Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Chương 438: Tôi là mẹ của Nghiêm Như Ngọc
Trâu Đại Bàng vốn là kẻ lưu m chuyên nghiệp, giọng ệu hống hách, vẻ mặt đầy khinh khỉnh. Điều này làm Giả Thục Phân và Tiểu Ngọc nổi trận lôi đình.
Tiểu Ngọc ngẩng đầu lên, lớn tiếng hỏi:
“Nội ơi, hóa ra nội là đàn ạ?”
Giả Thục Phân chằm chằm Trâu Đại Bàng, cười lạnh đáp: “Lão nương sống 60 năm còn chẳng biết là đàn đ.”
“Thế thì lạ thật,” Tiểu Ngọc cao giọng mỉa mai, “ kẻ lại đòi nội chịu trách nhiệm với đứa con trong bụng một phụ nữ. Nội bố hay nội đứa bé đâu, cũng chẳng làm cô ta ngã, dựa vào cái gì mà kh để yên cho nội chứ?”
Giả Thục Phân tung hứng theo cháu gái:
“Đúng đ, cháu xem trên trán bà khắc ba chữ ‘kẻ ngốc nghếch’ kh, mà bà vẻ dễ bắt nạt thế nhỉ!”
Tiểu Ngọc quay sang thật kỹ: “Kh ạ, nhưng lại sáu chữ: ‘Bà nội cọp, siêu hung’!”
Giả Thục Phân cùng những xung qu hiểu chuyện đều kh nhịn được cười. Trâu Đại Bàng th bị coi thường, tức đến mức muốn bốc khỏa. lộ vẻ hung quang, chằm chằm hai bà cháu:
“Hai bà cháu nhà mày coi tao là khỉ à! Nghiêm Như Ngọc, chuyện trước đây mày làm vợ tao tức đến ngất nhập viện tao còn chưa tính sổ, giờ bà nội mày lại th c.h.ế.t kh cứu. Hôm nay con tao mà mất, nhà chúng mày với cái bệnh viện này đều đền tiền!”
Đúng là đồ vô lại! Đã thế thì ai sợ ai.
Tiểu Ngọc lè lưỡi: “Kh đền đ, kh đền đ, giỏi thì báo c an !”
Trâu Đại Bàng cô bé bằng ánh mắt như rắn độc. Lúc này, Tiền đứng sau lưng bỗng nhiên khóc rống lên:
“Nội ơi, chị Ngọc ơi, cô Tiền tội nghiệp lắm. Cha mẹ cô đều mất sớm, cô mong mỏi đứa con này lâu lắm . Nếu đứa bé chuyện gì thì biết làm đây? Các là tốt, kh thể giúp đỡ một chút ?”
Cô bé này đã quen thói diễn sâu, nắm thóp được cách l lòng tin của lạ: Khóc lóc đáng thương + kể lể gia cảnh bi t.h.ả.m + tâng bốc đối phương. Quả nhiên, vài đứng xem bắt đầu lộ vẻ mủi lòng.
Nhưng Giả Thục Phân và Tiểu Ngọc thì kh.
Tiểu Ngọc chống nạnh: “Giúp cái gì? Đem tiền bố mẹ vất vả làm ra đưa hết cho bọn họ chắc? Nghiêm Tiện , khác kh biết thì thôi, chứ em còn lạ gì? Cô Tiền nhà em bị gã đàn này đ.á.n.h cho thừa sống thiếu c.h.ế.t, chính bọn họ còn chẳng coi trọng đứa bé, dựa vào đâu mà đổ lỗi cho nhà và bệnh viện? Trách với nội hôm nay ra đường kh xem ngày, đen đủi gặp hạng này!”
“Đúng thế!” Giả Thục Phân phối hợp nhịp nhàng:
“Đúng là loại nghèo trách số, khổ trách phận. Bản thân kh ra gì thì cút xéo sang một bên, đừng ở đây mà gào thét. Đừng tưởng ai cũng ngu mà kh biết vừa dốt vừa xấu tính nhé? Đúng là làm việc gì cũng hỏng, chỉ đổ v cho khác là giỏi nhất thôi!”
“Với lại dùng cái não mà nghĩ , nếu kh tránh kịp, vợ đ.â.m vào làm bị thương thì tiền mà đền kh? Cái đầu để trên cổ chỉ để làm cảnh thôi à!”
Bị hai bà cháu mắng cho một trận vuốt mặt kh kịp, mặt Trâu Đại Bàng càng lúc càng tím tái. nắm chặt nắm đấm, ra vẻ muốn đ.á.n.h . Th tình hình kh ổn, Giả Thục Phân dắt tay Tiểu Ngọc vừa chạy ra ngoài vừa giả bộ hoảng hốt kêu cứu:
“Cứu mạng! Đồ vô lại định đ.á.n.h già trẻ em đây này!”
“Trời đất ơi! Mau cứu chúng với!”
“Nội ơi, cháu mới mười tuổi thôi.”
