Thập Niên 80: Trọng Sinh Làm Phú Bà, Tiện Tay Nhặt Được Đại Lão Cảng Thành Sợ Vợ
Chương 20:
“Đúng vậy, Tương Tương, hôm nay . Trong thành bây giờ đang thịnh hành chụp ảnh cưới, cũng đưa em chụp m tấm, được kh?” Kh biết sợ lại xảy ra biến cố gì kh mà giọng Vương Tuấn Sinh cũng mềm xuống.
Tần Tương bóc vỏ trứng gà, c.ắ.n một miếng mới nói: “Kh .”
Lời vừa nói ra, cả phòng đều kinh ngạc. Thôi Liên Hoa trừng lớn mắt nói: “Tương Tương, đừng quậy nữa, vợ chồng thể kh đăng ký, kh đăng ký là kh được đâu.”
Mặt Vương Tuấn Sinh cũng vô cùng khó coi. th Tần Tương một bộ dạng kh liên quan đến , tức khắc th khó xử, lửa giận cũng bốc lên. đã cho cô một lối thoát như vậy, mà Tần Tương vẫn kh chịu nhượng bộ, thật là được chiều sinh hư. trực tiếp bỏ : “Kh thì thôi.”
thật sự kh tin Tần Tương muốn ly hôn với . Đừng nói ở n thôn, ngay cả trong thành phố, ly hôn cũng là chuyện bị ta đ.â.m sau lưng. là đàn còn sợ, huống chi Tần Tương là phụ nữ, nước bọt của trong làng cũng đủ dìm c.h.ế.t cô.
Ở cái làng trên xóm dưới này, cho dù kh đăng ký thì họ cũng được c nhận là vợ chồng trên thực tế, nhiều kh gi đăng ký kết hôn. Nhiều con cái đã m tuổi cũng chưa đăng ký, vẫn luôn chờ đến lúc con học làm hộ khẩu mới vội vàng đặt tên làm gi đăng ký kết hôn luôn một thể.
Hơn nữa, Vương Tuấn Sinh cũng thật sự tức giận. cảm th trước đây và mẹ đối xử với Tần Tương quá tốt, khiến Tần Tương kh biết trời cao đất dày là gì. Nếu Tần Tương kh , vậy thì thôi.
Vương Tuấn Sinh ra khỏi nhà, hít một hơi gió lạnh, trong lòng vô cùng khó chịu.
Đúng lúc này, cửa nhà Vương Th Sơn bên cạnh mở ra, Thôi Hồng vẫn mặc bộ quần áo đó, uốn éo bước ra. Khi th Vương Tuấn Sinh, cô ta sững sờ, kh ngờ vận may lại tốt như vậy, xem ra sau này thường xuyên ra ngoài mới được.
Thôi Hồng mím môi cười ngượng ngùng: “ Tuấn Sinh, trời lạnh thế này lại ra ngoài?”
ta thái độ tốt, lại là hàng xóm, Vương Tuấn Sinh cũng kh tiện kh đáp lại, liền miễn cưỡng nói: “Đi huyện chút việc.”
Thôi Hồng liếc th sắc mặt kh tốt, liền quan tâm hỏi: “ chuyện gì xảy ra ? Sắc mặt kh tốt lắm. buổi sáng bị lạnh kh? Tuấn Sinh, là sinh viên, sau này còn tiền đồ, kh thể để bị lạnh được, nếu kh Tương Tương sẽ đau lòng.”
Kh nhắc đến Tần Tương thì thôi, nhắc đến Tần Tương, Vương Tuấn Sinh lại bực bội: “Cô sẽ kh đau lòng cho đâu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-th-so-vo/chuong-20.html.]
Nói Vương Tuấn Sinh định bỏ , được hai bước lại do dự, quay lại phía Thôi Hồng: “Cô rảnh thì đến nói chuyện với Tần Tương, khuyên nhủ cô .”
