Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười

Chương 475: Lưu Kim Lan có được báo cáo xét nghiệm ADN

Chương trước Chương sau

Một câu nói khiến Già Thục Phân cảm động phát khóc. Tiểu Ngọc còn vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp: "Bà, con sẽ sửa soạn cho bà thật đẹp, lúc đó bà sẽ là cụ bà sành ệu nhất cả khán phòng! Chúng ta còn dạo khắp nơi nữa, Anna bảo nhà trang trại, thể cưỡi ngựa, còn thể đua ngựa, khụ..."

Cô bé nịnh nọt bố cười. "Rầm!" Già Thục Phân đập bàn một cái, quyết tâm cao độ: "Đi! Nhất định xem ca nhạc, kh thì bà sợ đến c.h.ế.t cũng chẳng được th mặt mũi nó ra . Mà bà là vì ca nhạc chứ kh vì đua ngựa gì đâu nhé."

Nghiêm Cương: "..." Mẹ đừng "giấu đầu hở đuôi" thì con còn tin.

Già Thục Phân hăm hở chuẩn bị, còn Ôn Ninh sau khi suy nghĩ thì quyết định kh . "Gần đây mẹ hơi bận, chắc kh được . Để Đình Tây cùng mọi nhé."

Đến một thành phố quốc tế như Hong Kong, Già Đình Tây chuẩn bị chu đáo chắc sẽ kh . Hơn nữa bên đó y tế phát triển, nếu vấn đề gì thì thuê xe lăn cũng thuận tiện hơn ở đại lục. Cô ở lại, ngoài việc lo kinh do, còn để đề phòng Lưu Kim Lan và Nghiêm Huy giở trò sau lưng.

Mọi chuyện được định đoạt, chưa đầy một tuần sau, các thủ tục gi tờ đã xong, ba thế hệ già trẻ hỏa tốc lên đường. Họ vừa , kh vui nhất chính là Lưu Kim Lan. Bà ta vác bộ mặt già nua xú uế, lầm bầm c.h.ử.i rủa khi khiêng một túi rác lớn về nhà, bắt đầu bới tìm từng chút một.

Nghiêm Huy th cảnh này thì nhíu chặt mày, mở miệng mắng nhiếc: "Cái mụ ên này làm cái quái gì thế? Đầu óc vào nước hay mà tha rác về nhà? Mau dọn dẹp vứt , định làm đây thối c.h.ế.t à!"

Lưu Kim Lan ngẩng đầu, thở hổn hển: " làm thế này chẳng để tìm đồ của Nghiêm Như Ngọc làm xét nghiệm ! M hôm trước định nhổ tóc nó hoặc l ít m.á.u mà kh tiếp cận được, nó cứ th là chạy mất dép! mới nghĩ đến chuyện bới rác nhà nó, thế mà còn bị m mụ già nhặt rác qu đó hợp sức bắt nạt. Th sắp kh kịp nữa , hôm nay cướp đại một bao chạy về đây này!"

Nghiêm Huy á khẩu: " lại kh kịp?"

Lưu Kim Lan nghiến răng: "Chẳng qu đó đồn ầm lên là mẹ – cái mụ già bảy tám mươi tuổi sắp được cháu gái dắt Hong Kong xem ca nhạc đó ! Mẹ kiếp! còn chưa được xem ca nhạc bao giờ, mà cái mụ sắp xuống lỗ đó lại được ! số tiền đó đem cho chúng ta tiêu kh tốt hơn à?"

Nghiêm Huy nghe vậy cũng th đúng. Ông ta đang cần tiền đầu tư làm ăn, thế mà mẹ lại hoang phí như vậy. "Thật chẳng biết đầu óc bà già nhà nghĩ gì nữa. Thôi kệ họ , bà mau tìm nh dọn sạch cái đống này , thối um cả phòng . tìm lão Chu đây."

