Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Chương 580: Công việc mới của Giả Thục Phân
Ôn Ninh thẳng thừng bày tỏ sự chê bai đối với Phùng Nhuận Âm. Cô ta và Sở Vân Tuệ biến sắc, đ.á.n.h giá Ôn Ninh từ đầu đến chân nhưng vẫn kh nhớ ra là ai.
Sở Vân Tuệ quay sang nói với Triệu Nhạc Trân bằng giọng đầy ẩn ý: “Nhạc Trân à, gia đình cô và Lục tổng sự nghiệp lớn, Lục tổng lại bận rộn, cô cẩn thận kẻo kẻ dụng tâm xấu tiếp cận. Lòng tham con là vô đáy mà.”
Ôn Ninh kh giấu nổi vẻ ngạc nhiên, cô liếc qua Sở Bồi Bồi và Sở Vân Tuệ một cái ngồi thẳng dậy, chân thành Triệu Nhạc Trân:
“Nhạc Trân, đúng là trên đời này nhiều kẻ miệng nam mô bụng một bồ d.a.o găm, chúng nấp sẵn bên cạnh em, th em cuộc sống êm ấm, tính tình hiền lành là sẽ âm thầm giở trò xấu. Em nhất định lưu tâm, vì em kh thể ngờ được lòng thể độc ác đến mức nào đâu. Chuyện này chị đã từng nếm trải .”
Triệu Nhạc Trân tò mò: “Chị Ninh, chuyện của chị là thế nào ạ?”
Ôn Ninh cười khổ: “Vợ của em trai chồng chị, vì ghen ăn tức ở mà lúc chị đẻ, bà ta đã đ.á.n.h tráo hai đứa con gái của hai nhà...”
“Trời đất!” Triệu Nhạc Trân sửng sốt.
Sài Xuân nhân cơ hội này xen vào: “Thôi yên tâm, Ninh Ninh đã tìm được con về . Chuyện này dài dòng lắm, chúng ta làm đẹp kể tiếp được kh?”
“Được được!” Triệu Nhạc Trân xách túi vội vàng đứng dậy. “Ngay gần đây tiệm mỹ phẩm em góp vốn đầu tư, chị Sài, chị Ninh, chúng ta thôi.”
Ba dắt tay nhau rời , suốt quá trình đó Sài Xuân và Ôn Ninh chẳng thèm mẹ con Sở Vân Tuệ l một cái, còn Triệu Nhạc Trân chỉ gật đầu xã giao một cái thẳng.
Hành động này khiến Phùng Nhuận Âm tức ên : “Họ là ai mà mắt mọc trên đỉnh đầu thế kh biết! Dì Triệu cũng chẳng thèm giới thiệu l một câu. Mẹ, chẳng mẹ và dì Triệu quan hệ khá tốt ?”
Sở Vân Tuệ phủ nhận: “Ai bảo tốt? Cái cô Triệu Nhạc Trân đó, mở miệng ra là khoe chồng giỏi, khoe bố mẹ chung thủy, khoe con gái đạt giải này giải nọ. Hừ.”
Bà ta thầm nghĩ: Tưởng ai cũng được như bố mẹ cô chắc? Lục Minh Quang chẳng cũng đã ngã gục đó ?
Bà ta quay sang Sở Bồi Bồi nãy giờ vẫn im lặng: “Đi thôi Bồi Bồi, cô mua quần áo cho con.”
“Vâng.” Sở Bồi Bồi tỏ vẻ kh quan tâm lắm.
Phùng Nhuận Âm bất mãn kéo tay mẹ: “Mẹ! mẹ cứ mua đồ cho chị suốt thế, con cũng muốn quần áo mới mà...”
Đột nhiên cô ta dừng khựng lại, mắt trợn tròn: “Cái bà vừa mắng con vô lễ, dì Triệu gọi là chị Ninh , mẹ th bà ta tr giống Nghiêm Như Ngọc kh? Bà ta kh là nhà của Nghiêm Như Ngọc đ chứ?”
