Thập Niên 80: Trọng Sinh Làm Phú Bà, Tiện Tay Nhặt Được Đại Lão Cảng Thành Sợ Vợ
Chương 194: Tấm Lòng Rộng Rãi Và Lời Khen Ngợi
Th Tần Tương kh nói chuyện, Triệu Thiến mím môi cười cười: “Sau này nếu những bài tốt khác, đến lúc đó lại xin thêm cho cô.”
Tần Tương Triệu Thiến: “Cô kh sợ đem những bài thi này cho khác ?”
“Cho cũng kh .” Triệu Thiến cười nói: “ đã hỏi ba mẹ , họ nói những bài thi này cũng kh là bí mật gì, chia sẻ ra ngoài để nhiều được lợi cũng là chuyện tốt. Cũng kh tất cả mọi nơi đều giống tỉnh thành mà thể được tài nguyên tốt nhất. Cô nếu muốn chia sẻ cho khác cũng được.”
Nghe cô nói như vậy Tần Tương thật sự cảm th kém xa Triệu Thiến. Hơn nữa cô quả thật ý định này.
Trường cấp ba huyện Thủy Th quả thật cô ghét, nhưng cô càng quan tâm hơn là cô giáo Ninh.
Cô chân thành cảm ơn Triệu Thiến, sau đó tự chọn một chiếc váy liền áo cho cô : “Đây là quà cảm ơn, cô đừng từ chối.”
Triệu Thiến vội từ chối: “Cô mà như vậy thì sau này sẽ kh giúp nữa, đối với mà nói chỉ là chuyện thuận tay, cô kh cần khách khí như vậy.”
Tần Tương bất đắc dĩ: “Đối với cô mà nói là chuyện nhỏ kh tốn sức gì, đối với lại là giúp đại ân.”
Cô th Triệu Thiến thật sự kh cần, liền cầm m chiếc kẹp tóc: “Loại vật nhỏ này cô kh lý do gì để từ chối.”
Nghe vậy Triệu Thiến bất đắc dĩ: “Cô cũng thật là khách khí. Vậy nhận l.”
Tiễn Triệu Thiến , Đàm Tú kinh ngạc cảm thán nói: “Chị Tương Tương, chị thật lợi hại, mới gặp mặt một lần mà ta đã giúp chị .”
Tần Tương cảm khái nói: “Chỉ thể nói Triệu Thiến này thật sự lương thiện, làm học sinh của cô chắc hẳn hạnh phúc .”
Quay đầu khách đến, họ cũng kh thời gian tán gẫu.
Sáng sớm hôm sau, vừa mở cửa tiệm, đột nhiên liền th một quen thuộc ngồi ở bậc thang, cũng kh biết đã ngồi bao lâu .
“Tần Tương, em cuối cùng cũng mở cửa .”
Tần Tương sững sờ một chút: “Cô giáo Ninh, cô lại đến đây?”
Quan trọng là cô giáo Ninh tại lại ở cửa tiệm của cô? Sáng sớm tinh mơ này…
Thôi được, đồng hồ đã tám giờ, cũng kh còn sớm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-th-so-vo/chuong-194-tam-long-rong-rai-va-loi-khen-ngoi.html.]
Nhưng cô vẫn tò mò mà.
Ninh Tố Mai đứng dậy chỉnh trang lại quần áo, Tần Tương đầy mặt vui mừng: “Tần Tương, cô đến để nói cho em một tin tốt.”
Tần Tương “a” một tiếng: “Kết quả thi thử ra ạ?”
“Đúng, ra .” Ninh Tố Mai cũng kh ngờ, đứa trẻ này giữa chừng đã hơn một năm kh học, thời gian dài như vậy vẫn luôn ở bên ngoài bận rộn mà còn thể thi tốt như vậy, cô Tần Tương khen ngợi nói: “Lần này kết quả thi thử của em đứng nhất huyện chúng ta, cao hơn đứng thứ hai ước chừng mười lăm ểm.”
