Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80: Trọng Sinh Làm Phú Bà, Tiện Tay Nhặt Được Đại Lão Cảng Thành Sợ Vợ

Chương 107: Thương Thuyết Sắc Sảo - Bài Học Kinh Doanh Từ Nữ Sinh Thập Niên 80

Chương trước Chương sau

Lúc này trời đã nhá nhem tối, nhiệt độ bên ngoài cũng bắt đầu giảm. Lúc bận rộn thì kh th gì, giờ Tần Tương mới cảm th hơi lạnh. Nếu kh vì bất đắc dĩ, cô cũng chẳng muốn ra chợ bày sạp, lạnh thấu xương.

Lý Ngọc Khổng do dự một thoáng, ánh mắt kh m thiện cảm chằm chằm cô gật đầu, muốn nghe xem rốt cuộc cô định nói gì: "Vào ."

Tần Tương theo vào trong, phát hiện cửa hàng quần áo này kh lớn, nhiều nhất chỉ khoảng mười lăm mét vu. Tường chỉ được quét vôi trắng đơn sơ, quần áo treo lưa thưa chưa kín mặt tường. Căn phòng chỉ một ô cửa sổ nhỏ, tuy đèn ện nhưng số oát kh cao, ánh sáng khá lờ mờ.

Tần Tương đang vội nên kh muốn vòng vo, thẳng vào vấn đề: "Vừa nãy bán quần áo đắt hàng thế nào, chắc cũng th chứ?"

Nhắc đến chuyện này, ánh mắt Lý Ngọc Khổng Tần Tương càng thêm khó chịu: " nào, cô kiếm được tiền trên địa bàn của chúng còn định đến đây khoe khoang à? Thật sự nghĩ dễ bắt nạt chắc?"

Tuy nhiên, gã vừa dứt lời, Tần Dương vẫn luôn theo Tần Tương lập tức trừng mắt sang: "Nói chuyện cho đàng hoàng."

Lý Ngọc Khổng lập tức xì hơi, cảm th chút nhục nhã.

" nghĩ hiểu lầm , thực tâm đến đây để bàn chuyện làm ăn." Tần Tương đưa bộ quần áo trong tay qua, "Quần áo của chất lượng tốt đúng kh?"

Lý Ngọc Khổng liếc một cái, chút chướng mắt: "Chất lượng tốt thì ích gì, kiểu dáng cũng chẳng đẹp đẽ gì."

Đều là dân buôn bán quần áo, chất lượng tốt hay xấu, kiểu dáng đẹp hay kh, chỉ cần liếc mắt là biết ngay. Nhưng gã lại kh nhịn được nhíu mày, quần áo này tuy xấu, nhưng bán lại cực kỳ chạy.

Tần Tương cũng kh giận, bởi vì ta nói đúng sự thật. Nếu kiểu dáng quần áo này mà đẹp, xưởng may ta đã bán sạch từ lâu , làm gì đến lượt cô.

Cô nói tiếp: "Quần áo của đúng là kh đẹp, đó là vì đã từng th những bộ quần áo đẹp hơn. Nhưng đây là chợ quê, chợ toàn là các bà, các thím, các cô vợ trẻ và thiếu nữ n thôn. Cuộc sống của mọi tuy khá hơn trước, nhưng ít khi lên thành phố, khả năng tiếp nhận những kiểu dáng mới mẻ kh cao. Chúng ta biết miền Nam đang thịnh hành quần jean, nhưng họ biết kh? Hơn nữa, họ mua quần áo kh chỉ để mặc thường ngày mà còn để mặc làm đồng, họ kh nỡ bỏ tiền mua những bộ quần áo vải vóc đẹp đẽ nhưng lại kém bền. Họ theo đuổi sự thực dụng, bền chắc hơn. mở cửa hàng ở đây qu năm, quần áo trong tiệm của quả thực kiểu dáng đẹp hơn của , nhưng bán chắc đã chạy bằng kh? biết tại quần áo của lại bán chạy như vậy kh? Bởi vì đường may ngay ngắn, tỉ mỉ, chất vải dày dặn, bền bỉ, hơn nữa giá cả lại chăng và kh cần phiếu vải."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-th-so-vo/chuong-107-thuong-thuyet-sac--bai-hoc-kinh-do-tu-nu-sinh-thap-nien-80.html.]

