Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười

Chương 491: Mở tiệm Internet

Chương trước Chương sau

“Ồ?” Đao Ca hỏi lại, vẻ mặt lạnh lùng thoáng qua nét giễu cợt, gã nhếch mép nhai cộng cỏ đuôi chó: “Con gái mày tên gì?”

Cổ tay bị dẫm chặt kh thể nhúc nhích, Nghiêm Huy mặt cắt kh còn giọt máu, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, giọng nghẹn lại: “Tên... tên là Nghiêm Như Ngọc! Nó vừa đỗ đại học ở Kinh Thị, các cứ tìm nó mà đòi!”

Nghiêm Như Ngọc vốn chẳng hạng vừa, sau lưng lại Nghiêm Cương và Ôn Ninh chống lưng. Đám trước mắt này cũng kh đơn giản, cứ để chúng c.ắ.n xé lẫn nhau là tốt nhất! Nghiêm Huy tính toán đâu vào đ, nhưng kh ngờ...

“Thế à?” Sắc mặt Đao Ca lập tức đ lại. Gã lùi lại hai bước, khẽ phất tay, đám đàn em x lên đ.ấ.m đá Nghiêm Huy túi bụi.

“Á! Á! Cứu mạng! Tha cho , làm ơn tha cho ...”

Chừng mười phút sau, Đao Ca mới ra lệnh dừng tay. Đám đàn em tản ra, gã tiến lại gần Nghiêm Huy mặt mũi sưng vù, đang ôm bụng rên rỉ, lạnh lùng cười: “Mày tưởng lão t.ử tùy tiện cho mày vay tiền chắc? Gia cảnh nhà mày lão t.ử đã ều tra kỹ từ lâu . Nghiêm Như Ngọc hả? Ha, con gái rượu của ngài Thính trưởng mà mày dám bảo tao đụng vào? Đầu mày vào nước hay tr tao giống thằng ngu lắm hả?”

Tình thế ép buộc, Nghiêm Huy bò đến chân gã, khóc lóc t.h.ả.m thiết: “ cũng kh muốn vậy mà, nhưng chẳng còn gì cả. Đại ca, xin tha cho , muốn gì cũng đưa hết...”

“Cái gì cũng được?”

“Đúng thế!”

“Vậy thì mày cứ bán con gái ruột của mày .”

Dưới sự “hướng dẫn” của nhóm Đao Ca, Nghiêm Huy ký vào một bản hợp đồng “bán con”. Thực chất đây là một tờ đơn chuyển nhượng nợ, ta chuyển một phần nợ của sang cho Nghiêm Tiện đang ở trong tù.

Sau khi thả cho Nghiêm Huy chạy mất mật, Đao Ca vào góc phòng thu lại máy quay phim dặn dò: “Đưa máy quay và bản hợp đồng này đến địa chỉ đưa, đừng chậm trễ.”

“Rõ!”

Chưa đầy hai tiếng sau, Ôn Ninh và Từ Giai đã xem được đoạn phim và bản hợp đồng. Vừa xem xong, cả hai đều giận run vì kh ngờ Nghiêm Huy lại còn định lôi cả Tiểu Ngọc vào vũng bùn.

“Đồ khốn!” Ôn Ninh nheo mắt đầy sát khí. “ muốn thuê đ.á.n.h gãy tay chân , trói lại quăng lên núi cho sống kh bằng c.h.ế.t!”

Từ Giai vội can ngăn: “Đừng làm vậy. Vì tương lai của chồng con, sự nghiệp của Đại Mao, Nhị Mao và sự an toàn của gia đình, kh thể nhúng tay vào việc này.”

Lý do đơn giản. Nghiêm Huy mà mất tích, Lưu Kim Lan chắc c sẽ báo cảnh sát. Nếu kh thì Nghiêm Nguyên Bảo hay Nghiêm Tiện cũng sẽ tìm cha mẹ. Gi kh gói được lửa, nếu cảnh sát ều tra ra sẽ ảnh hưởng lớn đến d tiếng của họ.