Năm ngoái, cả nhà Phùng Nhuận Âm đã bị Nghiêm Như Ngọc và Hoàng Đ Dương dạy cho một bài học nhớ đời, để lại bóng ma tâm lý nặng nề. Suốt một thời gian dài, nhà họ thậm chí kh dám ăn bắp vì sợ nhớ lại chuyện đó. Ở trường, cô ta và trai gặp Nghiêm Như Ngọc là né như né tà.
Càng nghĩ, cô ta càng th đàn bà trung niên lúc nãy, từ khuôn mặt đến ánh mắt, gần như đúc từ một khuôn với Nghiêm Như Ngọc!
Điều này ý nghĩa gì? Nghĩa là này họ thật sự kh trêu vào được. Vì họ nghe loáng thoáng rằng trai và chị dâu của Nghiêm Như Ngọc đều làm ở cơ quan nhà nước, chức vụ kh hề thấp.
“Hồi khai giảng năm ngoái ở ký túc xá, chúng ta từng gặp bà ta một lần . Thảo nào con cứ th quen mắt, còn tưởng bà ta giống minh tinh Hồng K nào đó.”
Sắc mặt Sở Vân Tuệ thay đổi liên tục: “Kh đâu, cho dù bà ta là mẹ ruột của Nghiêm Như Ngọc, cho dù quan hệ tốt với Triệu Nhạc Trân thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến chúng ta.”
Bà ta tin chắc vậy vì bà ta Bồi Bồi. Chỉ cần Bồi Bồi m.a.n.g t.h.a.i con trai của Lục Minh Quang, Lục gia chắc c sẽ che chở cho nhà họ Sở và nhà họ Phùng. Còn Triệu Nhạc Trân, đợi khi bố mẹ cô ta mất thì cô ta cũng sớm muộn gì cũng sa sút thôi.
Bên kia, trong phòng làm đẹp sạch sẽ sang trọng. Triệu Nhạc Trân đang kể khổ về Sở Vân Tuệ:
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Hồi trước em cũng chơi với hội của bà ta, nhưng lần em phát hiện Sở Vân Tuệ cứ lấp lửng muốn ghép con trai bà ta với con gái nhà em, đòi làm th gia từ bé. Thế là em lánh mặt luôn. Con gái Đồng Đồng nhà em mới 13 tuổi chứ m, đã biết gì đâu.”
Ôn Ninh gật đầu: “Đứa 19, đứa 13, cách nhau 6 tuổi là cả một khoảng cách .”
“Đúng thế!” Triệu Nhạc Trân thắc mắc, “Mà chị biết con trai bà ta 19 tuổi?”
Ôn Ninh mỉm cười: “Con gái bà ta là bạn đại học của con gái chị, hồi trước còn ở chung phòng ký túc xá và gây ra nhiều chuyện kh hay, nên chị mới ác cảm với nhà họ.”
“Hóa ra là vậy, hèn gì.” Triệu Nhạc Trân bô bô kể tiếp: “Cái cô Phùng Nhuận Âm đó đúng là kh lễ phép, bị chiều hư . Sở Vân Tuệ còn khoe khoang sau này nó sẽ làm bác sĩ, nghe mà nực cười. Dân trong nghề ai mà chẳng biết nó vào đó chỉ để l cái mác, tốt nghiệp ra chắc đến truyền dịch cũng chẳng biết làm.”
tiền và quan hệ là thể th suốt mọi đường, chuyện này thời nào cũng . Chắc hẳn Sở Vân Tuệ th chiêu liên hôn cho con trai kh thành nên mới bày kế để cháu gái làm tình cho Lục Minh Quang. Toàn những trò bẩn thỉu sau lưng, thật khiến ta buồn nôn.
Dù trò chuyện hợp ý nhưng trong lần đầu gặp mặt này, Ôn Ninh chưa vội nói thẳng cho Triệu Nhạc Trân biết chuyện chồng cô vợ bé ở bên ngoài. Cô cần một thời cơ thích hợp và những bằng chứng xác đáng hơn.
