Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Chương 680: Trả tiền lại cho chúng tôi!
Nghiêm Như Ngọc thò đầu vào, th Dư Đào đang ăn mặc xộc xệch, ngồi xếp bằng trên sô pha, hai tay cầm tay ều khiển bấm lia lịa, mắt dán chặt vào tivi. đang mải chơi game, g.i.ế.c chóc trong trò chơi đến mức chẳng buồn phân phát chút chú ý nào cho mới vào.
Khóe miệng Nghiêm Như Ngọc nở một nụ cười lạnh. Bạch Thúy Thúy trong lòng th khó xử, cao giọng nhắc nhở: “ Đào, Ngọc tỷ đến chơi này.”
Dư Đào giật , lập tức quăng tay cầm đứng bật dậy, nhiệt tình đón tiếp: “Khách quý đến nhà! Như Ngọc, mau mời vào ngồi.”
Hôm nay Nghiêm Như Ngọc mặc một chiếc áo len cashmere cao cổ màu trắng, quần tây dài màu xám đậm tôn lên vòng eo thon gọn, bên ngoài khoác chiếc măng tô màu nâu nhạt. Dưới ánh đèn huyền quan, làn da trắng sứ, đôi mày đậm, ngũ quan tinh tế cùng màu môi đỏ thắm khiến cô tr vừa nh nhẹn, dứt khoát lại vừa đẹp đến kinh tâm động phách.
Dư Đào chút ngẩn ngơ cô. Nghiêm Như Ngọc liền vờ như kh hiểu hỏi:
“ Dư, đợi Thúy Thúy về nấu cơm là vì đang bận rộn đại nghiệp kiếm tiền gì ? thể dắt mối cho làm cùng kh?”
Sắc mặt Dư Đào kh tự nhiên: “Kh , à thì... cũng kh việc gì làm, nên đánh... đ.á.n.h game thôi.”
“Ồ.” Nghiêm Như Ngọc tỏ vẻ hiểu ra, đột ngột đ mặt lại. “ Dư, kh ‘hiền thục’ gì cả, phê bình đ. Thúy Thúy làm ở bệnh viện mệt, ủng hộ , lo liệu việc nhà cho tốt, củng cố hậu phương thì gia đình mới hòa hợp được chứ.”
Dư Đào lộ vẻ khinh thường. Bắt đàn hiền thục? bệnh à? Hơn nữa ai thèm làm cái thứ “râu quặp” ? Chỉ những gã đàn bất tài mới chịu nhục nhã ở trong nhà thôi.
Dư Đào kh để tâm, nhưng vì đang muốn vay tiền Nghiêm Như Ngọc nên kh lật mặt, chỉ ngượng ngùng đáp lời. mời Nghiêm Như Ngọc ngồi xuống, nháy mắt ra hiệu cho Bạch Thúy Thúy vào bếp nấu cơm.
Bạch Thúy Thúy định thật, nhưng Nghiêm Như Ngọc gọi lại: “Thúy Thúy, ngồi xuống trước đã, chúng ta cần bàn chuyện quan trọng nhất, bàn xong hãy ăn cơm.”
Chuyện quan trọng nhất hiện giờ chẳng qua là tiền. Đợi Bạch Thúy Thúy ngồi xuống cạnh , Nghiêm Như Ngọc mở lời bằng một phong thái của kh thiếu tiền:
“Thúy Thúy là bạn tốt của , lại là muốn chung sống cả đời. Thiếu tám vạn tệ đúng kh? thể bỏ ra số tiền đó.”
Nghe vậy, Bạch Thúy Thúy ngẩn , còn mắt Dư Đào thì sáng rực lên. Quả nhiên là tiền, tám vạn tệ mà nói bỏ ra là bỏ ra ngay. vốn định bàn với bạn kết hợp để gã kia theo đuổi Nghiêm Như Ngọc, nhưng vì chuyện c ty quá gấp nên tạm gác lại. Giờ xem ra kh nên gác, vẫn để bạn ra tay mới được.
Trong lòng Dư Đào tính toán đủ ều, nhưng ngoài miệng lại khen ngợi: “Thúy Thúy được bạn nghĩa khí như cô đúng là phúc đức ba đời.”
Nghiêm Như Ngọc bộ dạng vui sướng của , thong thả nói: “Nhưng một ều kiện.”
“Cô cứ nói.” Dư Đào hăm hở, “Viết gi nợ đúng kh? Thúy Thúy sẽ viết cho cô.”
Nghiêm Như Ngọc nhướng mày hỏi: “Vậy còn , bỏ ra cái gì?”
Dư Đào trơ trẽn: “ yêu Thúy Thúy, sẽ ở bên cô cả đời.”
Đúng là chỉ bằng hai câu nói su mà muốn đổi l tám vạn tệ. Nghiêm Như Ngọc mặt kh đổi sắc, vỗ vỗ tay Bạch Thúy Thúy, nói lời thâm thúy:
“Thúy Thúy, tớ sẵn sàng cho mượn tám vạn, thực tế kh trả tớ cũng chẳng đòi đâu, ai bảo chúng ta là bạn tốt chứ. Nhưng số tiền này kh dùng cho cá nhân , mà là dùng cho mẹ của Dư Đào, nên tớ cần th được thành ý của nhà họ.”
Bạch Thúy Thúy rũ mắt: “Ý là ?”