Các xưởng may lâu đời trong quá trình phát triển quả thực nhiều nhược ểm, những khó khăn khó khắc phục. Nhưng những thợ may trong các xưởng lâu đời đó thể đều là những bậc thầy với vài chục năm kinh nghiệm, tệ nhất cũng là con nhà nòi tay nghề vững vàng. Về mặt gia c, những bộ quần áo chú trọng kiểu dáng ở miền Nam kh thể nào sánh bằng.

So về kiểu dáng thì các xưởng may lâu đời này thua xa, nhưng so về chất lượng thì tuyệt đối kh gì để chê.

Nghe những lời này, Lý Ngọc Khổng cũng bắt đầu d.a.o động. Gã mở cửa hàng ở đây được nửa năm, quần áo là gã l sỉ từ thành phố bên cạnh, kiểu dáng khá hơn ở Ninh Thành một chút, nhưng cũng chỉ đến thế. Những đến xem mẫu mới đa phần là th niên. Còn những lớn tuổi, chỉ đứng ngoài cửa hỏi giá, thậm chí còn chẳng thèm bước vào.

"Vậy cô định làm ăn thế nào?"

Tần Tương đáp: "Kh giấu gì , kh địa phương, chỉ là nổi hứng ghé qua họp chợ thôi, sáng mốt sẽ rời . Nhưng này, nếu muốn làm, thể bán lại cho . Như vậy đến phiên chợ sau, cảnh buôn bán tấp nập của hôm nay sẽ là của ."

Cô chỉ ra ngoài cửa hàng, nói: "Một mặt bằng như thế này, trả tiền thuê trước chắc c thể l được đúng kh? Vị trí này đẹp, lượng qua lại cũng đ, đúng chứ?"

Lý Ngọc Khổng rốt cuộc cũng hiểu ra, hóa ra Tần Tương đang tính toán chuyện này.

Lý Ngọc Khổng cũng nghi ngờ liệu số quần áo này do xưởng may gần đây sản xuất hay kh. Nhưng biết thì đã , hiện tại các nhà máy quốc do căn bản kh thèm để mắt đến những hộ cá thể như bọn họ. Trước đây gã cũng từng hỏi, nhưng vì kh quen nên ta chẳng thèm tiếp, hơn nữa kiểu dáng cũng chẳng ra gì, nên gã đành sang chợ đầu mối ở thành phố bên cạnh.

Giá bán sỉ ở chợ đầu mối chắc c sẽ đắt hơn giá xuất xưởng trực tiếp.

Nhưng nếu l hàng từ phụ nữ này, liệu lãi kh?

Tần Tương dường như hiểu được nỗi băn khoăn của gã, liền nói: "Chắc cũng nghe th , bán tám tệ một chiếc, mười lăm tệ hai chiếc. Nếu mua chung ba chiếc thì tính 21 tệ. để lại cho giá sáu tệ rưỡi một chiếc. Sau này kh bán ở đây nữa, dù bán lẻ tám tệ một chiếc, mười lăm tệ hai chiếc, hay chín tệ một chiếc, giá cả là do quyết định. Mức giá này của vẫn là ưu đãi nhất, bán được bao nhiêu tiền đều vào túi . Qu đây đâu chỉ một phiên chợ này, cho dù chỉ lô hàng này, cho dù sau này khác bán, thì ít nhất với lô hàng này, trước ta một bước là đã nắm chắc tiền trong tay ."

Lý Ngọc Khổng ngẩng đầu phụ nữ trước mặt, quả thực gã đã động lòng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...