Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Chương 586: Một cô em gái thật kiêu ngạo
Gương mặt Nghiêm Mỹ Na thoáng hiện vẻ hoảng hốt. Cô quay lại, th Phùng Nhuận Âm đang hầm hầm tới. Khi th kh thêm ai khác, cô mới hơi thở phào, tiến lên nắm l tay Phùng Nhuận Âm khẩn khoản:
“Chị Nhuận Âm, chuyện này em sẽ giải thích với chị sau, chúng ta thôi.”
Phùng Nhuận Âm cũng kh dám đối mặt trực tiếp với nhóm của Tiểu Ngọc nên đã đồng ý rời . Hai vừa khỏi, Tiểu Ngọc liền nhíu mày:
“Bà nội, Nghiêm Mỹ Na chắc c sẽ đặt ều về chúng ta với nhà họ Phùng. Hay là cứ vạch trần thân phận của cô ta luôn , để cô ta khỏi mơ tưởng trèo cao lại quay lại hại .”
Giả Thục Phân lắc đầu: “Tiểu nhân khó phòng, chuyện này kh nên để cháu ra mặt vạch trần kẻo lại rước họa vào thân. Cứ nói với mẹ cháu trước đã.”
“Vâng.” Tiểu Ngọc qu một lượt: “Nãy giờ con chẳng th mẹ đâu cả. Bà với mẹ nuôi cứ ngồi đây nhé, con tìm mẹ một lát.”
“Được, .”
Trong lúc Tiểu Ngọc tìm mẹ, Nghiêm Mỹ Na đang vắt óc thêu dệt nên một thân thế bi thảm:
“Thật ra… bà cụ đó chính là bà nội của em. Nhưng vì bố em kh được coi trọng, mẹ em lại lầm đường lạc lối nên bà nội ghét cả nhà em, coi bọn em như kẻ thù. Bà chỉ quan tâm đến gia đình của Nghiêm Như Ngọc thôi.”
Nghiêm Mỹ Na rưng rưng nước mắt: “Em luôn muốn trả thù bọn họ, nhưng em quá yếu đuối, chẳng làm được gì cả. Chị Nhuận Âm, chị cũng ghét họ kh? Chúng ta cùng hội cùng thuyền nhé.”
Câu nói này chẳng khác nào gãi đúng chỗ ngứa của Phùng Nhuận Âm.
Mắt cô ta sáng rực lên: “Liên thủ trả thù thế nào?”
Nghiêm Mỹ Na qu quất một hồi mới nhỏ giọng nói:
“Ba của Nghiêm Như Ngọc là quan lớn ở thành phố Tùng. Em sẽ bảo mẹ em thu thập chứng cứ ta ăn hối lộ, làm trái pháp luật, coi rẻ mạng . Chờ thời cơ chín muồi, em sẽ l thân phận cháu gái ruột để đứng ra tố cáo lão. Đến lúc đó, cả nhà Nghiêm Như Ngọc sẽ từ phượng hoàng biến thành gà mái hết. Chị Nhuận Âm th thế được kh?”
Phùng Nhuận Âm gật đầu, vẻ mặt lộ rõ sự độc ác:
“Được! Quá được chứ! Đến lúc đó để xem cô ta bị đuổi cổ khỏi bệnh viện Dung Hợp kh! Cái loại bác sĩ như cô ta thì dựa vào đâu mà dám lên mặt với ! Đồ ngu xuẩn từ cái nơi khỉ ho cò gáy đến thì nên rúc trong hang mà sống , còn bày đặt bay đến trước mặt tìm cảm giác tồn tại chắc!”
Nghiêm Mỹ Na – cũng là kẻ từ “nơi khỉ ho cò gáy” đến – thoáng cứng mặt lại, trong lòng dâng lên sự chán ghét.
Phùng Nhuận Âm đúng là đồ kh não. Từ trong mơ đến ngoài đời đều ngu như nhau!
