Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Chương 657: Nữ chính xuất sắc nhất
Nghiêm Như Ngọc kh chút do dự từ chối: “Kh hứng thú.”
Giọng ệu dứt khoát của cô khiến đàn ngẩn mất hai giây. Ngay sau đó, nhận th bên ngoài nhà vệ sinh máy ảnh đang dựng lên, ta thuần thục né tránh, nắm l cánh tay Nghiêm Như Ngọc kéo chạy về phía hành lang đối diện.
“ phóng viên!”
Nghiêm Như Ngọc nhíu mày, dùng sức vùng vẫy: “Họ chụp đâu, bu tay ra!”
“Họ chụp ,” đàn quay đầu, giọng nói đầy vẻ trêu chọc. “Nếu ngày mai lên báo với tiêu đề 'kh tiền thuê phòng, dắt bạn gái vào WC', d tiếng của sẽ tiêu tùng. Nếu giải thích, chuyện của bạn cô cũng sẽ bị kéo theo đ.”
Nghiêm Như Ngọc: “...” Các làm diễn viên ai cũng thích tự giật tít gây sốc cho bản thân thế à?
đàn này thuộc đường lối lại, loáng cái đã dẫn cô đến trước một cánh cửa nhỏ, hơi thở dốc:
“Cân nhắc chuyện đóng phim với , cô thực sự giống hình mẫu nữ chính xuất sắc nhất trong lòng . Kh kiểu nữ chính phim thần tượng, mà là kiểu mưu lược, th minh, ra tay quyết đoán, g.i.ế.c bằng nụ cười . quen biên kịch giỏi, thể viết kịch bản đo ni đóng giày cho cô.”
Nghiêm Như Ngọc bình tĩnh nặn ra một nụ cười: “Tiên sinh, cách bắt chuyện này của lỗi thời .”
đàn nhướng mày, đột nhiên đưa tay tháo khẩu trang ra, lộ diện hoàn toàn khuôn mặt bên dưới. “Cô chắc c biết chứ?”
Nghiêm Như Ngọc hơi ngẩn ra. Đường nét cằm của đàn này vừa mềm mại vừa góc cạnh, đôi môi đầy đặn, sống mũi cao thẳng như tạc tượng, kết hợp lại tạo nên một vẻ đẹp trai kinh . Cô do dự: “... tr hơi quen mắt.”
Bốn năm nay cô bận học tối mặt, cơ bản kh xem tivi hay phim ảnh, chỉ biết đúng hai diễn viên: Triệu An Na và Trịnh Thái Bình – con trai dì Lâm Lan. đàn này làm cô th quen thì chắc hẳn nổi tiếng.
Quả nhiên, nghe th chữ "quen mắt", ta bất đắc dĩ lắc đầu cười: “Xem ra vẫn chưa đủ nỗ lực để để lại ấn tượng sâu sắc cho cô . tự giới thiệu nhé, là Trọng Cảnh Diệu...”
Nghiêm Như Ngọc lập tức nhớ ra: “ là Ảnh đế mà An Na nói! Nam chính hôm nay?”
Trọng Cảnh Diệu nhướng mày, nháy mắt: “Chính là , cô chút rung động nào với kh?”
Đây là tỏ tình? Hay là dùng nhan sắc dụ dỗ? Dù là gì, Nghiêm Như Ngọc cũng lắc đầu: “ đẹp trai, nhưng còn học tập, xin lỗi.”
“A ~” Trọng Cảnh Diệu tiếc nuối. “Cô từ chối à? Nhưng đang nói chuyện đóng phim mà.”
Nghiêm Như Ngọc thản nhiên: “ cũng vậy.”
Trọng Cảnh Diệu lần này cười thật lòng: “Được , dùng cả mỹ nam kế cũng kh dụ được cô. Đám fan cứ khen mặt đẹp, xem ra cũng chỉ cái mã thôi.”
Nghiêm Như Ngọc kh nói gì. Cô nghĩ thầm, kh chỉ cái mã, chẳng qua là cô chưa hứng thú vào showbiz hay yêu đương lúc này thôi. Trọng Cảnh Diệu đồng hồ, rút trong túi ra một tấm d đưa cho cô:
“Đây là d của , nếu đổi ý thì liên lạc nhé. vào trong .”
“Được.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trọng Cảnh Diệu đẩy cửa được vài bước lại quay đầu lại, đôi mắt thâm tình cô đắm đuối: “Đúng , thể biết tên cô là gì kh?”
Nghiêm Như Ngọc lùi lại vài bước, giơ tấm d lên vẫy vẫy: “Lần sau duyên gặp lại sẽ nói cho biết.” Nói xong, cô mỉm cười rời , vô cùng tiêu sái.