Dư Đào cũng chăm chú cô. Nghiêm Như Ngọc từ từ kể:
“ Dư, biết ở quê một căn nhà kh đáng giá tám vạn tệ, cứ sang tên căn nhà đó cho Thúy Thúy là được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-680-tra-tien-lai-cho-chung-toi.html.]
Dư Đào kinh ngạc: “Cái đó... đó là nhà của bố mẹ mà...”
Nghiêm Như Ngọc mỉm cười: “ biết, nhưng sớm muộn gì hai cũng kết hôn. Nhà đứng tên Thúy Thúy hay tên bố mẹ thì gì khác nhau đâu, đều là một nhà cả. Hơn nữa Thúy Thúy sẵn sàng gánh nợ tám vạn cho nhà , lẽ nào kh xứng đáng một căn nhà ?”
“Kh , kh thế...” Dư Đào phủ nhận nhưng kh tìm được lý do nào hợp lý. “Bố mẹ ...”
Nghiêm Như Ngọc dồn ép từng bước: “Nếu bố mẹ kh đồng ý, chứng tỏ họ kh tốt như nói, sau này đối xử với Thúy Thúy chắc cũng chẳng ra gì đâu.”
Trán Dư Đào lấm tấm mồ hôi, cuối cùng cũng dịu giọng: “Chuyện này... cô cứ cho chúng vay tiền trước , sẽ về bàn lại với bố mẹ sau.”
Nghiêm Như Ngọc lắc đầu: “Hà tất rắc rối thế? Dư, quên là và Thúy Thúy đều làm ở bệnh viện ? Bệnh viện Dung Hợp đội ngũ y tế tốt nhất cả nước, cứ đón bác gái lên đây, sẽ chuyển tiền thẳng vào tài khoản bệnh viện, để Thúy Thúy sau giờ làm đến chăm sóc bà, vừa tiện lợi lại vừa để bác trai được nghỉ ngơi.”
Dư Đào đờ . Lại còn chiêu này nữa ? Nhưng mẹ thực chất đâu bệnh, chuyện này chắc c kh thể đồng ý được! Nếu đồng ý thì coi như mất trắng.
“Kh được, mẹ quen sống ở quê , bà sẽ kh lên kinh thị đâu!”
Nghiêm Như Ngọc cười nhạt: “Lẽ nào kh muốn bệnh của mẹ nh khỏi ? Dư, trăm nết thiện chữ hiếu làm đầu...”
Dư Đào nghiến răng: “Mẹ cứng đầu lắm, khuyên kh nổi.”
“Vậy để và Thúy Thúy đích thân về quê khuyên bà, địa chỉ nhà là...”
“Kh được !” Dư Đào cuống đến đỏ mặt tía tai, kh khí phòng khách áp lực khiến tâm thần xao động, thậm chí thốt ra lời kh suy nghĩ: “Bạch Thúy Thúy, bạn của cô rốt cuộc là đến cho vay tiền hay đến sỉ nhục hả? Cô ta ý gì đây!?”
Bạch Thúy Thúy vốn kh quá ngốc, qua cuộc đối thoại này cô đã phát hiện ra ểm bất thường. Cô bình tĩnh Dư Đào, đột nhiên lên tiếng:
“ th Ngọc tỷ nói kh gì sai cả, hay là bí mật gì kh thể để ai biết nên mới cứ đùn đẩy như vậy? Dư Đào, chuyện gì lừa dối kh?”
Dư Đào ngẩn ra. Còn Nghiêm Như Ngọc thì muốn tự vỗ tay khen một cái. Kh uổng c cô nói nãy giờ, Thúy Thúy cuối cùng cũng chịu động não .
Cô đưa tay vào túi nhấn một nút gì đó, chưa đầy hai phút sau, ngoài cửa đột nhiên tiếng đập cửa dồn dập. Nghiêm Như Ngọc ngồi gần cửa nhất nên trực tiếp đứng dậy:
“Khụ, bình tĩnh chút , tiền nong chỉ là chuyện nhỏ. gọi giao đồ ăn, chắc là đến , để ra mở cửa.”
Nghe cô nói vậy, Dư Đào kh hề cảnh giác. Ai ngờ sau khi Nghiêm Như Ngọc mở cửa, m gã đàn mặt mũi quen thuộc hùng hổ x vào, trợn mắt đầy giận dữ:
“Dư Đào! Cuối cùng cũng tìm được mày ! Đồ khốn! Trả tiền lại cho chúng tao mau!”
Đó đều là những khách thuê nhà từng qua tay . Vì chủ nhà kh nhận được tiền nên đã đổi ổ khóa thu hồi nhà, khiến họ lâm vào cảnh kh nhà để về, bỗng dưng tốn tiền tìm chỗ ở mới, kinh tế kiệt quệ.
Dư Đào sợ rụng rời chân tay, vội vàng trốn ra sau sô pha: “Các ... các tìm được nhà ?”
Gã đàn trung niên cầm đầu mắt đỏ ngầu, thở hồng hộc cười lạnh: “Thằng họ Dư kia, mày tưởng mày trốn ở nhà được cả đời ? Nằm mơ ! Mày quên là căn hộ này của mày lưu hồ sơ ở cục nhà đất à? Tao nói cho mày biết, nếu mày kh trả lại tiền mồ hôi nước mắt cho chúng tao, chúng tao sẽ dọn sạch vào đây ở luôn, kh đâu hết!”
“Đúng thế! Kh đâu hết! Ở lỳ đây luôn!”
“Dựa vào cái gì mà hạng cặn bã như mày nhà để ở, còn những vô tội như chúng tao lang thang đầu đường xó chợ!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.