Thập Niên 80: Trọng Sinh Làm Phú Bà, Tiện Tay Nhặt Được Đại Lão Cảng Thành Sợ Vợ
Chương 169:
Vương Tuấn Sinh cô , trong lòng một mảnh lạnh lẽo.
Chỉ chớp mắt đã đến đầu tháng 4 dương lịch, lúc này thời tiết đã ấm áp, những chiếc áo cộc tay mỏng như Tần Tương bọn họ bán, khoác thêm áo ba lỗ cũng thể mặc riêng.
Bởi vì c việc cày bừa vụ xuân kết thúc, nhiệt tình chợ phiên của mọi cũng đều lên cao, lượng hàng nhập của Tần Tương bọn họ cũng từ hai ngàn kiện lên đến 2600 kiện, ngay cả một số hộ kinh do cá thể ở huyện lân cận cũng đến tìm Tần Tương l hàng để bán ở chợ phiên.
Đợi đến cuối tháng 4, Tần Tương lại tăng lớn lượng hàng nhập áo lót và áo sơ mi ngắn tay, dù đều là kiểu dáng cơ bản nhất, ở chợ phiên n thôn vẫn bán chạy.
Vì lý do chuẩn bị thi đại học, Tần Tương hiện tại cơ bản kh chợ phiên, đều là Tần Dương dẫn theo Mễ Hồng Quân .
Hai từ chỗ ban đầu kh vừa mắt, bây giờ phối hợp cũng ăn ý, lượng hàng bán ra tuy kh đuổi kịp thời ểm sớm nhất, nhưng vì phía dưới nhiều đến l hàng từ họ, nên việc kinh do cũng kh tệ.
Mà lần này lượng hàng nhập của Tần Tương trực tiếp đạt tới 3500 kiện, riêng tiền vốn đã gần hai vạn tệ.
Tần Tương trước đó còn nghĩ sớm một chút thu hồi vốn để phía nam, chỉ là vì một số nguyên nhân vẫn luôn kh thể thực hiện, cô tính toán đợi tiền hàng lần này thu hồi về, liền một chuyến phía nam. Còn về phía huyện thành này, cô suy nghĩ lại sau đó quyết định tạm thời giao cho Mễ Hồng Quân quản lý.
Đợi Tần Dương và Mễ Hồng Quân họp chợ trở về, Tần Tương nói chuyện này, “Mắt tháng 5 là thể mặc áo cộc tay, chúng ta tr thủ trước đó nhập một ít quần áo mùa hè về, đến lúc đó chúng ta trực tiếp tỉnh thành, trước từ việc bày quầy bán hàng bắt đầu, trong lúc bày quầy tiện thể tìm mặt tiền cửa hàng để mở cửa hàng. Phía huyện này cũng kh thể thiếu , Mễ Hồng Quân nhận hàng cũng quen thuộc , cứ quản lý phía huyện trước, đợi tìm được nhân sự thích hợp quản lý c việc ở huyện thì lại theo lên tỉnh thành.”
Vừa nghe muốn cùng Tần Tương bọn họ chia quân làm hai đường, Mễ Hồng Quân thật sự chút thấp thỏm, Tần Tương dường như ra sự lo lắng của , liền an ủi nói, “Bên này ngoài việc nhận hàng cũng kh cần chợ phiên, chỉ cần giao hàng cho những khác thôi, cũng kh thể cứ mãi theo chúng , trước kia chính tự thân vận động kh cũng tốt ? Đợi cuối tháng sẽ cho tiền thưởng hậu hĩnh.”
Bị cô nói như vậy, trái tim thấp thỏm của Mễ Hồng Quân rốt cuộc cũng trở lại vị trí cũ, nghiến răng nói, “Em thử xem.”
Tần Tương cười, “Kh thử xem, là nhất định làm tốt.”
