Thập Niên 80: Trọng Sinh Làm Phú Bà, Tiện Tay Nhặt Được Đại Lão Cảng Thành Sợ Vợ
Chương 133: Đi Chợ Đại Trang Hương
Sau một hồi bận rộn, khi bước ra khỏi trường đã là 5 giờ chiều. Vừa ra đến cổng, Tần Tương đã th Tần Dương đang đứng đôi co với bác bảo vệ. Cô th đau đầu, vội vàng chạy lại: "Tam ca, lại tới đây?"
Bác bảo vệ , hỏi cô: " này cũng là trai cháu à?"
Tần Tương cười đáp: "Vâng ạ, buổi sáng là nhị ca, còn đây là tam ca của cháu."
Bác bảo vệ đ.á.n.h giá Tần Dương một lượt từ trên xuống dưới, thầm nghĩ này tr chẳng giống lương thiện chút nào, nhưng Tần Tương đã bảo là ruột thì chắc cũng kh sai được, chỉ là bác vẫn th thắc mắc, em ruột mà ngoại hình lại khác nhau một trời một vực thế kia.
Tần Tương chào tạm biệt bác bảo vệ quay sang Tần Dương: "Tam ca, thôi."
Hai lười về nhà nấu nướng nên quyết định ăn tối luôn ở ngoài. Trong lúc ăn, Tần Tương báo cáo tình hình hôm nay cho nghe. Tần Dương kh tán thành lắm, bảo: "Hay là em cứ học , để bán hàng cho?"
"Kh được, hai em cùng làm." Tần Tương tam ca, nói tiếp: "Em coi trọng cơ hội lần này, ngày mai là phiên chợ ở xã Đại Trang, sáng sớm mai chúng ta luôn."
Tần Dương biết em gái đã tính toán nên kh nói thêm gì nữa: "Được."
Về nhà dọn dẹp đơn giản một chút, Tần Tương kiểm kê lại số hàng mang về một lượt, mở đống sách giáo khoa cấp ba cũ ra chuẩn bị học bài.
Trên sách vẫn còn những dòng ghi chú cô viết năm xưa, kiến thức đã học dường như vẫn còn in đậm trong trí não. Tần Tương thở phào một hơi, quyết định bắt đầu từ môn Vật lý - môn yếu nhất của .
Học kh bao giờ là muộn, nhất định nỗ lực.
Học được một lúc, Tần Dương sang hỏi cô: "Nhiều quần áo thế này, ngày mai làm mang ra chợ được?"
Câu hỏi này làm Tần Tương ngẩn ra, cô vỗ trán cười: " em này, đúng là bận quá nên quên mất chuyện này, để em hỏi bà Lưu xem ."
"Thôi khỏi hỏi, để mượn đội xe cái xe đẩy tay. ều xã Đại Trang cách huyện thành hơi xa, bộ cũng mất ít nhất một tiếng rưỡi, sớm đ."
Th tam ca đã tính toán chu đáo, Tần Tương hì hì cười: "Tam ca, suy nghĩ kỹ càng thật đ, đúng là tố chất làm chủ."
Tần Dương chẳng buồn để ý đến lời nịnh nọt của cô, nói xong liền mượn xe đẩy.
Tần Tương thở dài, xoa trán, vẫn là do nghèo quá, chứ nếu tiền mua cái xe ba gác thì tốt biết m. Nhưng thời này tiền quý như vàng, một chiếc xe ba gác cũng chẳng rẻ rúng gì.
Cô học đến 10 giờ đêm thì đ.á.n.h răng rửa mặt ngủ. Sáng hôm sau mới 6 giờ, Tần Tương đã bật dậy chuẩn bị cơm nước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-th-so-vo/chuong-133-di-cho-dai-trang-huong.html.]
Ăn xong, trời vừa hửng sáng, hai em đã lên đường chợ phiên.
