Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Chương 673: Chị Ngọc thích ăn thịt
Nhưng thế thì gì sợ? Gương mặt Nghiêm Như Ngọc vẫn thản nhiên: "Cảm ơn cô đã nhắc nhở. Kh nhắm vào nữa, th vạn sự thuận lợi hơn kh?"
Phan Á Tĩnh đỏ mặt, mất tự nhiên đáp: "Cũng thể coi là vậy."
Bây giờ nghĩ lại chuyện trước kia thật đúng là ngu xuẩn. Thực ra Nghiêm Như Ngọc kh kẻ thù của cô ta, kẻ thù thực sự chính là bản thân cô ta. Học thêm kiến thức, rèn thêm kỹ năng mới thể đ.á.n.h bại sự vô tri và yếu đuối của chính . Mục tiêu chung của cô ta và Nghiêm Như Ngọc đều là cứu giúp đời.
Còn Du Đình Đình... Cô ta lẽ ghen tị với Nghiêm Như Ngọc, nhưng kh nên lợi dụng những vô tội khác để c kích bạn học. Vì thế, Du Đình Đình kh chỉ hẹp hòi mà còn âm hiểm gian trá.
Phan Á Tĩnh định nói thêm vài câu thì Bạch Thúy Thúy đã gõ cửa: "Chị Ngọc, được chưa?" "Tới đây."
Nghiêm Như Ngọc cầm túi xách, khẽ gật đầu với Phan Á Tĩnh rời . Đối tượng của Bạch Thúy Thúy là Dư Đào đã đồng ý cùng ăn tối. Bạch Thúy Thúy hớn hở: " biết chị là bạn thân của tớ nên bảo nhất định để mời. Chị Ngọc, chị muốn ăn gì nào?"
Nghiêm Như Ngọc kéo tay cô: "Gì cũng được, quan trọng là xem đối xử tốt với thế nào thôi, chứ kh bữa cơm." Bạch Thúy Thúy mím môi cười: "Vâng ạ."
Hai vừa ra đến cổng viện, vài phút sau, một chiếc xe khách nhỏ màu trắng hơi cũ kỹ đỗ ngay trước mặt. Từ ghế lái bước xuống một đàn trẻ tuổi, cao khoảng mét bảy mươi lăm, dáng gầy gò, khuôn mặt bình thường. ta thẳng về phía Bạch Thúy Thúy, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào mặt Nghiêm Như Ngọc.
"Thúy Thúy, đây là bạn thân của em à?" Bạch Thúy Thúy gật đầu giới thiệu: "Đúng , đây là Nghiêm Như Ngọc, chị Ngọc. Còn đây là bạn trai tớ, Dư Đào."
Hai chào hỏi nhau, thái độ Dư Đào nhiệt tình: "Lên xe , đưa hai ăn cơm. Ngọc..." Nghiêm Như Ngọc ngắt lời đúng lúc: "Cứ gọi là Như Ngọc là được." "Được, Như Ngọc, lên xe ."
Trong xe của Dư Đào một mùi kỳ lạ, giống như mùi hôi chân nhẹ, lại giống mùi giẻ lau bẩn phơi nắng ba ngày. Nghiêm Như Ngọc vốn thính mũi, vừa lên xe đã ngửi th ngay. Cô nín thở, suốt dọc đường kh nói câu nào, chỉ nghe Dư Đào và Bạch Thúy Thúy trò chuyện.
Hóa ra nghề nghiệp của Dư Đào là môi giới bất động sản. ta thường xuyên chở khách xem nhà, bảo cái xe này lại mùi như vậy. Nghiêm Như Ngọc đang rũ mắt suy nghĩ thì nghe Dư Đào nói: "Thúy Thúy này, nghe trong xe mùi gì , lát về nhà xách nước, em giúp lau rửa xe nhé."
Bạch Thúy Thúy đồng ý ngay tắp lự: "Vâng ạ, chuyện nhỏ thôi mà."
Nghiêm Như Ngọc im lặng hai giây, ra vẻ tò mò hỏi: " Đào chắc chức vụ cao lắm nhỉ? C ty còn trang bị xe riêng cho nữa." Dư Đào ưỡn ngực, tay nắm vô lăng siết chặt, vẻ mặt đầy tự tin: "Cũng kh cao lắm, nhưng do số của tốt nên c ty cấp xe để tiện lại."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-673-chi-ngoc-thich-an-thit.html.]
Vậy là: xe của c ty, nhà thuê chung, nghề nghiệp kh ổn định, tính cách thì dễ tự phụ. Quan trọng nhất là Nghiêm Như Ngọc chẳng th cái sự "dịu dàng săn sóc" đâu cả. À, tiết kiệm thì th đ. Bắt bạn gái rửa xe hộ để tiết kiệm tiền.
bộ dạng sùng bái của Bạch Thúy Thúy, Nghiêm Như Ngọc th thật khó hiểu. Tình yêu thực sự thể làm con ta mất khả năng suy nghĩ ? Chẳng lẽ ngày trước cô kh yêu Trọng Cảnh Diệu ? Lúc cuồng nhiệt nhất, cô chỉ muốn hôn, muốn ôm, muốn nhau để tận hưởng niềm vui trước mắt, chứ kh hề nghĩ đến việc gả cho ta.
Khi Trọng Cảnh Diệu tặng quà, mời cô xem ca kịch, cô chỉ th hơi cảm động, còn ý nghĩ chủ yếu là lần sau tặng lại hoặc mời lại cho sòng phẳng. Trọng Cảnh Diệu đối xử dịu dàng, chu đáo với cô, cô chỉ th đó là phong thái quý của ta. Cô cảm th từ đầu đến cuối đều lý trí.