Còn việc gài bẫy cho Nghiêm Huy mua cổ phiếu ảo, nệm từ tính, hay vay nặng lãi... đều là hành vi tự nguyện của . Kẻ đứng ra chịu trách nhiệm là những nhóm lừa đảo tổ chức, chẳng ai tra được tới tận tay Ôn Ninh hay Từ Giai cả.

Ôn Ninh nghiến răng, cố kìm nén cơn giận. Mười sáu năm còn nhịn được, kh lẽ lại kh nhẫn nhịn thêm được hai năm nữa . Cô cất máy quay và bản hợp đồng , giọng lạnh lùng: “M thứ này giữ l. Chờ sang năm Tiện ra tù, sẽ gửi cho nó ngay lập tức.”

“Được.”

Xong việc đó, Ôn Ninh nói tiếp: “Tiểu Ngọc sắp Kinh Thị học đại học, đưa con bé một chuyến. Ngoài ra còn một vài việc lặt vặt khác, nhờ chị tiếp tục để mắt đến vợ chồng Lưu Kim Lan giúp .”

Từ Giai mỉm cười: “Chuyện nhỏ thôi mà. chỉ mong mười năm nữa, con bé Niệm Niệm nhà cũng giỏi giang được như Tiểu Ngọc.”

Học trường nào, ngành gì kh quan trọng, chỉ cần trưởng thành thành một cô gái chính trực, chăm chỉ và dũng cảm, biết tự bảo vệ là tốt .

Thực tế, Tiểu Ngọc kh chỉ vậy, ều đáng quý nhất ở cô bé là tấm lòng lương thiện, biết nghĩ cho thân bạn bè.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-491-mo-tiem-internet.html.]

Hôm nay Ôn Ninh vừa về đến nhà đã th con gái và mẹ chồng đang ngồi trên ghế sofa gọi ện thoại. Cả hai đều đang hết lời khuyên nhủ một ai đó:

“Mua , nhất định mua Hòa Bình ạ! Mẹ em bảo , sau khi đơn vị kh phân nhà nữa thì bất động sản chắc c sẽ sốt giá, tăng giá chỉ là chuyện sớm muộn thôi. cơ hội thì cứ tậu l một căn trước !”

“Đúng đ Hòa Bình, cháu thiếu tiền thì nội gom góp cho. Cháu còn l vợ sinh con nữa, lão cha đẻ với mụ dì ghẻ kia kh dựa vào được đâu, tự dựa vào thôi, nh nhẹn lên cháu!”

Ôn Ninh chợt hiểu ra.

Hẳn đó là Nguyễn Hòa Bình, em chí cốt của Nhị Mao và Giả Đình Tây. Hai năm trước, th niên này tốt nghiệp đại học vào làm việc tại Viện nghiên cứu Kinh Thị, chuyên thiết kế máy bay và thiết bị hàng kh, tài giỏi vô cùng.

Ôn Ninh vừa bước lại gần đã nghe th giọng nói chút do dự của qua ện thoại: “Cháu nghe các tiền bối bảo c việc này c tác suốt, cũng khi bị ều động nơi khác, nên mua nhà ở đâu đang là cả một vấn đề đây ạ.”

“Mẹ! Mẹ làm về ạ.” Tiểu Ngọc th Ôn Ninh thì tươi cười hớn hở.

Ôn Ninh đưa trà sữa trân châu mua về cho con gái và mẹ chồng, nghe th Nguyễn Hòa Bình chào hỏi trong ện thoại, cô cũng lên tiếng chào lại tiện miệng khuyên nhủ: “Hòa Bình à, nếu chưa xác định được sẽ ở đâu thì cứ chọn m thành phố lớn mà mua, như Kinh Thị, Ma Đô hay Quảng Đ . Những chỗ đó chắc c sẽ phát triển mạnh, sau này cháu và vợ tương lai muốn định cư ở thành phố khác thì bán lại vẫn được giá cao, kh lo lỗ vốn đâu. Vẫn là câu nói đó của bà nội cháu, nếu thiếu tiền thì cả nhà ta sẽ gom góp cho cháu mượn.”