Nghiêm Mỹ Na khẽ ho một tiếng, nắm l tay cô ta:
“Chị Nhuận Âm, chuyện này là bí mật của hai chúng ta thôi, chị tuyệt đối đừng nói cho ai khác biết. Chờ sự việc thành c, chúng ta sẽ tạo cho cô Sở một bất ngờ lớn.”
Phùng Nhuận Âm vui vẻ đồng ý: “Chuyện này cứ giao cho cô – em họ ruột của Nghiêm Như Ngọc lo liệu. sẽ thường xuyên kiểm tra tiến độ, cô đừng mà lừa .”
Nghiêm Mỹ Na cười đáp: “Kh đâu, chị cũng th em vừa khổ sở cầu xin bọn họ thế nào đ, em kh muốn cứ sống như vậy mãi.”
“Nhuận Âm!”
Phía xa tiếng một cô gái gọi, Phùng Nhuận Âm lập tức chạy giao thiệp. Nghiêm Mỹ Na theo bóng lưng cô ta, thầm tính toán.
Nếu Phùng Nhuận Âm kh dễ lừa như thế, lẽ cô đã dùng đến kết cục khiến cô ta kh thốt nên lời . May mà cô ta đủ ngu.
Đúng lúc này, Phùng Nhuận Th dẫn theo hai bạn ngang qua. Th Nghiêm Mỹ Na, ta quan tâm hỏi han:
“Na Na, Nhuận Âm đâu ? Em kh quen biết ai ở đây đúng kh?”
Nghiêm Mỹ Na cúi đầu, khẽ gật đầu vẻ sợ sệt. Đôi mắt cô như mắt nai con khiến ta kh khỏi mủi lòng.
Bạn của Phùng Nhuận Th trêu chọc: “Ái chà, Th ca, đây là bạn gái nhỏ của đ à?”
Trước khi Phùng Nhuận Th kịp phủ nhận, Nghiêm Mỹ Na đã đỏ mặt, xua tay rối rít:
“Kh , kh đâu, mọi đừng hiểu lầm. Nhuận Th thể một bạn gái bình thường nhạt nhòa như em được. Em kh xứng với . Em… em xin phép trước.”
Nói xong, cô e thẹn liếc Phùng Nhuận Th một cái dứt khoát quay bỏ chạy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-586-mot-co-em-gai-that-kieu-ngao.html.]
Ba đàn còn lại đứng đó với tâm trạng phức tạp. Vẫn là bạn lúc nãy trêu Phùng Nhuận Th lên tiếng:
“ thất thần thế kia, ta chắc gì đã thích . Hay là để đuổi theo nhé? Tr cô nàng ngoan ngoãn phết, vừa đã biết loại con gái biết nghe lời .”
Phùng Nhuận Th quay đầu lại gắt: “Kh được! … cô … tóm lại là kh được!”
Dứt lời, ta sải bước đuổi theo. Tại khu vườn sau khách sạn, ta tìm th Nghiêm Mỹ Na đang thút thít khóc trong một cái đình. Phùng Nhuận Th sốt sắng chạy tới nhưng lại luống cuống kh biết làm gì:
“… em khóc cái gì thế?”
Nghiêm Mỹ Na ngước đôi mắt đẫm lệ ta một cách e ấp lại nh chóng dời :
“Kh liên quan đến đâu, đuổi theo làm gì? mau , kẻo khác lại tưởng bắt nạt .”
Cô càng đẩy ra, Phùng Nhuận Th lại càng kh muốn . ta hạ quyết tâm, nắm chặt l hai bàn tay Nghiêm Mỹ Na đặt trước n.g.ự.c :
“Na Na, thích em. Em cũng thích đúng kh? Đừng trốn tránh nữa, chúng ta yêu nhau .”
Nghiêm Mỹ Na ngẩn ngơ ta: “Mẹ sẽ kh đồng ý đâu… Em, là do xuất thân em hèn kém.”
