Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Chương 599: Nghiêm Mỹ Na muốn bỏ trốn
Nghiêm Mỹ Na vốn linh cảm về nguy hiểm mạnh mẽ, lại còn biết co biết duỗi, đó là lý do cô làm nhiều chuyện xấu mà vẫn sống sót được b lâu nay. Vì thế cô vội vàng nói với Tôn Minh Thành: “Tôn tổng, sai , sẽ kh nói gì nữa đâu, trước đây.”
Cô cất bước chạy ra ngoài, vì vội vã nên cái chân thọt càng hiện rõ, tr như một con ch.ó chạy bán sống bán c.h.ế.t.
Tôn Minh Thành nhếch môi cười lạnh: “Theo sát cô ta, nếu cô ta định chạy trốn thì 'mời' cô ta về làm khách.”
“Rõ!” Thuộc hạ của bám theo.
“Làm khách” chẳng qua là cách nói giảm nói tránh của việc giam lỏng. Bất quá họ tạm thời chưa m động.
Nghiêm Mỹ Na bắt xe chạy thẳng về Phùng gia. Vừa tới nơi, cô đã th Phùng Nhuận Th và Sở Vân Tuệ ngồi ở phòng khách, chằm chằm vào chiếc bàn trà với ánh mắt đờ đẫn. Kh khí vô cùng kỳ quái, nội tâm cô dâng lên ềm báo kh lành, nhưng giờ nếu bỏ chạy thì biết đâu?
Nghiêm Mỹ Na c.ắ.n răng tiến lại gần hỏi: “Cô Sở, Nhuận Th, chuyện gì vậy ạ?”
Phùng Nhuận Th qua, ánh mắt tràn đầy thất vọng. Còn Sở Vân Tuệ đứng bật dậy, tiến lên hai bước, vung tay tát cô một cái thật mạnh.
“Đồ tiện nhân!”
Cơn đau lan tỏa trên mặt, Nghiêm Mỹ Na quay mặt , ôm l má, đôi mắt rưng rưng Phùng Nhuận Th: “ Nhuận Th, cô kh vui ? Cháu bị đ.á.n.h cũng kh đâu……”
Chiêu giả vờ đáng thương vốn luôn hiệu quả, nay lại chẳng khiến Phùng Nhuận Th mảy may xúc động. lắc đầu: “Nghiêm Mỹ Na, cô nên cho chúng một lời giải thích.”
“Giải thích gì cơ ạ?” Nghiêm Mỹ Na vẫn còn giả ngơ.
Lúc này, Phùng Nhuận Th trực tiếp ấn nút máy phát băng trên bàn trà. Chỉ vài giây sau, giọng của Nghiêm Mỹ Na vang lên: “…… Lục tổng, đến ……”
Mới nghe câu đầu, mặt Nghiêm Mỹ Na đã biến sắc. Đây chính là đoạn hội thoại hôm Sở Vân Tuệ định dâng cô cho Lục Minh Quang, nhưng cô đã thiết kế để Phùng Nhuận Th đến đ.á.n.h ta, kết quả là Sở Bồi Bồi tự sát, đẩy Lục Minh Quang vào chỗ c.h.ế.t.
Nghĩ đến những lời sẽ nói tiếp theo trong cuộn băng, Nghiêm Mỹ Na run rẩy kh ngừng.
“Tắt !” Cô hét lên định lao tới máy phát nhưng bị Sở Vân Tuệ đẩy ngã xuống.
“Tắt cái gì mà tắt! Cô nghe cho kỹ đây!”
Trong máy ghi âm, Lục tổng hỏi: “ kinh nghiệm chưa?”
Nghiêm Mỹ Na: “Cháu chưa, Lục tổng, nhẹ tay chút được kh? Lục tổng, muốn hợp tác với cháu kh? Muốn thì dừng tay lại.”
“Cô ư? Cô bé ngoan, nằm xuống .”