Mễ Hồng Quân cũng kh nhịn được cười, ngượng ngùng gãi đầu, “Chị Tương, cảm ơn chị đã tin tưởng em.”
Tần Tương vỗ vỗ vai , “Đó là vì ưu tú mà.”
Kỳ thật cũng là vì cô kh ai để dùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-th-so-vo/chuong-169.html.]
Cô thật ra đã nghĩ đến việc để hai tiếp quản, sau này cô sẽ kh cần sạp hàng này nữa, nhưng cô đã hỏi hai, hai hiện tại lại kh ý định này, còn nói nếu giúp đỡ thì được, còn tiếp quản thì thôi. Sau này cô cẩn thận cân nhắc dường như cũng thật sự kh tốt.
Làm kinh do thật ra nên kiêng kỵ một chút thân, do nghiệp gia đình dễ phát sinh vấn đề nhất.
Mà ba là ba, là cô tin tưởng nhất đời này, khác với những khác, cho dù là đối với cha mẹ ruột, cũng kh sự tin tưởng bằng đối với ba.
Nghĩ th suốt những ều này, Tần Tương cũng liền kh còn băn khoăn nữa, việc kinh do bán sỉ bên này cô kh muốn dừng lại, vậy thì cứ làm, đợi đến khi nào thật sự kh làm nổi nữa thì hãy nói.
Dặn dò xong những ều này, m ngày tiếp theo Tần Dương liền cố ý rèn luyện Mễ Hồng Quân, để Mễ Hồng Quân một giao hàng vài lần, cũng để một chợ phiên hai lần.
Mà nói cũng nói lại, tiềm năng của con chính là được khai quật ra, Mễ Hồng Quân trước kia cũng từng bày hàng, cũng kh làm hỏng việc, làm đâu ra đ, vẻ hình dạng. Thế là Tần Tương liền khích lệ vài câu, khiến Mễ Hồng Quân mừng đến kh biết trời đất, vỗ n.g.ự.c nói chắc c thể làm tốt.
Trong lén lút Tần Dương muốn nói lại thôi nói với Tần Tương, “Em cảm th Mễ Hồng Quân tâm tư khác thường đối với em kh?”
“Mễ Hồng Quân?” Tần Tương chút kinh ngạc, sau đó vui vẻ, “ chỉ là một đứa trẻ con, em kh hứng thú với trẻ con.”
Tần Dương hết chỗ nói , “Em so với cũng chỉ lớn hơn hai tuổi thôi.”
Tần Tương cứng lại, xem ra cô ều chỉnh tâm lý của , kh thể cứ l tuổi đời trước của cô để suy nghĩ vấn đề, nếu kh ều này đối với cô cũng kh tốt, vạn nhất gu thẩm mỹ của cô cũng dừng lại ở tuổi bốn mươi m, thì cô làm lựa chọn những bộ quần áo mà các cô gái trẻ thích?
“Em hiểu .” Tần Tương trịnh trọng nói, “Em về sau sẽ coi là một cô gái hai mươi tuổi để suy nghĩ vấn đề.”
Tần Dương th cô như vậy liền biết cô kh để tâm, cũng kh nói gì, tính toán đợi thời gian sẽ nói chuyện với Mễ Hồng Quân, Mễ Hồng Quân tuy cũng kh tệ, nhưng hiện tại cảm th Mễ Hồng Quân kh xứng với em gái , hai cũng kh thực sự phù hợp.
Đợi lô hàng này bán gần hết, Tần Tương liền tính toán sổ sách, trước tiên trả 200 tệ cho hai, lại nói với Tần Dương, “ ba, tiền này chia cho một lần hay tiếp tục đầu tư vào?”
Tần Dương lười biếng nói, “Em xem làm . lại kh cần tiêu tiền.”
Tần Tương vui vẻ, “ nên tìm một chị dâu, để cô giúp quản tiền.”
“Thôi .” Tần Dương xin miễn cho kẻ bất tài, “Một khá tốt.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.