Lưu Kim Lan nén giận tiếp tục bới rác, tức đến nổ phổi. Bởi vì cái đống này toàn là rác nhà bếp, phân mèo với rác trong nhà vệ sinh trộn lẫn. Thảo nào nó nặng thế, thảo nào lúc bà ta tha , hai mụ già kia cứ trố mắt ra . Chắc họ đang nghĩ bà ta cướp cái đống vô dụng này làm gì.

Mẹ kiếp! Nhưng lỡ tha về , kh còn cách nào khác, Lưu Kim Lan đành bấm bụng tìm kiếm. Cuối cùng, giữa đống gi lộn, bà ta tìm th một chiếc bàn chải đ.á.n.h răng cán hình con khỉ đáng yêu.

Lưu Kim Lan mắt sáng rực lên, lầm bầm nhỏ nhẹ: “Đáng yêu thế này, chắc c là của Tiểu Ngọc dùng kh sai vào đâu được. Đợi kết quả xét nghiệm ra , để xem cô còn chối cãi thế nào.” Lưu Kim Lan chạy vào nhà vệ sinh, cầm luôn cả bàn chải của Nghiêm Huy đem tất cả đến cơ sở xét nghiệm.

Bên kia, trên máy bay. Giả Đình Tây lần đầu được máy bay nên ngồi ngay cạnh cửa sổ để tiện ngắm cảnh và chụp ảnh. Giả Thục Phân ngồi ở giữa. Tiểu Ngọc ngồi phía ngoài cùng để tiện lo liệu hành lý. Khi cô định nhét túi xách của bà nội lên giá để đồ trên đầu thì một chiếc hộp nhỏ rơi xuống đất.

Tiểu Ngọc nhặt lên xem, kh khỏi cạn lời: “Bà ơi, con chẳng bảo bà ? Ở ngoài kia tiện lắm, chỉ cần tiền là mua được hết, bà lại mang theo cả cái bàn chải hình con khỉ này làm gì?”

Giả Thục Phân xua tay nguầy nguậy, lải nhải: “Ối dào, bà chỉ dùng quen cái loại này thôi, lại còn đúng hội tuổi của bà nữa. Cái xưởng này đóng cửa lâu , hồi đó bà chạy đến tận nơi mua một trăm chiếc dự trữ đ. Chắc đến lúc bà nhắm mắt xuôi tay vẫn còn để lại cho con dùng được, mau cất kỹ cho bà!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-475-luu-kim-lan-co-duoc-bao-cao-xet-nghiem-adn.html.]

“Cái bà lão này, nói chuyện thì cứ nói thôi, cứ hở ra là nhắc đến chuyện c.h.ế.t chóc thế?” Tiểu Ngọc vừa lầm bầm vừa kiễng chân cất bàn chải vào túi.

Chờ Tiểu Ngọc ngồi xuống thắt dây an toàn, Giả Đình Tây mới cười bảo: “Bà mang bàn chải là thói quen của bà, nhưng Tiểu Ngọc này, cô mang theo ảnh của Nhị Mao làm gì thế?”

Tiểu Ngọc bĩu môi: “ kh biết đâu, Nhị Mao nghe tin chúng ta Cảng Thành xem buổi biểu diễn của ban nhạc Beyond thì cứ thở ngắn than dài, bắt em mang ảnh nó để xin chữ ký thần tượng, bảo là để đem về khoe với m bạn chiến hữu.”

Giả Đình Tây cạn lời. Chẳng lẽ kh nên dùng ảnh hay đĩa nhạc của thần tượng để xin chữ ký ? Giả Thục Phân vốn hiểu tính Nhị Mao nên bóc mẽ ngay: “Cái thằng Nhị Mao mà, nó thích làm dáng, chắc c là muốn thần tượng biết mặt nó chứ gì?”

“Đúng thế ạ!” Tiểu Ngọc ngoài miệng thì chê bai nhưng mắt lại lấp lánh nụ cười. “Nó còn định bắt em mang theo m cuốn băng nó hát lại nhạc ta cơ, nhưng em từ chối thẳng thừng. Ai đời lại bật nhạc cho chính thần tượng nghe, chẳng lẽ em lại vác cái máy cassette với cái loa thùng to tướng đến buổi biểu diễn chắc?”

