Thập Niên 80: Trọng Sinh Làm Phú Bà, Tiện Tay Nhặt Được Đại Lão Cảng Thành Sợ Vợ
Chương 189: Những Kẻ Không Mời Mà Đến
Khi bước vào cửa, chồng của cô Ninh Tố Mai là thầy Từ cũng đã về, đang chuẩn bị nấu cơm tối. Th Tần Tương đến, thầy lại vội vàng ra ngoài mua thêm ít đồ ăn.
Con cái của cô Ninh đều kh ở bên cạnh, ngày thường chỉ hai bà sống ở đây nên nhà cửa khá rộng rãi.
Thầy Từ nói: “Em cứ ngồi chơi, để thầy xem gì ngon đãi khách nào.”
Tần Tương đâu chịu ngồi yên, liền nói: “Để em giúp thầy một tay.”
Thế là hai cùng xuống bếp tập thể, vừa nấu cơm vừa trò chuyện. M nhà của các giáo viên khác cũng đang nấu cơm bên cạnh, th Tần Tương kh khỏi tò mò hỏi han vài câu, nhưng cô Ninh vốn là nghiêm túc, chỉ đáp lại vài câu xã giao nên m bà đại thẩm cũng kh hỏi thêm nữa.
Thức ăn dọn lên bàn, ba cùng ngồi xuống. Thầy Từ chút tò mò hỏi: “Nghe cô Ninh nói hiện giờ em đang làm hộ kinh do cá thể, tình hình thế nào ?”
Rõ ràng cô Ninh cũng quan tâm, kh khỏi về phía cô.
Tần Tương liền tóm tắt đơn giản: “Em làm bán sỉ ở trong huyện, cái th niên vừa đến đón em hiện đang giúp em quản lý sạp hàng đó. Ngoài ra, em vừa mới mở một cửa hàng thời trang ở tỉnh thành, khai trương được vài ngày , thuê hai nhân viên bán hàng tr coi, Ba của em hiện cũng đang ở đó quán xuyến. Tương lai thì chưa biết thế nào, nhưng trước mắt cũng khá ổn ạ.”
Nghe cô nói vậy, thầy Từ khen ngợi vài câu. Cô Ninh thì suy nghĩ nhiều hơn, vẫn lo lắng việc kinh do sẽ ảnh hưởng đến học tập: “Cô th em nếu nỗ lực một chút thì thi đỗ Đại học Th Hoa hay Đại học Bắc Kinh cũng là chuyện khả thi. em kh tập trung dốc sức trong hai tháng này ?”
Tần Tương mỉm cười: “Thưa cô Ninh, về việc học tập, trong hai tháng tới em chắc c sẽ dành phần lớn thời gian cho nó. Còn việc đăng ký trường nào thì để sau hãy tính ạ. Em muốn theo đuổi chuyên ngành thiết kế thời trang, nên xem trường nào phù hợp nhất với .”
Cô Ninh biết cô đang làm trong ngành may mặc, nghe cô muốn học thời trang thì kh ngạc nhiên, chỉ th hơi tiếc nuối. Thời buổi này ai cũng bảo “học giỏi Toán Lý Hóa, khắp thiên hạ chẳng sợ chi”, với trình độ Toán học của Tần Tương, nếu theo ngành Toán, sau này khi trở thành nhà khoa học cũng nên. Vậy mà con bé này lại chỉ thích ngành thời trang.
Cô Ninh bất đắc dĩ nói: “Thôi thì học gì cũng được, miễn là học cho giỏi, cho ích là thành c .”
Tần Tương gật đầu: “Em cũng nghĩ vậy ạ. Em muốn theo con đường thời trang, mở mang kiến thức, rèn luyện bản lĩnh, biết đâu sau này em còn thể tự mở xưởng thiết kế và sản xuất trang phục của riêng nữa.”
Nghe vậy, cô Ninh bật cười: “Cô tin là em nhất định sẽ làm được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-th-so-vo/chuong-189-nhung-ke-khong-moi-ma-den.html.]
