Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80: Trọng Sinh Làm Phú Bà, Tiện Tay Nhặt Được Đại Lão Cảng Thành Sợ Vợ

Chương 174:

Chương trước Chương sau

Về địa ểm l sỉ, nếu nhập số lượng ít thì đến Chợ Mười ba hành hoặc phố Đậu Lan. Còn nếu đặt hàng số lượng lớn thì đến tận xưởng.

Lần này Tần Tương và Tần Dương đến đây là mang theo toàn bộ gia tài, hơn hai vạn tệ. Vì căn nhà mặt tiền kia, kiểu gì cô cũng giữ lại 3000 tệ, số tiền còn lại ít nhất cũng thể đặt được gần hai ngàn bộ quần áo.

Tần Tương suy nghĩ một chút, vẫn quyết định dành ra một ngày để khảo sát trước. Nếu thể đến xưởng đặt hàng một lần cho xong thì đương nhiên là tốt nhất, nhưng một nhược ểm là kiểu dáng sản xuất của một xưởng chỉ ngần . Nếu phân tán ra m xưởng, với số vốn của họ, ta chưa chắc đã chịu tiếp đón.

"Cứ xem kỹ tính sau."

Khi hai xuống tàu thì trời đã tối. Họ đến Chợ Mười ba hành, th tất cả các sạp hàng đều đã đóng cửa. Phố Đậu Lan cũng vậy. Hỏi thăm mới biết, phần lớn các sạp ở đây đều mở cửa từ 3, 4 giờ sáng, đến khoảng 10 giờ trưa là đã đóng cửa nghỉ ngơi.

Tần Tương hết cách, đành nhân lúc ngồi uống nước đường ven đường, hỏi thăm một lão đường đến chợ đêm ánh đèn Tây Hồ.

Tỉnh thành của họ cũng chợ đêm, nghe nói quy mô kh nhỏ, nhưng trước mắt họ vẫn chưa bao giờ. Chợ đêm rực rỡ ánh đèn ở đây quả thực khiến hai mở mang tầm mắt.

Kiếp trước, khi Tần Tương đến Dương Thành thì việc làm ăn của Vương Tuấn Sinh đã lớn, cô đến Dương Thành cũng kh thể nào dạo chợ đêm. Còn Tần Dương đời này sống đến hơn hai mươi tuổi, tuy tự nhận là kiến thức rộng rãi, nhưng đến đâu bất kể là nơi lớn hay nhỏ, cũng chưa từng được dạo t.ử tế. Đến nơi, ngoài việc bốc dỡ hàng hóa thì chỉ ngủ nghỉ. Đối với việc Dương Thành một nơi như thế này, vẫn cảm th vô cùng kinh ngạc và cảm thán.

cảm th quyết định từ chức của là đúng đắn. Một chỉ khi mở rộng tầm mắt thì mới được tư duy tốt hơn.

Tần Tương hào khí ngút trời: "Đi, xem thử nào."

Hai thong thả dạo chợ đêm, ngắm nghía cái này cái kia. Chẳng ai biết trên hai họ đang mang theo một khoản tiền khổng lồ lên tới m ngàn tệ.

Tất nhiên, tiền đều do Tần Dương giữ. Với vóc dáng của đứng đó, ít kẻ nào dám bén mảng lại gần.

Đi dạo một vòng, hai phát hiện trên chợ đêm cũng kh ít chỗ bán sỉ quần áo. Tâm trạng dạo chơi của Tần Tương nhạt đôi chút, cô bắt đầu quan sát cẩn thận. Th kiểu dáng nào đẹp, cô lén xem xưởng sản xuất, sau đó hỏi giá cả. So sánh vài lần như vậy, Tần Tương liền hiểu ra, cùng một kiểu dáng quần áo nhưng trên sạp hàng này lại hàng của m xưởng khác nhau.

Kh còn nghi ngờ gì nữa, phần lớn những loại này đều là hàng nhái. Còn hàng chính hãng ở đâu, phỏng chừng cô cẩn thận tìm kiếm.