Thôi Hồng, Vương Tuấn Sinh càng thêm bất mãn với Tần Tương. Hai là bạn bè mà tính tình lại khác nhau một trời một vực. Trước đây kh phát hiện ra tính Tần Tương lại cứng như vậy, cho dù chỉ dịu dàng bằng một nửa Thôi Hồng cũng kh đến mức khiến khó chịu thế này.
Thôi Hồng chút lo lắng nói: “Hai cãi nhau ?” Cô ta thở dài, bất đắc dĩ nói: “Tính Tương Tương đúng là quá cứng rắn. Nhưng Tuấn Sinh yên tâm, em sẽ nói chuyện trái với cô . Vợ chồng thể cãi nhau được. Đặc biệt là phụ nữ, còn dựa vào đàn để sống, thể cãi nhau với chồng làm hai xa cách, như vậy kh tốt đâu.”
Vương Tuấn Sinh nghe những lời này trong lòng vô cùng dễ chịu, Thôi Hồng càng th thuận mắt. gật đầu nói: “ cảm ơn em trước. Lần sau từ huyện về sẽ mang quà cảm ơn cho em.”
Thôi Hồng mím môi cười: “Vậy thì kh cần đâu. Nhưng mà, thể mang giúp em ít đồ được kh? Sáng nay Th Sơn vội quá em quên nói với .”
Vương Tuấn Sinh nghe vậy cũng kh do dự, dù ta cũng đã đồng ý giúp đỡ, liền gật đầu: “Em muốn mang gì, mua về cho.”
Thôi Hồng rụt rè nói: “Em muốn mua một lọ kem dưỡng da Hữu Nghị. Ở nhà hết , mặt em hơi khô.”
Nghe vậy, Vương Tuấn Sinh liếc mặt Thôi Hồng, khuôn mặt nhỏ n trắng, làn da mềm mại thể véo ra nước. Gương mặt như vậy đúng là chăm sóc cẩn thận. gật đầu: “Được, mang về cho, tiện tay thôi mà.”
Vương Tuấn Sinh đạp xe , Thôi Hồng đứng đó, nụ cười trên mặt cũng dần rạng rỡ. Tần Tương và Vương Tuấn Sinh cãi nhau thì tốt quá, tuy kh biết nguyên nhân là gì, nhưng tóm lại là đã gieo hạt giống mâu thuẫn vào lòng hai vợ chồng. Vương Tuấn Sinh nghỉ đ cũng chỉ khoảng hai mươi ngày, nói gì thì nói cũng thành c, xem ra còn tác động thêm vào chỗ Tần Tương một chút.
Sáng sớm thể gặp Vương Tuấn Sinh hai lần, Thôi Hồng hài lòng. Chờ Vương Tuấn Sinh mang đồ về cho cô ta, chẳng là thể gặp lại lần nữa ?
Kh khí trong nhà chính của nhà họ Vương chút nặng nề. Trừ Thôi Liên Hoa, những khác kh dám thở mạnh. Sắc mặt Thôi Liên Hoa cũng khó coi: “Tương Tương, tuy hai đứa kết hôn là sự thật, nhưng vẫn nên đăng ký thì tốt hơn, làm gì vợ chồng nào kh đăng ký.”
Tần Tương kh thèm để ý đến câu nói này, chỉ hỏi: “Mẹ, con muốn tham gia thi đại học, thi đại học, theo đuổi sự tiến bộ, để thể xứng đáng đứng trước mặt Tuấn Sinh, nếu kh con sẽ cảm th kh xứng với . Mẹ đồng ý kh?”
Lại nữa . Thôi Liên Hoa nén giận, dịu dàng nói: “Con kh thi đại học thì Tuấn Sinh cũng kh dám bỏ con đâu. Con vừa xinh đẹp lại là học sinh cấp ba, đủ xứng với Tuấn Sinh . Con cứ yên tâm là được, mẹ ở đây một ngày thì Tuấn Sinh kh dám lỗi với con. Nếu nó dám làm bậy bên ngoài, mẹ sẽ đ.á.n.h gãy chân nó.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.