Cả bà Giả và Đình Tây đều bật cười. Tiếng loa phát th vang lên giọng nói dịu dàng của cô tiếp viên nhắc nhở máy bay sắp cất cánh. Cách duy nhất để ba bà cháu đối phó với cơn say máy bay là nhắm mắt ngủ một giấc.

Vừa xuống máy bay, l xong hành lý ra đến cổng đón, ba đã th ngay một đàn cao ráo, mặc vest chỉnh tề, giày da bóng loáng đứng cạnh một cô gái xinh đẹp diện áo ph x nhạt, quần bò cạp cao và đôi xăng đan đế xuồng.

“Na Na!” “Chị Ngọc!”

Nhiều năm kh gặp nhưng tháng nào cũng viết thư cho nhau nên hai chị em nhận ra nhau nh. Tiểu Ngọc chạy ào tới ôm chầm l Triệu An Na, phấn khích xoay vòng vòng. “A a a, thích quá mất!”

Giả Thục Phân và Giả Đình Tây cũng bước tới, hành lý trên tay họ nh chóng được Triệu An Đình đỡ l. Sau bao năm, An Đình kh còn vẻ ng cuồng của tuổi mười ba nữa mà đã trầm ổn hơn nhiều vì đã tiếp quản việc kinh do của gia đình. “Bà nội, Đình Tây, hoan nghênh mọi qua đây chơi. Để cháu xách đồ cho.”

Bà Giả gật đầu tán thưởng: “An Đình lớn tướng thế này cơ à. Thế đã đối tượng nào chưa cháu?” Triệu An Đình thoáng ngẩn .

Triệu An Na vội vỗ vỗ Tiểu Ngọc bảo cô thả xuống trêu chọc: “Bà ơi, trai cháu kén chọn lắm, bao nhiêu chị tiểu thư con nhà d giá đều chẳng thèm để mắt tới đâu. Bà khuyên hộ cháu với, cháu còn đang mong cháu bế đây này.”

“An Na!” Triệu An Đình trầm giọng nhắc nhở. “M đó hồi nhỏ toàn chế nhạo em, giờ th nhà họ Triệu phất lên lại muốn bám l, thể cưới loại gió chiều nào che chiều n đó được?”

M nhau ý nhị. Ở nơi c cộng nói chuyện này cũng kh tiện, Triệu An Na lè lưỡi nh nhảu mời: “Bà ơi, Đình Tây, chị Ngọc, chúng ta lên xe về nhà thôi.” “Được, sân bay ở đây sang trọng thật đ.” “Bà lại quá khen !”

Ba bà cháu được em nhà họ Triệu tiếp đón nồng hậu, chơi bời ở Cảng Thành cực kỳ vui vẻ. Hết dạo phố mua sắm lại ăn uống, xem đua ngựa. Đến hôm diễn ra buổi biểu diễn, Tiểu Ngọc và An Na còn rủ nhau đội tóc giả màu trắng, kéo cả bà Giả mặc đồ thời thượng cùng, chụp bao nhiêu là ảnh kỷ niệm.

Tất nhiên, Tiểu Ngọc cũng kh quên cửa sau vào hậu trường xin chữ ký cho Nhị Mao. Cô trịnh trọng giới thiệu với thần tượng: “Đây là trai em, Nghiêm Xuyên. Sau này chắc c các sẽ nghe th d tiếng của , lúc đó xin hãy nhớ là một hâm mộ trung thành của các .”

________________________________________

Tại thành phố Tùng. Từ Giai gọi ện cho Ôn Ninh, giọng nói kh nén nổi tiếng cười: “Chị Ôn này, Lưu Kim Lan nhận được bản báo cáo giám định ADN mà bà ta mong đợi b lâu . Mẫu thử là hai chiếc bàn chải, kết quả ghi là: A là mẹ ruột của B.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...