Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười

Chương 417: Đàn ông ai lại đồng ý cho cô tỏ tình

Chương trước Chương sau

“Ơ, Từ Giai?”

Là Diệp Thành. Th Từ Giai hồn siêu phách lạc, vội vơ tay đỡ l, giọng nói kh giấu nổi vẻ quan tâm: “Cô làm vậy?”

Từ Giai ngước mắt lên, đôi mắt hạnh ướt đẫm lệ, vẻ mặt yếu đuối khiến ta kh khỏi xót xa. Diệp Thành sững sờ, đầu óc bỗng chốc trống rỗng, miệng há hốc kh biết nên nói gì.

Lúc này Từ Giai lắc đầu, gượng cười một tiếng: “ kh , cảm ơn .” Cô gạt tay Diệp Thành ra bước thẳng ra ngoài.

Khi Diệp Thành còn đang phân vân nên đuổi theo hay kh thì Ôn Ninh từ bên trong bước ra. Th Diệp Thành, cô thở phào nhẹ nhõm:

“Từ Giai vừa biết một số chuyện vượt quá dự liệu nên cần thời gian để bình phục. Lúc này chắc cô kh muốn gặp đâu. Diệp Thành, quen cô , phiền đưa cô về nhà được kh?”

Diệp Thành kh chút do dự gật đầu: “Đương nhiên là được.” quay đầu đuổi theo ngay lập tức.

Ôn Ninh theo bóng lưng hai , khẽ thở dài. Chân tướng luôn tàn khốc, nhưng thời gian là liều t.h.u.ố.c tốt nhất, vài ngày nữa Từ Giai sẽ l lại được tinh thần thôi.

Ôn Ninh xem đồng hồ, lái xe đến trường đón Tiểu Ngọc. M ngày trước chân tay Giả Thục Phân kh được khỏe, Ôn Ninh đưa bà khám, bác sĩ bảo là bệnh cũ: viêm khớp. Bà vừa uống t.h.u.ố.c vừa ở nhà tĩnh dưỡng nhiều hơn. Hôm nay Tiểu Ngọc thi l chứng chỉ violin, Ôn Ninh rảnh nên đón con.

Tiểu Ngọc xách cây đàn violin lên xe, ngồi ở ghế sau, tâm tình vui vẻ ngân nga hát.

Ôn Ninh cầm lái rời , đột nhiên qua gương chiếu hậu cô th bóng dáng Tiện ở cổng trường. Sắc mặt cô khẽ thay đổi, khi xe đã chạy xa, cô vờ như vô tình hỏi:

“Tiểu Ngọc, Tiện học cùng trường với con, con bị nó làm phiền gì kh?”

Trước đây Ôn Ninh và Nghiêm Cương từng bàn bạc xem nên chuyển trường cho Tiểu Ngọc kh. Cuối cùng hai vợ chồng đều th Tiểu Ngọc kh nên trốn tránh Tiện , con bé cũng cần trải qua sóng gió mới biết được lòng hiểm ác, nên kh chuyển. Đương nhiên họ vẫn luôn theo dõi tình hình ở trường, chuyện lần trước Tiểu Ngọc tuyên bố kh chơi với Tiện họ cũng đã biết.

Tiểu Ngọc nhướng mày: “Kh đâu mẹ, mẹ yên tâm , nó kh làm phiền được con đâu.”

Ôn Ninh mỉm cười: “Vậy thì tốt.”

Tiểu Ngọc liến thoắng kể cho mẹ nghe chuyện về Tiện :

“Nó chơi với m bạn kh thích con, mà m bạn đó đều "vết đen" cả. Đứa thì trộm cắp, đứa thì trấn lột, đứa còn giật tóc bạn nữ bị con mắng nên ghét con lắm. Mẹ ơi, cũng may là con học giỏi nên kh ngồi cùng lớp với nó. Con lại còn cực kỳ ưu tú nữa, nhiều bạn chẳng cần hỏi han gì đã đứng về phía con . Con trở nên giỏi hơn, lợi hại hơn nữa, để dù nó nói gì thì cũng chẳng ai tin nó cả ~”

Ôn Ninh hài lòng: “Được, Tiểu Ngọc, mẹ mong con ngày càng giỏi giang hơn. Nhưng nếu gặp khó khăn gì thì cứ nói với bố mẹ nhé, cả nhà sẽ giúp con giải quyết.”

“Vâng ạ ~” Tiểu Ngọc vui vẻ đồng ý. “Mẹ ơi, giờ con bắt đầu nhẩm lại các khúc nhạc vừa thi, mẹ tập trung lái xe nhé.”

“Được .”

Hôm nay Tiểu Ngọc thi l chứng chỉ violin cấp 5. Đây đã là cấp độ khó . Tiểu Ngọc cho rằng thể tự xoay xở nên Ôn Ninh kh cùng vào trong mà đợi ở ngoài. Cô l sách trong túi ra xem, đang đọc hăng say thì loáng thoáng nghe th m phụ đợi con bên cạnh đang bàn tán nói cô làm bộ làm tịch. Ôn Ninh chẳng mảy may để tâm, vẫn đắm chìm vào câu chuyện trong sách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-417-dan-ong-ai-lai-dong-y-cho-co-to-tinh.html.]

Khoảng một tiếng sau, cửa mở, Tiểu Ngọc đeo đàn bước ra.