Nguyễn Hòa Bình cảm ơn rối rít mới cúp máy.

Ôn Ninh nghe th mẹ chồng lầm bầm: “Chà, m hạt trân châu này dai dai dẻo dẻo, ăn ngon phết, giống hệt loại trà sữa hồi uống ở Cảng Thành nhỉ.”

Ôn Ninh cười bảo: “Thế lần sau con lại mua tiếp cho mẹ.”

Tiểu Ngọc uống liền m ngụm sán lại gần mẹ: “Mẹ ơi, Đình Tây muốn khởi nghiệp, con tính đầu tư vào để giúp gánh bớt rủi ro.”

Ôn Ninh ngạc nhiên: “Chẳng lẽ c việc viết lách của nó kh thuận lợi ?”

tư vấn cho cháu trai, Ôn Ninh biết Giả Đình Tây chỉ cần dựa vào việc viết tiểu thuyết là đã đủ giàu sang , tự dưng lại muốn kinh do.

“Chắc là th buồn chán quá,” Tiểu Ngọc đoán. “ Đại Mao và Nhị Mao đều kh nhà, chẳng m bạn bè, cô dượng thì c việc bận rộn suốt, con thì cũng sắp Kinh Thị còn gì.”

Ôn Ninh trầm ngâm: “Thế nó định làm mảng gì?”

Tiểu Ngọc dứt khoát: “Tiệm Internet ạ!”

“Cái gì cơ?” Giả Thục Phân vừa nuốt một ngụm trà sữa ngọt lịm, nghe vậy thì trợn tròn mắt kinh ngạc. “Bán ba ba á? Kh được đâu! Ba ba thì gì hay mà bán, c ba ba cũng chẳng m uống. Bảo nó dẹp ngay , lần trước về quê nghe nói nuôi ba ba để bán, bị mẹ mắng cho một trận, bảo bán ba ba kh bằng bán mặt cho đất bán lưng cho trời còn kiếm được nhiều tiền hơn.”

Ôn Ninh và Tiểu Ngọc đứng hình mất vài giây, cả hai mẹ con đều kh nhịn được mà bật cười.

Tiểu Ngọc ngồi xuống cạnh bà nội: “Nội ơi, kh bán ba ba đâu, là tiệm Internet cơ! Trong đó đặt nhiều máy tính cho khách vào chơi ạ! Vốn đầu tư tuy lớn nhưng dạo này cái phần mềm OICQ của Đằng Tấn đang nổi lắm, sau này dùng mạng chắc c sẽ ngày một nhiều. Con tin tưởng vào lần khởi nghiệp này của Đình Tây.”

Ôn Ninh cũng th triển vọng. Internet chính là xu thế của thời đại, tục ngữ câu: “Đứng đúng luồng gió thì đến lợn cũng bay được”. Hiện tại, Giả Đình Tây chính là chú lợn đang đón đúng ngọn gió .

Vì thế, cô hoàn toàn ủng hộ Tiểu Ngọc và cháu trai, đồng thời sẵn sàng hỗ trợ những gì họ cần.

Chẳng m chốc đã đến lúc sửa soạn đồ đạc đưa Tiểu Ngọc Kinh Thị nhập học. Giả Thục Phân vốn một tay chăm bẵm cháu gái từ nhỏ nên thương lắm, bà quyết định sẽ cùng Ôn Ninh một chuyến này. Vậy là Nghiêm Cương bỗng chốc trở thành “ cô đơn” ở lại giữ nhà.

________________________________________


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...