Sau khi làm mặt và gội đầu thư giãn, họ chia tay nhau. Sài Xuân lái xe đưa Ôn Ninh về, hai kh khỏi tán gẫu:
“Cô nhờ dắt mối để làm quen với Nhạc Trân, nhưng hôm nay th hai cũng chưa nói gì vào trọng tâm cả.”
Ôn Ninh bật cười: “Trọng tâm nằm ở con cả đ. Ba xuất hiện lúc nãy một quan hệ kh vừa đâu. Đứa con gái nhà họ Nghiêm cứ bám đuôi Tiểu Ngọc lên tận thủ đô để hại con bé, hiện giờ đang làm giúp việc trong nhà cô ta đ.”
Sài Xuân ngẫm nghĩ một hồi trợn tròn mắt: “Trời đất ơi, tin tức này chấn động thật đ! Vậy mục đích của cô là để Nhạc Trân biết sự thật, nhân tiện khiến Nghiêm Mỹ Na mất việc luôn ?”
Nói thật, đường vòng thế này hơi dài. Muốn đạt được mục đích đó, cách đơn giản nhất là tìm Sở Bồi Bồi nói cho cô ta biết quá khứ của Nghiêm Mỹ Na. Nếu Sở Bồi Bồi đầu óc, cô ta chắc c sẽ đuổi việc Mỹ Na để tránh rắc rối.
Ôn Ninh lắc đầu: “Kh hẳn chỉ là nhắm vào Nghiêm Mỹ Na. Đại Mao, Dương Dương và cả Tiểu Ngọc sau này chắc đều định cư ở thủ đô cả, sự nghiệp ở đây thì mới làm chỗ dựa vững chắc cho các con được.”
Cô dự định mở một c ty tổ chức sự kiện tại thủ đô, chuyên về tiệc cưới và tiệc mừng thọ. Lễ kỷ niệm đám cưới vàng của bố mẹ Triệu Nhạc Trân chính là một cơ hội tuyệt vời để cô gây dựng d tiếng và bước chân vào giới thượng lưu ở đây.
Việc làm Nghiêm Mỹ Na kh vui chỉ là chuyện tiện tay.
Sài Xuân kh thể kh bày tỏ lòng bội phục: “Chị chí cầu tiến thật đ, Đại Mao và hai đứa nhỏ mẹ như chị đúng là phúc đức ba đời.”
Ôn Ninh ngẩn ra vài giây, khẽ lắc đầu, thấp giọng nói: “Kh đâu, được ba đứa chúng nó mới là phúc phận của .”
thể bảo bọc cho các con, chúng tỏa sáng trong ngành nghề yêu thích, chứ kh trở thành những cái xác lạnh lẽo nằm trong cỗ quan tài hình hộp dài... Ông trời đối với cô như vậy đã là quá tốt .
Đang nói chuyện thì xe rẽ vào con ngõ nhỏ, cả hai đều th Giả Thục Phân đang bộ dáng vẻ tung tăng như trẻ con. Ôn Ninh hạ kính xe xuống: “Mẹ, chờ con với.”
Cô thu dọn đồ đạc xuống xe, Sài Xuân vẫn vịn tay lái, ló đầu ra hỏi: “Thím Thục Phân, thím vui thế? chuyện gì mừng ạ?”
Bà Thục Phân cười hì hì: “ chứ, hôm nay dạo lo qu, vô tình lạc vào trường đại học lão niên, dạo một vòng thế nào lại tìm được việc làm trong đó.”
Sài Xuân do dự hỏi: “Việc gì thế thím?”
Ôn Ninh cũng tò mò. Đến trường lão niên chẳng lẽ kh là để học ?
Bà Thục Phân khẽ hất cằm, gương mặt già nua tràn đầy vẻ đắc ý: “Các cô kh đoán nổi đâu, là làm thầy dạy mạt chược! Dạy cho m bà già trong đó chơi mạt chược đ! Một là tiền tiêu, hai là chống lãng trí, ba là bạn chơi cùng, đúng là nhất cử tam tiện, quá hời !”
Sài Xuân: “...” Đúng là tinh thần sự nghiệp còn mạnh hơn cả con dâu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.