“Lục tổng, sẽ hối hận đ. Một lát nữa thôi, sẽ một tên ngốc đến phá cửa x vào.”
“Nực cười.”
Sau tiếng quần áo sột soạt là tiếng cửa bị phá tung, đến màn kịch Phùng Nhuận Th giải cứu Nghiêm Mỹ Na.
Nghiêm Mỹ Na sắc mặt trắng bệch như tờ gi. Là ai? Ai đã ghi âm lại! Hơn nữa lại tung ra đúng lúc này để chặn đứng đường lui của cô!
Sở Vân Tuệ vừa mắng vừa đ.ấ.m đá túi bụi vào cô: “Tiện nhân! Cô chẳng hề đơn thuần như vẻ ngoài, cô cố ý lừa Nhuận Th đến đó. Lục Minh Quang chỉ là kẻ bị cô hãm hại, thật nực cười, lão già cả đời mưu mô làm rể lại ngã ngựa dưới tay hạng như cô! Cả và Nhuận Th cũng bị cô xoay như chong chóng! Chuyện mẹ cô nắm giữ bằng chứng cũng là giả kh? Cô dám lừa !”
Phùng Nhuận Th đứng dậy, ánh mắt tràn ngập sự kinh hoàng: “Trong mắt cô, chỉ là một tên ngốc thôi ?”
Nghiêm Mỹ Na mấp máy môi. Sự thật rành rành trước mắt, bằng chứng ghi âm đây , dù giảo biện bao nhiêu cũng vô ích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-599-nghiem-my-na-muon-bo-tron.html.]
Cô lồm cồm bò dậy, lau sạch vết m.á.u rỉ ra nơi khóe miệng, giọng ệu lộ vẻ bất cần.
“, cố ý đ. kh muốn giống như Sở Bồi Bồi, làm vợ bé, hết m.a.n.g t.h.a.i lại phá thai, như vậy gì sai ? Sở Vân Tuệ, chính tay bà đem cháu gái dâng cho đàn , làm cái nghề tú bà c.h.ế.t tiệt đó, hại c.h.ế.t cả cháu ruột , bà kh bao giờ gặp ác mộng !?”
Sở Vân Tuệ chỉ tay vào cô, run rẩy kh thốt nên lời: “Cô... cô... cô...”
“ kh sai!” Nghiêm Mỹ Na cười lạnh, cô về phía đàn .
“Phùng Nhuận Th, bản lĩnh kh lớn nhưng lại muốn được đàn nịnh hót, phụ nữ tâng bốc. Nghiêm Như Ngọc kh làm, làm. thích chiêu này, chiều , tiêu của chút tiền thì gì quá đáng đâu?”
Phùng Nhuận Th kh dám tin vào tai : “Cô tùy ý lừa gạt chân tình của mà vẫn kh biết hối cải!”
Nghiêm Mỹ Na giễu cợt: “ sửa cái gì? ta sống đều vì tư d.ụ.c của bản thân, ai mà chẳng ? Giờ sơ hở để lại bằng chứng, bị các vạch trần thì coi như thua, tự là được chứ gì.”
Cô lướt qua hai mẹ con họ, lên lầu thu dọn đồ đạc. Trước kia cô thuận mắt bao nhiêu, giờ th cái bóng dáng khập khiễng , Phùng Nhuận Th chỉ th chán ghét b nhiêu.
Sở Vân Tuệ kh cam lòng: “Cứ thế mà để cô ta ? Hời cho cô ta quá!”
Phùng Nhuận Th mấp máy môi: “Chứ kh thì , đ.á.n.h mắng cô ta ích gì kh?” cảm th mệt mỏi rã rời, vì ều này cho th bản thân quá vô năng.