Dĩ nhiên, cô vẫn hy vọng Trường Trung học số 1 huyện Nước Trong thể đào tạo ra một sinh viên Th Hoa hoặc Bắc Kinh, đó sẽ là vinh dự lớn lao biết bao. Chỉ tiếc là đội ngũ giáo viên của trường vẫn còn hạn chế, từ khi khôi phục kỳ thi đại học đến nay đã bảy tám năm mà vẫn chưa ai đỗ vào hai trường d giá đó. mỗi Vương Tuấn Sinh đỗ vào một trường đại học tiếng ở Thủ đô, kết quả lại là hạng tiểu nhân trộm cắp. Hiệu trưởng đồng ý cho Tần Tương nhập học lại, chẳng qua cũng là vì muốn xóa cái vết nhơ mà Vương Tuấn Sinh đã để lại cho d tiếng của trường.
Cơm tối xong, trời vẫn còn sớm, Tần Tương cùng cô Ninh dạo trong khuôn viên trường một lát mới cáo từ ra về. Sáng mai cô còn quay lại tỉnh thành, thời gian khá gấp gáp.
Khi về đến tiểu viện, cô th vài đang đứng trước cửa. Th Tần Tương tới, tất cả đều qua. Tần Tương kh nhịn được mà nhíu mày, kh ngờ cả và chị dâu của cô lại mò đến đây.
Tần Tương bước tới, nói với Mễ Hồng Quân đang chặn cửa: “Sau này những kh liên quan đến tìm thì cứ đóng chặt cửa lại, đừng mở ra làm gì, vạn nhất họ ý đồ xấu thì .”
Mễ Hồng Quân cảnh giác liếc vợ chồng Tần Quân, gật đầu: “Chị Tương, em nhớ .”
Nói xong hai định vào nhà đóng cửa, Tần Quân vội vàng ngăn Tần Tương lại, trên mặt nặn ra một nụ cười nịnh bợ: “Tương Tương, và chị dâu lặn lội đường xá xa xôi tới đây, em kh định cho bọn vào nhà ? Em xem trời sắp tối ...”
Điền Trung Mai đứng bên cạnh cũng gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy mong đợi: “Đúng vậy, đúng vậy.”
Tần Tương nhướng mày bọn họ: “Liên quan gì đến ? Các tự nguyện mò đến huyện vào lúc tối muộn thế này thì liên quan gì đến chứ? đã nói rõ ràng từ trước , đã đoạn tuyệt quan hệ với các , các tới đây là cố ý làm chướng mắt đúng kh?”
“Kh , kh đâu.” Điền Trung Mai hạ giọng, Tần Tương nói: “Em xem, giờ em cũng là bà chủ , chị của em ở quê làm ruộng thì cũng khó coi cho em quá. Hay là em để chị phụ giúp em một tay được kh? Việc ở huyện này cứ giao cho bọn là tốt nhất, dù nhà vẫn hơn ngoài nhiều chứ.”
Mễ Hồng Quân bỗng dưng bị coi là ngoài, lập tức khó chịu: “Bà nói cái gì đ? Coi là c.h.ế.t chắc?”
Điền Trung Mai căn bản kh thèm để ý đến Mễ Hồng Quân, bà ta đang mơ mộng hão huyền. em ruột thịt dù bẻ gãy xương vẫn còn dính gân, lúc trước Tần Tương bày sạp vỉa hè thì kh nói, giờ đã làm đến bán sỉ , chị đến giúp sức chẳng là chuyện thiên kinh địa nghĩa .
Điền Trung Mai tiếp tục: “Tương Tương, chị nói cho em biết, ngoài kh tin được đâu, kh bền chắc bằng em ruột thịt đâu. Chỉ cần em chịu giao việc cho chị, bọn chị chắc c sẽ làm tốt cho em.”
Tần Quân phụ họa: “Đúng thế!”
Lần trước bọn họ tới đây kh những kh xơ múi được gì mà còn bị tống vào đồn c an một thời gian dài, sau khi về quê thì mất mặt với xóm giềng. Bọn họ đích xác là ý đồ xấu với Tần Tương, nhưng cái tâm tính muốn chiếm tiện nghi thì chưa bao giờ mất .
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.