Trọng Cảnh Diệu theo bóng lưng cô biến mất, khóe môi gợi cảm khẽ nhếch lên: Thú vị đ.
________________________________________
Nghiêm Như Ngọc tìm một chỗ yên tĩnh ngồi đọc sách chờ Triệu An Na. Cô học hệ lâm sàng tám năm, giờ đã xong bốn năm, năm tới chủ yếu là thực tập tại bệnh viện. Áp lực lớn nên cô kh muốn lãng phí dù chỉ một giây để tích lũy kiến thức.
Nghiêm Như Ngọc ôm cuốn sách dày cộp đọc say sưa đến mức thu hút sự chú ý của mọi xung qu. Một cô gái ăn mặc thời thượng lại ngồi "gặm" sách y khoa là hình ảnh khá lạ lẫm. Th nhiều đại diện đến đưa d mời chào, cô bực l gi bút viết m chữ thật to: "KHÔNG XUẤT ĐẠO". Bên dưới ghi thêm: "Nhà trăm triệu tiền tiết kiệm, kh thiếu tiền, miễn tiếp chuyện, cảm ơn."
Cứ ai tiến lại, cô chẳng buồn ngẩng đầu, chỉ giơ tờ gi lên. Đối phương liền lộ vẻ phức tạp rời . Nghiêm Như Ngọc hài lòng, ra ngoài thì thân phận là do tự tạo mà.
Nửa giờ sau, Triệu An Na bước ra, mắt đỏ hoe như hai sợi mì: “Khóc à?”
Triệu An Na tâm trạng tốt: “Ừ, mới diễn một đoạn cảnh khóc xong. bảo này...” Cô kéo tay Như Ngọc: “Về nhà nói, ở đây đ quá.”
“Vào nhà vệ sinh rửa mặt đổi lại quần áo .” Nghiêm Như Ngọc đeo bao lên vai, xoa xoa bụng. “ kh quen mặc kiểu này, cứ th kỳ kỳ.”
Triệu An Na cười hì hì: “Kỳ gì mà kỳ, đẹp mà! Ngọc tỷ nên mặc đồ bó sát nhiều vào để khoe dáng chứ.”
“Kh,” Nghiêm Như Ngọc kiên định. “Bà bảo trẻ mà hở hang là già dễ bị thấp khớp lắm.”
Triệu An Na: “... cũng mê tín quá.”
“Nghe lời già kh thiệt đâu.”
Về đến nhà, Triệu An Na ngồi xếp bằng trên sofa uống Coca, hào hứng kể: “Hôm nay vận khí cực tốt. Vốn dĩ diễn cũng bình thường thôi, sau đó nam chính đến, chọn một đoạn cảnh khóc đầy bùng nổ để đối diễn với . Đây đúng là sở trường của luôn, lại dẫn dắt vào vai tốt nên biên kịch ưng luôn. Vai này chắc c thuộc về .”
Nghiêm Như Ngọc nảy ra ý nghĩ: “Nam chính diễn giỏi thế à?”
“Đương nhiên ! Trọng Cảnh Diệu được gọi là thiên tài diễn xuất đ, năm ngoái mới 22 tuổi đã đoạt Ảnh đế ! Tối nay gọi Lật Thu với Thúy Thúy qua đây, tụi nướng BBQ cùng xem phim đóng .”
Tối đó, bốn tụ tập. Lật Thu đã âm thầm làm thủ tục thôi học, coi như bước đầu phản kháng cha mẹ, cô định dùng tiền di sản để kinh do. Còn Bạch Thúy Thúy đang làm hộ sĩ ở bệnh viện, khá vất vả.
Bạch Thúy Thúy thích Trọng Cảnh Diệu, cô đột nhiên lẩm bẩm: “An Na, sắp đóng phim với , thế chẳng sẽ được hôn ? Kh biết ai chiếm tiện nghi của ai đây.”
“Chưa chắc cảnh hôn mà, với lại khi là dùng góc máy thôi.”
Nghiêm Như Ngọc đang tập trung xem phim bỗng quay sang hỏi: “Trọng Cảnh Diệu đóng nhiều cảnh hôn lắm à?”
“Kh nhiều đâu,” Thúy Thúy hắc hắc cười. “Chỉ bộ này thôi, hôn nữ chính nồng nhiệt lắm. kìa, kìa, đến đoạn đó ! phụ nữ nào mà chẳng muốn được ôm gáy hôn như thế chứ!”
Nghiêm Như Ngọc: “...”
Chưa có bình luận nào cho chương này.