Nước mắt cô rơi lả chả: “Là lỗi của em, em lại kh kìm lòng được mà thích chứ. ơi, em sai , hãy quên em , em kh xứng với …”
Phùng Nhuận Th làm chịu nổi cảnh này, lập tức kéo cô vào lòng ôm chặt. Một đôi “uyên ương” bị ngăn cách bởi môn đăng hộ đối và định kiến của mẹ, dường như đã tìm th nhau.
Đứng sau bụi cây, Nghiêm Như Ngọc cảm th ê hết cả răng. Cô tìm Ôn Ninh, vô tình ngang qua th cảnh này nên liếc mắt một cái, kh ngờ lại đau mắt đến thế. Cô đang định rời thì cánh tay bị ai đó túm chặt.
Ngoảnh lại, cô th một trai khuôn mặt ôn hòa khẽ lắc đầu, ra hiệu bằng môi: Đừng làm kinh động đến họ.
Nghiêm Như Ngọc nhíu mày, dứt khoát hất tay ta ra:
“Bu cái móng vuốt của ra!”
Tiếng nói này kh hề nhỏ. trai sững sờ, đồng thời cũng làm Nghiêm Mỹ Na và Phùng Nhuận Th giật tách nhau ra. Cả hai vội vã sang.
Nghiêm Mỹ Na nghiến răng kèn kẹt. Đúng là oan gia ngõ hẹp! lại là Nghiêm Như Ngọc nữa chứ!
Phùng Nhuận Th thì như thầm hạ quyết tâm gì đó, ta chán ghét Nghiêm Như Ngọc và trai kia:
“Phi lễ chớ , phi lễ chớ nghe. Tốt nhất là các đừng đem chuyện này nói cho ai khác.”
Nghiêm Như Ngọc lập tức cười lạnh:
“Ôi chao ôi, những kẻ chẳng khác gì mèo hoang ch.ó dại, giữa th thiên bạch nhật lại tìm chỗ vắng vẻ để ấp ấp ôm ôm. bị bẩn mắt còn chưa nói gì, lại còn dám đe dọa ? Đầu óc nước thì lo mà đổ sạch , thần kinh vấn đề thì bệnh viện mà khám, đừng đứng đ mà sủa bậy!”
Cô vẫn như mọi khi, chẳng nể nang ai bao giờ. Sắc mặt Phùng Nhuận Th lập tức thay đổi. Nghiêm Mỹ Na chớp thời cơ, nức nở nói đầy vẻ đáng thương:
“Chị ơi, chị lại nói chúng em như thế. Em và Th là thật lòng yêu nhau!”
Tiểu Ngọc nhíu mày, lạnh lùng đáp:
“Thật lòng yêu nhau? thật lòng c.h.ế.t thì cũng chẳng liên quan đến . Nhưng còn dám chạy đến trước mắt mà làm trò phát tình, lại còn đe dọa nữa, thì sẽ đem bí mật của hai đăng hết lên báo đ! Để trai viết cả hai vào tiểu thuyết cho lưu d muôn đời luôn!”
Hai kẻ đang nắm giữ những bí mật riêng đồng thời biến sắc mặt. Tiểu Ngọc hừ lạnh một tiếng nghênh ngang bỏ . trai vừa nắm tay cô lúc nãy há hốc mồm, lẩm bẩm:
“Cô em này ngầu quá, thích đ.”
ta đuổi theo: “Em gái ơi, đợi với…”
________________________________________
Sau màn kịch đó, Phùng Nhuận Th và Nghiêm Mỹ Na kh dám kỳ kèo thêm nữa. Buổi yến hội diễn ra thuận lợi.
Ông cụ Triệu trong bộ quân phục, dắt tay bà cụ mặc sườn xám bước vào, khiến cả hội trường vỗ tay kh ngớt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.