Thập Niên 80: Trọng Sinh Làm Phú Bà, Tiện Tay Nhặt Được Đại Lão Cảng Thành Sợ Vợ
Chương 278: Lời Cảnh Báo Từ Ninh Thành
Nói xong cô liền lên lầu, Tần Dương theo sau: “Hay là lần này vẫn để cùng em? Vé mua , giờ trả lại cũng được nhưng mất c.”
Tần Tương khựng lại, Tần Dương nói tiếp: “Hơn nữa sau này vẫn là nhập hàng, em tìm nhà máy cung cấp mới thì cũng xem cho biết chứ.”
Tóm lại một câu, kh theo là kh yên tâm. Tần Tương nghĩ cũng đúng: “Vậy để Triệu ở nhà tr coi nhà cửa.”
Tối hôm đó, bản tin thời sự lại đưa tin về việc Tần Tương – một hộ cá thể – trở thành Thủ khoa khối Tự nhiên. Thôi Hồng và Vương Tuấn Sinh vừa thuê phòng trọ về, th cảnh đó trên tivi kh khỏi dừng bước. Hình ảnh trên bản tin chính là cảnh tượng ở quảng trường lớn hôm đó, chỉ cần nhớ lại là Vương Tuấn Sinh lại th khó chịu vô cùng. Hai ngày nay, ngay cả trong mơ ta cũng th Tần Tương, tỉnh dậy chỉ th toàn là tiếc nuối và hối hận.
Một phụ nữ ưu tú như vậy lẽ ra thuộc về ta. Nếu họ kh ly hôn, đứng bên cạnh cô lúc này chính là ta, và tin tức đưa ra chắc c sẽ là giai thoại về một cặp vợ chồng đều là sinh viên đại học. Tiếc rằng tất cả đã bị Thôi Hồng hủy hoại, ta và Tần Tương kh bao giờ thể quay lại được nữa.
“Hối hận à?” Thôi Hồng th ánh mắt ta dán chặt vào Tần Tương, cảnh tượng đó đ.â.m thấu tim cô ta. Cô ta Vương Tuấn Sinh nói: “ hối hận thì ích gì, lúc nằm trên , hôn , kh th hối hận ?”
Vương Tuấn Sinh đột ngột quay đầu cô ta: “Cô đừng nói nữa!”
“Tại kh được nói?” Thôi Hồng hiện giờ cũng bắt đầu th chán ghét Vương Tuấn Sinh, nếu kh vì nghĩ sau này ta thể trở thành nhà giàu số một, cô ta thực sự chẳng muốn ở bên loại đàn này. Dù là ở thủ đô hay tỉnh lỵ, lúc trên giường ta chẳng thiếu lần hành hạ cô ta, nhưng xuống giường là trở mặt ngay, tiếp tục cô ta bằng ánh mắt khinh miệt.
Vương Tuấn Sinh quay bỏ , Thôi Hồng ngoái lại Tần Tương đang tươi cười rạng rỡ giữa vòng vây ngưỡng mộ trên tivi, đôi mắt nheo lại đầy ác ý. Cùng là phụ nữ ly hôn, dựa vào cái gì mà cô lại được sống vẻ vang như thế?
Buổi tối Tần Tương vừa nằm xuống thì bên ngoài gọi cô ra nghe ện thoại. Chị Ngô – tr coi ện thoại c cộng gần đó – nếu là bình thường gọi giờ này chắc c chị sẽ khó chịu, nhưng hôm nay tin tức về Tần Tương đang rầm rộ, gọi đến lại đích d tìm cô, chị thể kh vui lòng cho được. Chị còn đang muốn làm quen với Tần Tương để nhờ cô chỉ bảo cho con trai nữa là.
Tần Tương ái ngại hỏi: “Chị biết ện thoại từ đâu gọi đến kh ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/index.php/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-th-so-vo/chuong-278-loi-c-bao-tu-ninh-th.html.]
Chị Ngô đáp: “Bảo là họ Hà, gọi từ Ninh Thành tới.”