“Ngọc ơi, nội cũng mới ngoài sáu mươi thôi mà.”
Hai bà cháu diễn kịch hăng say, xem còn th hấp dẫn hơn cả vụ t.h.a.i p.h.ụ lúc nãy. Chỉ Trâu Đại Bàng và Tiện là nghiến răng nghiến lợi. Cái nhà này ai cũng mồm năm miệng mười, nói năng đ thép, chẳng dễ bắt nạt chút nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-438-toi-la-me-cua-nghiem-nhu-ngoc.html.]
Trâu Đại Bàng làm lưu m đã quen, luôn tin rằng ai nắm đ.ấ.m to thì đó tg. Th hai bà cháu làm trò, nóng máu, quên sạch lời cảnh cáo của Tiện là kh được động thủ. sải bước dài, mắt đỏ ngầu x thẳng về phía họ:
“Đừng hòng chạy! Hôm nay họ Nghiêm các chịu trách nhiệm cho con trai tao!”
Giả Thục Phân và Tiểu Ngọc chạy càng nh, miệng la bài bãi:
“Cứu mạng với!”
“Cái mạng nhỏ của Ngọc sắp tiêu !”
Ngay cửa bệnh viện, Nghiêm Cương và Bùi An vừa tan họp về tới nơi. trước ôm l Tiểu Ngọc, sau đỡ l Giả Thục Phân, ân cần hỏi:
“ chuyện gì thế này?”
Hai bà cháu chỉ vài câu đã kể rõ ngọn ngành. Cuối cùng, Giả Thục Phân chỉ tay vào Trâu Đại Bàng, dõng dạc nói:
“Cương tử, An tử, chính là gã lưu m này, chồng của Tiền Phương Hoa, định ăn vạ mẹ đ!”
Tiểu Ngọc giật giật vạt áo bố, nghiêm túc nói:
“Bố ơi, biết nhà , cứ luôn miệng gọi nhà họ Nghiêm. Con th cố tình nhắm vào chúng ta đ, còn cả Tiện nữa...”
Nhắc đến Tiện , mọi lại thì chẳng th bóng dáng cô bé đâu nữa. Th tình hình kh ổn là chuồn lẹ . Đúng là chạy trời kh khỏi nắng.
Nghiêm Cương và Bùi An liếc nhau là hiểu ý. Bùi An bước từng bước vững chãi đến trước mặt Trâu Đại Bàng:
“Chào , Trâu Đại Bàng. Đi thôi, nhà họ Nghiêm báo c an , với về đồn một chuyến.”
Trâu Đại Bàng bắt đầu hoảng sợ, lùi lại: “ kh ! Báo c an cái gì, lỗi gì đâu! Vợ còn đang trong phòng cấp cứu, tìm vợ !”
Nói đoạn, chạy thục mạng mất. Bùi An cũng kh vội, nói với Giả Thục Phân một tiếng gọi ện về đồn yêu cầu đến xử lý. Đúng là chạy đâu cho thoát, làm sai thì chịu phạt, trốn được nhất thời chứ trốn được cả đời.
Nhóm Nghiêm Cương quay lại phòng bệnh của Giả Đình Tây. Một lát sau, Ôn Ninh cũng đến, nghe chuyện xong thì tức giận:
“Con bé Tiện đó, mới tí tuổi đầu mà đã biết xúi giục ta đối phó với nhà . Nếu kh nhờ mẹ l lẹ tránh được, kh biết chuyện hôm nay sẽ kết thúc thế nào nữa.”
Nghiêm Cương trầm mặt: “Lát nữa sẽ tìm nó. Em yên tâm, chuyện của Trâu Đại Bàng và Tiền Phương Hoa đã ều tra rõ .”
Vì đây là tin mật nhờ bạn bè tra cứu nên Nghiêm Cương kéo Ôn Ninh ra một chỗ nói riêng. Nửa tiếng sau, c an đến, Nghiêm Cương trực tiếp tố cáo Trâu Đại Bàng về hành vi đe dọa và xâm hại. Khi c an đến phòng cấp cứu bắt thì Trâu Đại Bàng đã sớm trốn mất tích.
Tám giờ tối.
Tiền Phương Hoa được đưa về phòng bệnh tỉnh lại. Cô mặt mày trắng bệch, yếu ớt, đầu óc vẫn còn mơ hồ kh hiểu đang ở đâu. Lúc này, một giọng nữ vang lên trong căn phòng tĩnh lặng:
“Chào cô giáo Tiền.”
Tiền Phương Hoa giật , theo bản năng về hướng tiếng nói, th một phụ nữ xinh đẹp, khí chất ôn hòa nhưng đôi mắt lại sâu thẳm sắc sảo.
“Cô là ai?”
“ là Ôn Ninh,” Ôn Ninh khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo chút lạnh lẽo, “ là mẹ của Nghiêm Như Ngọc, đến đây để đòi lại c bằng cho con bé.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.