“Mẹ, con về trường đây. Con chuẩn bị ra nước ngoài du học, mẹ yên tâm, con sẽ về, con chỉ cần một thời gian để chữa lành vết thương thôi.”
rời trước một bước. Sở Vân Tuệ theo bóng lưng con trai mà lòng đau như cắt. Nghiêm Mỹ Na đáng c.h.ế.t! Bà thật sự hận kh thể g.i.ế.c c.h.ế.t cô ta để hả giận cho Nhuận Th!
Đúng lúc này, tiếng chu ện thoại vang lên. Sở Vân Tuệ bắt máy, đầu dây bên kia truyền đến một giọng nữ mơ hồ quen thuộc.
“Sở Vân Tuệ, là Ôn Ninh, muốn nói chuyện giao dịch với bà.”
Nghiêm Mỹ Na thu dọn hành lý, nhét đồng hồ và đồ vàng bạc của Phùng Nhuận Th vào trong áo n.g.ự.c để phòng lúc đường cùng còn tiền mà xài. Cô vốn tưởng sẽ bị Sở Vân Tuệ gây khó dễ thêm, kh ngờ trong phòng khách kh ai, ngược lại ngoài cửa, Trần Nhị Nha đang xách túi đồ ăn mới mua, tâm trạng cực kỳ tốt bước vào.
Bốn mắt nhau, Trần Nhị Nha kinh ngạc, vội vàng quan tâm: “Na Na, em lại xách túi lớn túi nhỏ thế kia? Mặt em bị làm vậy? Ai đ.á.n.h em?”
Nghiêm Mỹ Na nghĩ đến Tôn Minh Thành, lòng khẽ động, cô tiến lên nắm l tay Nhị Nha.
“Chị Nhị Nha, Phùng Nhuận Th và Sở Vân Tuệ bắt nạt em, em kh ở đây được nữa . Chị với em , hai chị em cùng nhau tìm c việc mới, được kh?”
Trần Nhị Nha đồng ý ngay kh cần suy nghĩ: “Được chứ! Chị vốn vì em mới đến đây mà, thì cùng nhau , đợi chị một lát.”
Cô vứt đồ ăn sang một bên, chẳng m chốc đã xách theo một chiếc túi, cùng Nghiêm Mỹ Na bước ra khỏi nhà, gọi một chiếc taxi. Lên xe , Nghiêm Mỹ Na trực tiếp bảo tài xế: “Đến nhà ga.”
Tài xế nhấn đồng hồ, khởi hành. Nghiêm Mỹ Na cảnh vật lùi xa, khẽ thở phào nhẹ nhõm, chợt nghe Trần Nhị Nha hỏi: “Đến nhà ga là để về quê em ở Tứ Xuyên ?”
Nghiêm Mỹ Na phủ nhận: “Kh , là Tùng Thị. Chị Nhị Nha, kh quê chị ở Tùng Thị ? Em muốn về quê chị xem thử.”
Trần Nhị Nha ngạc nhiên: “Quê chị? Cũng được, tuy lần này kh kiếm được bao nhiêu tiền nhưng mang được em về, chị cả và em trai chị nhất định sẽ vui.”
“Nhà chị chỉ chị cả và em trai thôi ?”
“Đúng vậy.” Trần Nhị Nha trò chuyện bâng quơ với cô. “Chị cả chị là giáo viên, em trai đang thi cảnh sát. Nó từng bị bọn buôn lừa bán, dọc đường bị bệnh nên chúng vứt nó , cũng may gặp được tốt. Sau này khỏi bệnh được cảnh sát tìm về, nó muốn làm cảnh sát nên chị và chị cả đương nhiên hết lòng ủng hộ.”
Nghiêm Mỹ Na chẳng nghe lọt tai chữ nào. Tuy cô đến Kinh Thị chưa bao lâu, kh rành đường xá lắm, nhưng th đường càng chạy càng vắng vẻ, cô bắt đầu nhận ra ều bất thường. Cô chằm chằm vào mặt tài xế qua gương, lạnh giọng chất vấn:
“Chúng muốn đến nhà ga! Ông định chở chúng đâu!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.