Thập Niên 80: Trọng Sinh Làm Phú Bà, Tiện Tay Nhặt Được Đại Lão Cảng Thành Sợ Vợ
Chương 161: Thu Nhận Mễ Hồng Quân
nhóc càng như vậy, Tần Tương càng nghi ngờ chắc c đã chuyện gì đó xảy ra.
Đúng lúc đó, Tần Dương giao hàng về. Th Mễ Hồng Quân, cũng l làm lạ: “ lại ở đây?”
Đàn nhau thường cái khác. Tần Dương thể nhận ra rõ ràng là trước đây Mễ Hồng Quân ý với em gái .
Tần Dương kh phản đối việc em gái tìm mới, nhưng kh nghĩa là chấp nhận một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch thế này. cảnh giác Mễ Hồng Quân: “ đến đây làm gì?”
Tần Tương th Tam ca bắt đầu “thẩm vấn”, nghĩ rằng lẽ đàn với nhau sẽ dễ nói chuyện hơn, liền bảo: “Em nấu cơm, hai cứ tự nhiên trò chuyện.”
Bếp núc nhà cô đồ đạc chẳng thiếu thứ gì, nhưng lại hơi ít thức ăn. Dù hôm nay cũng khách, cô muốn để lại kh gian cho hai họ nên xách giỏ ra ngoài mua đồ.
Hiện giờ trên huyện đã xây dựng khu chợ tập trung, những bày sạp vỉa hè trước đây đều đã dọn vào trong đó, quy mô khá lớn, lúc nào cũng thể mua được rau củ tươi ngon.
Tần Tương mua vài loại rau x, một ít thịt lợn, cuối cùng mua thêm một con vịt già mới quay về.
Lúc cô về, hai vẫn còn đang nói chuyện trong phòng. Tần Tương làm thịt vịt, vặt l cho vào nồi hầm, sau đó bắt tay vào làm các món khác.
Trời đã sập tối, hai cuối cùng cũng nói chuyện xong. Tần Tương rửa tay bảo: “Hai ra bưng thức ăn vào ăn cơm, ăn xong nói tiếp.”
Mễ Hồng Quân vội vàng đứng dậy chạy ra bưng đồ, Tần Tương hỏi Tần Dương: “Tam ca, chuyện là thế nào ạ?”
Tần Dương nhíu mày: “Ở quê kh còn thân, bị ta bắt nạt cũng chẳng ai bênh, nên kh muốn ở đó nữa. Lúc , thằng nhóc này bán sạch cả căn nhà cũ .”
Tần Tương: “... Vậy để lại kh ?”
Tần Dương cô: “Em muốn để lại à?”
Tần Tương vừa định mở miệng thì Mễ Hồng Quân đã bưng đồ vào nhà, cô đành thở dài: “Ăn cơm đã tính.”
Khách từ xa đến, dù cũng là quen, bữa cơm c vịt hầm, thịt kho tàu, thêm đĩa cà chua xào trứng và hai món rau x, đãi khách thế này là quá thịnh soạn . Ngày thường hai em Tần Tương ăn uống cũng chỉ hai món đơn giản.
Tần Tương th mắt Mễ Hồng Quân sáng rực lên, vội đẩy bát cơm sang: “Ăn em.”
Mễ Hồng Quân thấp thỏm liếc Tần Dương, khiến Tần Dương phát bực: “Muốn ăn thì ăn, kh ăn thì bu đũa xuống, làm gì? Còn đợi đút cho chắc?”
“Em ăn ạ.” Mễ Hồng Quân cầm đũa lùa cơm lia lịa, tốc độ cực nh. múc hai thìa cà chua xào trứng trộn vào cơm, ăn kèm với thịt kho và rau x. Tr cứ như thể đã m ngày chưa được ăn cơm vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-th-so-vo/chuong-161-thu-nhan-me-hong-quan.html.]
Mễ Hồng Quân như thế, Tần Tương trầm mặc. Đúng là nhóc này gặp chuyện thật . Theo cô biết, Mễ Hồng Quân là khá hoạt bát, hướng ngoại, tính tình cũng tốt, như vậy thường ít khi gây gổ với ai.
Ăn xong, Mễ Hồng Quân nh nhẹn dọn dẹp bàn ghế, lau bàn rửa bát, động tác vô cùng thuần thục.
Mễ Hồng Quân nói: “Chị Tương, em cũng biết nấu cơm đ, ngày mai để em nấu cho chị với Dương nhé?”
Tần Tương gật đầu: “Được thôi.”
Mễ Hồng Quân lập tức hớn hở, coi như đây là tín hiệu cho th thể ở lại.
Tần Tương hỏi lại: “Em thật sự kh định quay về nữa à?”
“Kh về đâu ạ.” Mễ Hồng Quân hơi cúi đầu, ánh mắt thoáng buồn, “Nhà em vốn chẳng ruộng đất, đồ đạc bày sạp với căn nhà giờ cũng bán sạch , về cũng chẳng còn chỗ nào để dung thân.”
Kh kh luyến tiếc quê hương, nhưng thân đã mất cả, việc bày sạp kiếm được chút tiền đã khiến kẻ khác đỏ mắt. Chúng thường xuyên kéo đến qu phá khiến kh thể làm ăn nổi.
Và cũng thực sự bị ấn tượng bởi những ngày theo Tần Tương, vì thế mới c.ắ.n răng bán hết gia sản, dứt khoát lên đây tìm cô.
Thú thật, trên đường cũng lo lắm, vạn nhất em Tần Tương kh thu nhận thì . Nhưng bước chân đã , kh còn đường lui nữa. đã tính kỹ, nếu Tần Tương kh nhận, cũng sẽ ở lại đây tìm việc, dù ở đây cũng hai quen.
Tần Tương kh biết đang nghĩ gì, cô Tần Dương: “Tam ca, hay là cho ở lại tạm thời?”
Tần Dương mặt kh cảm xúc: “Kh chỗ ở.”
Nhà chính chắc c kh thể cho một đàn lạ mặt vào ở, nhưng thể tạm thời ngủ cùng Tần Dương.
Tần Tương nói: “Để ngủ cùng hai đêm, ngày mai hỏi dì Hồ xem chỗ nào cho thuê kh. Chẳng trước đây dì nói căn nhà ngang cho thuê ba đồng một tháng , cũng kh đắt.”
Mễ Hồng Quân nghe vậy liền nói: “Ba đồng em tự trả được ạ.”
Tần Dương liếc một cái: “Thôi được .”
Tr cũng tội nghiệp. Chỉ cần kh tơ tưởng đến em gái , th giữ Mễ Hồng Quân lại cũng kh tệ.
Ít nhất thằng nhóc này tính tình cũng được, đầu óc nh nhạy, sau này thể giúp được khối việc.
Vậy là vấn đề hay ở của Mễ Hồng Quân tạm thời được giải quyết. Còn về chuyện gi giới thiệu, hiện giờ cấp trên đã th báo, từ tháng Tư sẽ bắt đầu cấp chứng minh nhân dân trên toàn quốc, đến lúc đó để Mễ Hồng Quân về làm một cái là xong, thời đại của gi giới thiệu cũng sắp lùi vào dĩ vãng .
Chưa có bình luận nào cho chương này.