Th qua việc dạo chợ đêm cũng thể phát hiện ra kh ít ều. Ít nhất thể biết được hiện giờ Dương Thành đang thịnh hành cái gì, bên Cảng Thành đối diện đang chuộng cái gì, để kh đến mức luống cuống tay chân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-th-so-vo/chuong-174.html.]

Điều khiến Tần Dương khiếp sợ nhất là, quần jean thế mà lại màu hồng phấn. kh thể hiểu nổi: "Quần jean thế này mà cũng mua ?"

Tần Tương bật cười: " kh th cái quần jean màu hồng đó còn cả kiểu cho nam à?"

Tần Dương cạn lời: "Đàn con trai mà cũng mặc cái này ? Ỷ eo như đàn bà."

Tần Tương gật đầu: "Tại lại kh thể? Em nói cho biết, đàn mặc quần jean màu hồng phấn tr sẽ đẹp đ."

Cô thậm chí còn nảy sinh ý định trêu chọc, hay là lần này cô cũng nhập một ít quần jean màu hồng phấn, đến lúc đó bắt nhị ca mặc thử, m th niên hay nhảy disco ở c viên chắc c sẽ thích mê.

Tần Tương bất động th sắc quan sát, thỉnh thoảng hỏi vài câu, lại sờ thử chất liệu vải. Đột nhiên, cô nghe th một tiếng hét t.h.ả.m thiết vang lên phía sau. Quay đầu lại, cô liền th Tần Dương quật ngã một gã th niên xuống đất. Gã th niên rối rít xin tha, Tần Dương mới bu ra: "Cút."

Gã th niên kiêng dè một cái bỏ chạy. Chủ sạp bán quần áo bên cạnh nói: "Bọn chúng đều theo băng nhóm đ. Mặc dù nhà nước vẫn luôn truy quét gắt gao, nhưng cũng kh thể dẹp sạch được."

Nói , chủ sạp Tần Tương một cái: "Hai tốt nhất nên cẩn thận một chút, coi chừng dẫn đến trả thù đ."

Trong mắt Tần Dương xẹt qua tia tàn nhẫn: "Vậy thì tới , chờ."

Tần Tương lại chút lo lắng: "Tam ca, chúng ta về trước ."

Chợ đêm vốn dĩ cũng dạo hòm hòm , Tần Tương liền kéo Tần Dương ra ngoài: "Chúng ta chân ướt chân ráo đến đây, kh cần thiết dây dưa ở chỗ này."

Tần Dương muốn nói gì đó, nhưng nghĩ đến số tiền trên , cuối cùng gật đầu: "Về trước đã."

Tần Dương là cảnh giác. Được chủ sạp nhắc nhở, trên đường về cũng cẩn thận chú ý xem ai bám theo kh. Thế nhưng, vừa mới ra khỏi khu phố này, họ liền th m gã đàn đang đứng ở đầu hẻm. Gã th niên vừa bị Tần Dương quật ngã lúc nãy đang khép nép đứng một bên, nói với gã đầu: " Hổ, chính là bọn chúng. Con r bên cạnh tr cũng mướt lắm."

Khi th những này, Tần Tương liền nhớ tới những lời đồn đại trước đây. ta nói ở ga tàu hỏa Dương Thành một số kẻ kéo bè kéo cánh, chuyên môn lừa gạt, ức h.i.ế.p ngoại tỉnh.

Nhưng đó là chuyện trước kia. Hai năm trước, nhà nước đã tiến hành truy quét những hành vi này, cũng đã trừng trị nạn trộm cắp. Cô kh ngây thơ đến mức cho rằng những vấn đề này đã hoàn toàn biến mất, nhưng cũng kh ngờ lại kẻ dám trắng trợn chặn đường họ như vậy.

Tần Tương lo lắng túm l áo Tần Dương, nói: "Tam ca, hảo hán kh chịu thiệt thòi trước mắt, chúng ta về trước ."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...