Nghiêm Như Ngọc chợt nghĩ: lẽ vì từ nhỏ đã chứng kiến tình cảm của bố mẹ, cô chú, ba trai và chị dâu, nên tiêu chuẩn về bạn đời của cô đã bị đẩy lên cao. Nhân cách kiện toàn, phẩm chất tốt, hào phóng, biết ều và ủng hộ lý tưởng của yêu... cơ bản đã trở thành yêu cầu tối thiểu của cô đối với một bạn trai. Trọng Cảnh Diệu ban đầu thỏa mãn được, nhưng sau đó cô phát hiện ta quá ích kỷ nên kh còn đạt tiêu chuẩn nữa. Ngay cả làm bạn cũng kh xong.
Nhưng dù vậy, Trọng Cảnh Diệu vẫn tốt hơn cái gã Dư Đào này gấp vạn lần. Giai đoạn yêu đương còn chẳng thèm "siêng năng", nếu tiến đến bước tiếp theo, ta định bắt Thúy Thúy gánh vác bao nhiêu việc nữa?
Nghiêm Như Ngọc đang mải suy nghĩ thì xe dừng lại trước một tiệm lẩu nhỏ. Nghiêm Như Ngọc ngồi xuống trước, Dư Đào ngồi phía trong sát tường, vì thế Bạch Thúy Thúy ngồi phía ngoài sát lối , đối diện với Nghiêm Như Ngọc. Cô gọi nồi lẩu uyên ương trước, giải thích với Nghiêm Như Ngọc: " Đào kh ăn được cay, ăn vào là đau dạ dày ngay."
"Ra vậy." Nghiêm Như Ngọc gật đầu nhẹ. Dư Đào lại tỏ ra tò mò: "Như Ngọc là bản địa à? Ăn cay giỏi thế cơ à?" ta sớm đã biết Thúy Thúy bạn thân, nhưng kh ngờ lại cao ráo, xinh đẹp và khí chất như vậy, qua là biết gia cảnh kh tầm thường, nhiều tiền, nhưng ta kh đoán được cô là vùng nào.
Nghiêm Như Ngọc mỉm cười: "Quê gốc ở Tứ Xuyên." Dư Đào "ồ" lên một tiếng: "Thế thì ăn cay giỏi . Nghe nói dân vùng đó toàn ăn ớt tươi, m.á.u lửa lắm, con gái vùng đó toàn gọi là 'ớt cay nhỏ' đúng kh?" "Đúng vậy." Nghiêm Như Ngọc nhướng mày, giọng nhẹ nhàng: "Thực ra 'ớt cay nhỏ' kh chỉ để nói về việc ăn cay, mà còn ám chỉ bọn biết mắng đ. chú ý nhé, nếu làm gì lỗi với Thúy Thúy nhà , sẽ mắng vuốt mặt kh kịp đâu."
Dư Đào kh để tâm, cười ha hả. Bạch Thúy Thúy nhớ lại chuyện cũ, vừa gọi món vừa cười: "Chị Ngọc nói thật đ, tớ tận mắt chứng kiến chị mắng , uy tín lắm nên bọn tớ mới gọi là chị Ngọc." Dư Đào lại chú ý ểm khác: "Thế hóa ra cô ít tuổi hơn à?" "Chắc c , chị Ngọc mới tròn hai mươi thôi."
"Vâng." Nghiêm Như Ngọc dò hỏi: " Đào tốt nghiệp xong đã làm được m năm ?" Dư Đào kh hề giấu giếm, thậm chí còn hăng hái khai hết th tin cá nhân vì muốn gây ấn tượng với cô gái hai mươi tuổi "chưa trải sự đời" như Nghiêm Như Ngọc: "Bảy năm , thời gian trôi nh thật. Nhưng kh học đại học, theo chú lên Kinh Thị làm thuê, ban đầu là phụ xây, mệt lắm. Thế là tìm cách đổi sang việc nhẹ nhàng hơn, làm môi giới đến tận bây giờ. Làm nghề này quan trọng nhất là dẻo miệng."
... Học vấn cũng kh ổn nốt.
"Chị Ngọc, chị xem muốn gọi thêm gì kh?" Bạch Thúy Thúy đưa thực đơn qua, vài chỗ cô đã đ.á.n.h dấu là món đã gọi. Nghiêm Như Ngọc nhận l, liếc qua th hơi ít, liền đ.á.n.h dấu thêm vài món mặn: " thích ăn thịt, gọi thêm hai đĩa nữa nhé, kh phiền chứ?" "Kh phiền, chị cứ gọi , tớ biết chị thích thịt mà, bò cuộn tớ đã gọi hẳn hai đĩa ."
Gọi món xong, Bạch Thúy Thúy lại bắt đầu dùng nước sôi để nguội tráng bát đũa và ly tách. Cô tráng sạch bộ đồ ăn cho Dư Đào xong, định làm luôn cho Nghiêm Như Ngọc. Nghiêm Như Ngọc cản lại: "Để tự làm."
Thực ra đây là thói quen của Lật Thu, vì xuất thân tiểu thư nên Lật Thu chút khiết tịnh, lần nào ăn cũng kỹ tính như vậy. Bạch Thúy Thúy học theo, nhưng học xong lại ôm đồm làm hết cho khác thế này. Vẫn là tự hạ thấp bản thân quá.
Chưa có bình luận nào cho chương này.