Vừa nghe th vậy, Tần Tương đã biết là ai. Hà Lệ Bình vốn định quay lại tiệm l cái ô che nắng, nghe loáng thoáng được một câu liền cầm đồ chạy biến. Tần Tương dở khóc dở cười: “Họ Hà ở Ninh Thành chẳng là cô của em ?”
Hà Lệ Bình khựng lại, gãi đầu cười hì hì: “À, đúng thật.”
Tần Tương nghe ện thoại, gọi đến quả nhiên là Phó xưởng trưởng Hà: “Tần Tương, chúc mừng cháu nhé! Trưa nay cô xem tin tức, ban đầu còn kh tin là cháu, nhưng cái cửa hàng quen thuộc và gương mặt đó là cô biết ngay kh sai đâu được.”
Phó xưởng trưởng Hà cảm thán: “Trước đây cô đã biết cháu là bản lĩnh, nhưng kh ngờ bản lĩnh của cháu kh chỉ dùng trong kinh do mà học tập cũng giỏi đến thế.”
Tần Tương khiêm tốn: “Cháu chỉ là cần cù bù th minh thôi ạ, dù cháu cũng học nhiều hơn ta m năm mà.”
Cả hai cùng cười, Phó xưởng trưởng Hà nói: “Cháu nói thế thì ai thi trượt mà thi lại m năm cũng đỗ hết ? Thực tế bao nhiêu thi bao nhiêu năm vẫn trượt đ thôi.”
Tần Tương thích trò chuyện với Phó xưởng trưởng Hà, cảm giác như gió xuân thổi qua. Cô khách sáo vài câu hỏi thăm tình hình nhà máy. Phó xưởng trưởng Hà kh nén được tiếng thở dài, cười khổ nói: “Cứ thế thôi cháu ạ, dù cũng chẳng khá lên được.”
Nghe vậy, Tần Tương biết ngay đã biến cố mà cô kh biết, quả nhiên Phó xưởng trưởng Hà kể tiếp: “Trước đây cháu đưa em Triệu Minh, Triệu Lượng đến ký hợp đồng, đó là chuyện tốt biết bao. Dù chỉ là một huyện nhưng hai em họ làm tốt, đặt hàng kh ít. Nhưng lãnh đạo nhà máy kh biết nghe từ đâu rằng họ còn đặt hàng ở nhà máy khác nên kh vui, cứ nhất quyết bắt cô nói với họ: hoặc là chỉ nhập hàng của nhà máy , hoặc là kh làm ăn gì nữa. Cháu bảo làm gì kiểu đe dọa khách hàng như thế? Cô khuyên can hết lời cũng vô ích, kh ít còn cho rằng em họ Triệu dựa vào nhà máy kiếm tiền thì biết ơn, nếu kh là đồ ăn cháo đá bát. Cực chẳng đã cô đành muối mặt nói chuyện. em họ Triệu cũng kh muốn làm cô khó xử nên đã trực tiếp lên nhà máy hủy hợp đồng đặt hàng luôn.”
Tần Tương nghe mà th nhức đầu: “Xưởng trưởng của các cô nghĩ gì vậy? Chê nhà máy làm ăn tốt quá à?”
“Tốt cái nỗi gì!” Nhắc đến chuyện này, Phó xưởng trưởng Hà lại th đau đầu: “Hiện giờ nhà máy chỉ dựa vào m hộ cá thể bán rong ở các chợ phiên để duy trì. Nhưng vùng này đâu chỉ mỗi xưởng may Cầu Vồng của , ta cũng nhập hàng từ nhiều nơi khác. Lãnh đạo nhà máy nếm mùi thất bại từ chỗ em họ Triệu nên kh dám yêu cầu gì thêm, nhưng đám nhân viên phòng tiêu thụ thì cứ ngồi ì ra đó, kh chịu chào hàng, chỉ dựa vào một cô thì thực sự là lực bất tòng tâm.”
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.