Chiếc xe đẩy Tần Dương mượn là của đội xe, cũng nhờ quan hệ tốt với bên hậu cần chứ kh ta cũng chẳng cho mượn.
Về phần số hàng trị giá 600 tệ mang về lần này, Tần Tương l ra 300 chiếc quần áo, còn tất thì mỗi loại mang 100 đôi. Chợ Đại Trang tuy kh nhỏ nhưng kinh tế vùng này kém hơn Ninh Thành một chút, nên sức mua cũng khó mà đoán trước được.
Hơn nữa bán tất và đồ lót chỉ kiếm được tiền lẻ, trước khi vốn liếng thì cô mới định dựa vào m thứ nhỏ nhặt này để tích góp dần, nhưng giờ đã khác, vụ làm ăn ở Ninh Thành đã giúp cô chút vốn liếng, nên muốn kiếm tiền lớn thì vẫn dựa vào bán quần áo.
Vừa ra khỏi cửa, Tần Dương đã bảo: "Em ngồi lên xe ."
Tần Tương leo lên xe: "Lát nữa em xuống đẩy thay ." Lúc này trời vẫn chưa sáng hẳn, buổi sáng sớm vẫn còn hơi se lạnh.
Đến khi mặt trời lên cao, Tần Tương xuống đẩy xe một lúc, khi ngồi lại lên xe, cô l ngay cuốn sách Hóa học trong túi ra xem.
Sở dĩ cô chọn xem sách Hóa học là vì Hóa và Lý là hai môn cô yếu nhất. Vật lý cần tính toán nhiều, còn Hóa học thì khác, nhiều phần cần học thuộc lòng, cô tr thủ học m phần đó trước.
Còn Ngữ văn, Toán và Tiếng thì để lúc ở nhà học sau.
Tần Dương th cô ngồi trên xe mà vẫn đọc sách, nhịn kh được càm ràm: "Đường xá xóc nảy thế này xem sách hỏng hết mắt đ. đã bảo , cứ ngoan ngoãn mà học tốt kh, cứ thích bày vẽ làm gì."
Nghe nói vậy, Tần Tương cười đáp: "Tam ca, nếu thực sự kh tin tưởng vào việc buôn bán của em, thì dám bỏ việc để theo em kh?"
Sau đó cô lại nói: "Nếu mẹ mà biết bỏ việc, chắc c sẽ mắng em là đứa phá gia chi tử, cố ý hại cho xem."
Điều này hoàn toàn khả năng xảy ra. C việc của Tần Dương tuy kh biên chế chính thức nhưng lương cao, thỉnh thoảng lại phúc lợi, Liên Phượng vì chuyện này mà tự hào với dân làng, đến dạm hỏi cho tam ca cũng kh ít.
Nếu bà biết tam ca bỏ việc, chắc bà sẽ xé xác cô ra mất.
Tần Dương nghĩ đến đây cũng nhíu mày: "Kh , cứ giấu đã, nếu bà biết thì sẽ gánh hết, kh để bà mắng em đâu."
Tần Tương "vâng" một tiếng, cũng kh để tâm lắm: "Chỉ cần kh cản trở em kiếm tiền là được."
Gần 8 giờ sáng, cuối cùng họ cũng đến chợ. Vì sớm nên họ chiếm được một vị trí khá đắc địa. Sau khi bày biện đồ đạc xong, Tần Tương bắt đầu phân c c việc: "Tam ca, lát nữa phụ trách mảng quần áo nhé. Giá em đã định sẵn , cứ 15 tệ hai chiếc, mua lẻ một chiếc thì 8 tệ, kh cần phiếu. Còn tất thì để em lo."
Quần áo tuy phân loại nam nữ, áo và quần riêng, nhưng Tần Tương lười phân loại giá, cứ bán đồng giá cho nh. Cô muốn đẩy hàng sớm để còn gửi tiền cho xưởng ở Ninh Thành nhập đợt hàng mới. Làm vậy cho đơn giản, tam ca bán cũng kh bị nhầm lẫn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.