Ở kỳ thi đại học, đừng nói mười lăm ểm, ngay cả một ểm chênh lệch ở toàn tỉnh cũng đã thể thay đổi kh ít thứ hạng.
Ninh Tố Mai nghiêm túc nói: “Lần này cô đến cũng là được hiệu trưởng ủy thác, muốn khuyên em về trường học đọc sách.”
Tần Tương thở dài một tiếng, nói với Ninh Tố Mai: “Cô giáo Ninh, chúng ta lên lầu nói chuyện ạ.”
Lúc này Tần Dương cũng ra, Tần Dương đối với làm nghề giáo viên sự kính trọng tự nhiên, nghiêm túc gật đầu gọi một tiếng cô giáo Ninh, lại nói với Tần Tương: “Hai lên , phía dưới để dọn dẹp.”
Tần Tương cùng cô giáo Ninh lên, Ninh Tố Mai liếc mắt một cái liền th trên bàn trong phòng khách bày biện bài thi, trong lòng kh khỏi hài lòng: “Xem ra em kh lơ là học tập, cô vui mừng.”
Tần Tương qua sắp xếp lại bài thi đưa cho Ninh Tố Mai: “Đây kh của trường chúng ta, đây là đề của trường trung học thực nghiệm tỉnh thành ra, cô xem xem dùng được kh ạ.”
Phần 66
Nghe vậy Ninh Tố Mai cả đều nghiêm túc hẳn lên: “Trường trung học thực nghiệm tỉnh?”
Tần Tương gật đầu: “Đúng vậy, một khách quen vừa lúc là giáo viên cấp hai, nhưng cha mẹ cô là giáo viên của trường này, sau đó cô đã giúp xin được. Cô nói, nếu dùng được thể chia sẻ, cháu cảm th những đề này hay, một số là trường chúng ta chưa đề cập đến, nếu dùng được, cháu thể cầm chụp một bản để cô mang về.”
Đây là sự chia sẻ thật lòng.
Ninh Tố Mai làm giáo d.ụ.c nhiều năm như vậy, m năm nay thật sự vì trường học mà rầu thúi ruột, bản thân cô ở tuyến đầu giảng dạy nhiều năm, những đề này tốt, tự nhiên rõ ràng, cô tỉ mỉ xem một chồng bài thi một lần, hốc mắt đều nóng lên: “Tần Tương à, em thật sự nỡ chia sẻ những thứ này ? Trước đây em chia sẻ kiến thức ngữ pháp tiếng đã giúp học sinh nâng cao trình độ tiếng , nếu lại chia sẻ, em kh sợ khác sẽ vượt qua em ? Em nên biết, em vẫn luôn kh ở trường học, c việc cũng nhiều, nhưng những khác lại vẫn luôn ở trường học học tập.”
Cô đứa học trò này, trong lòng từ tận đáy lòng yêu mến. Nhưng mỗi cũng đều một mặt ích kỷ của riêng , cho dù cô th được Tần Tương kh muốn chia sẻ, cô cũng sẽ kh ép buộc đứa trẻ này.
Tần Tương cười lắc đầu: “Cha mẹ của vị khách hàng kia nói, một tốt cũng kh thể tốt mãi, một quốc gia thịnh vượng và phát triển cũng kh một thể làm được. Quốc gia cần nhân tài, tỉnh Lỗ chúng ta cũng cần nhân tài, càng nhiều thi đỗ ra ngoài, tỉnh Lỗ mới nhiều hy vọng hơn, quốc gia mới nhiều hy vọng hơn. Họ đều thể nói như thế, cháu lại làm thể giấu giếm, mặc dù hôm nay cô kh đến, m ngày nữa cháu trở về cũng là muốn mang về cho cô.”
Nghe cô nói như vậy, Ninh Tố Mai nở nụ cười: “Em là một đứa trẻ đại cục.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.