“Mẹ ơi, con thi xong , về nhà thôi.”

“Được.” Ôn Ninh cất sách, dắt tay Tiểu Ngọc. “Làm bài thế nào? Thuận lợi chứ?”

Tiểu Ngọc tâm thế vững vàng: “Chắc là tốt lắm ạ, các giám khảo đều hài lòng, chấm cho con loại ưu.”

“Vậy thì tốt quá.”

Hai mẹ con vừa vừa nói chuyện thì một cô giáo trẻ từ phía sau chạy theo gọi: “Bạn Nghiêm Như Ngọc, xin chờ một chút.”

Ôn Ninh và Tiểu Ngọc dừng bước quay lại. Đó là một cô giáo khí chất ôn hòa, gương mặt xinh đẹp, ánh mắt Tiểu Ngọc đầy vẻ hừng hực. Cô tự giới thiệu:

“Chào chị, chắc chị là phụ của bạn Nghiêm Như Ngọc. là giáo viên của trường tiểu học trực thuộc Học viện Âm nhạc Trung ương, đến Tùng Thị c tác. th bạn Nghiêm Như Ngọc mới 8 tuổi đã vượt qua kỳ thi cấp 5, thiên phú âm nhạc của bạn mạnh, khả năng phối hợp cơ thể và kỹ thuật đều tốt. Kh biết gia đình ý định cho bạn chuyển đến trường tiểu học của chúng để theo học chuyên sâu kh? Trường chúng chương trình giảng dạy chuyên biệt cho những học sinh năng khiếu như bạn .”

Nếu Tiểu Ngọc muốn theo con đường âm nhạc chuyên nghiệp thì đây là lựa chọn tốt nhất. Kiếp trước, Ôn Ninh từng tìm đủ mọi cách để đưa Nghiêm Mỹ Na vào đó.

Nhưng lúc này, Tiểu Ngọc liếc mẹ một cái chủ động từ chối: “Em cảm ơn cô ạ, nhưng em kh muốn theo con đường âm nhạc chuyên nghiệp. Chơi violin chỉ là sở thích của em thôi, em thích thì em chơi, tiện thể thi l cái chứng chỉ thôi ạ.”

Cô giáo ngạc nhiên: “Vậy ? Nhưng em năng khiếu, biến sở thích thành sự nghiệp cả đời một cách nhẹ nhàng kh tốt ?”

Tiểu Ngọc lắc đầu: “Chẳng con đường nào là nhẹ nhàng cả cô ạ. Nhưng em cảm ơn lời khuyên của cô, cô nhất định sẽ chiêu mộ được những học sinh giỏi khác.”

Cô giáo: “…… Được .”

Một đứa trẻ nhỏ thế này mà nói năng quyết đoán và khách sáo như lớn vậy chứ. Cô sang Ôn Ninh. Ôn Ninh lộ vẻ mặt vừa bất đắc dĩ vừa ủng hộ con: “Nhà luôn tôn trọng mọi ý kiến của cháu. Chào cô nhé.”

Cô giáo kh cam lòng nên xin số ện thoại của Ôn Ninh, định bụng sau này sẽ thuyết phục thêm. Lần này Ôn Ninh trước, nghe th các phụ khác đang bàn tán:

“Cấp 5 đ!” “Hóa ra con gái chị ưu tú vậy, mà chị cũng giỏi thật, ồn ào thế này mà vẫn đọc sách vào được, cứ mở sách ra là chóng mặt.” “Ghen tị cũng chẳng được, đến Học viện Âm nhạc Trung ương còn kh thèm học, là thì đóng gói gửi con ngay lập tức .” ……

Tiểu Ngọc tâm lý trưởng thành, cô bé từ chối cơ hội một bước lên trời mà vẫn tỏ ra bình thản. Cô bé thậm chí còn hào hứng đề nghị:

“Mẹ ơi, đón hai với Đình Tây . Con muốn báo tin vui này cho hai trước, sau đó trêu chọc hai, vì trước đây bảo con kéo đàn nghe như cưa xẻ gỗ .” “Được thôi.”

Hai mẹ con lái xe vòng qua cổng trường cấp ba chờ Nhị Mao và Giả Đình Tây tan học. Tiểu Ngọc đang mải kể cho mẹ nghe chuyện Nhị Mao dạo này bị theo đuổi, thì đột nhiên nghe th tiếng một nữ sinh gọi tên Nhị Mao ở phía ngoài.

“Nghiêm Xuyên! Mặc kệ miệng thối, nổ hố phân hay từng ăn phân chăng nữa, em vẫn cứ muốn tán ! đồng ý hay kh kh quan trọng! Em cứ theo đuổi đ! cứ đợi đ cho em!” ……

Ôn Ninh và Tiểu Ngọc sững sờ ra ngoài. Ở cổng trường đ đúc, mọi đều cười ngặt nghẽo. duy nhất kh cười nổi chính là nhân vật chính của màn tỏ tình Nghiêm Xuyên, tức Nhị Mao.

tức tối đến trước mặt nữ sinh đó: “Phương Tri Dã, bạn ên à! Đi gieo rắc tin đồn nhảm còn bám đuôi kh bu, đàn bản lĩnh nào lại đồng ý lời tỏ tình của bạn chứ! Mà kh đúng, bạn tỏ tình mà cứ như là tuyên chiến !”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...