mao ngã vật ra đất, giơ hai tay trời, gào lên t.h.ả.m thiết: "Trời ơi, cái cuộc đời này kh sống nổi nữa , Đại Mao t.ử mau về mang em với!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.