Thập Niên 80: Trọng Sinh Làm Phú Bà, Tiện Tay Nhặt Được Đại Lão Cảng Thành Sợ Vợ
Chương 351: Bí Mật Của Hạ Huấn Luyện Viên
Đinh Hương và Triệu Văn Na th cách làm này hay nên cũng ghép cặp với nhau. Bối Nam Nam cảm th hơi lạc lõng vì kh ai cùng nhóm. Cô ta sang Quan Ngọc Bình, nhưng Quan Ngọc Bình hoàn toàn kh ý định tham gia, Bối Nam Nam cũng đành chịu.
Thời gian nghỉ trưa kh dài vì 2 giờ chiều đã tập trung, nên hơn 1 giờ mọi đã lục tục dậy. Sau khi rửa mặt và xuống lầu, Bối Nam Nam nói với Tần Tương: “Tần Tương, hay là hai đứa ghép cặp .”
Tần Tương tiếc nuối đáp: “Nhưng tớ đã ghép cặp với Mai Lâm , hỏi thử Quan Ngọc Bình xem.”
“ kh đồng ý.” Bối Nam Nam lộ rõ vẻ kh vui: “Tần Tương, hôm qua lúc mới đến tớ là đầu tiên chào hỏi đ.”
Tần Tương bật cười: “Đúng vậy, nhưng chuyện đó liên quan gì đến việc này? Mọi chuyện đều trước sau mà. Với lại đây cũng chẳng chuyện gì to tát, cùng lắm là thêm vài chuyến thôi, đúng kh?”
Bối Nam Nam muốn nói là kh đúng, nhưng cô ta cũng kh tìm được lời nào để phản bác. Cô ta muốn cùng, nhưng trong phòng này, ngoại trừ Tần Tương và Quan Ngọc Bình, cô ta thực sự kh coi trọng những còn lại.
Buổi chiều, quân huấn tiếp tục với bài tập đứng nghiêm và tập đều. Tần Tương chỉ hận lúc này kh mua được kem chống nắng, đành để mặt mộc phơi nắng.
Hạ huấn luyện viên của họ đúng là một sắt đá. Khi các đội khác được nghỉ, ta thường bắt đội tập thêm vài phút, đôi khi chỉ một làm sai là cả đội bị phạt. Sau một ngày, sinh viên trong đội ai n đều kêu trời kh thấu, đầy rẫy oán hận đối với vị huấn luyện viên này.
Thể lực của Tần Tương khá tốt, nhưng sau một ngày như vậy cô cũng mệt rã rời. Hơn nữa, phơi nắng cả ngày khiến mặt và cổ cô đỏ ửng lên. Lúc rửa mặt, cô cảm th da nóng rát. Mai Lâm cô cười nói: “ xem, da tớ đen cũng cái lợi, phơi cả ngày cũng chẳng th khác gì.”
Triệu Văn Na hốt hoảng: “Tớ thà bây giờ bị phơi đen còn hơn là đen bẩm sinh. Bây giờ đen thì mùa đ còn dưỡng lại được, chứ làn da của thì trắng lên được kh?”
Mai Lâm cười hì hì: “Chắc là kh , chỗ tớ qu năm nắng gắt, chẳng m ai da trắng cả.”
“Vậy còn da trên thì ?” Triệu Văn Na định kiểm tra thì Mai Lâm né tránh ngay: “Cái này kh cho biết đâu.”
Hai đùa giỡn với nhau. Bối Nam Nam th phiền phức nên ra ngoài rửa mặt. Quan Ngọc Bình vốn đang ngồi đọc sách liền nổi cáu: “ im lặng cho ta học kh hả!”
Mai Lâm thè lưỡi, kéo Triệu Văn Na ra ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-th-so-vo/chuong-351-bi-mat-cua-ha-huan-luyen-vien.html.]
Trong phòng chỉ còn lại Tần Tương và Quan Ngọc Bình. Quan Ngọc Bình đột nhiên quay sang Tần Tương: “ cứ tưởng khác với bọn họ, kh ngờ cũng chẳng gì khác biệt.”
Tần Tương ngẩn , kh hiểu ý cô ta: “ với họ thì gì khác nhau? Đều là con gái cả, chẳng lẽ mọc thêm cái sừng à?”
“ thừa biết đang nói gì mà.” Quan Ngọc Bình lườm cô một cái lại quay vào đọc sách.
Tần Tương “ồ” một tiếng: “Xin lỗi nhé, là phàm tục, kh dám làm đóa mai th cao trên cành.”
Cô nhận ra Quan Ngọc Bình sự kiêu ngạo riêng, nhưng cô cũng chẳng cần ai chỉ tay năm ngón vào cuộc sống của .
Nói xong, cô l kem dưỡng da ra, thoa một lớp thật dày lên mặt và cổ. Ngoài mặt ra, những phần da hở ở tay và chân cũng được cô chăm sóc kỹ lưỡng.
Kh kem chống nắng, cô chỉ thể làm tốt việc phục hồi sau khi phơi nắng. Mặt nạ thì tạm thời chưa , nhưng đống kem dưỡng này cũng đã là đồ tốt . Chỉ ều lượng kem kh còn nhiều, cô hy vọng cuối tuần được nghỉ để ra ngoài mua thêm, sẵn tiện dạo xem mặt bằng cửa hàng nào giá cả hợp lý kh. Dù là mua hay thuê, cô cũng sản nghiệp riêng của .
Và cả căn nhà tứ hợp viện mà cô hằng ao ước nữa, dù nhỏ đến đâu cô cũng tậu l một căn.
Tần Tương đang vui vẻ chăm sóc da thì Quan Ngọc Bình càng thêm chướng mắt, thốt ra hai chữ: “Thô tục.”
Tần Tương mỉm cười kh thèm chấp. lẽ trong mắt những "mọt sách" như Quan Ngọc Bình, sinh viên chỉ nên vùi đầu vào học tập, những thứ khác đều là phù phiếm. Nhưng mục đích vào đại học của cô kh để làm nghiên cứu hàn lâm, nếu muốn làm nghiên cứu thì cô đã chẳng chọn ngành Thiết kế Thời trang. Chỉ đọc sách c.h.ế.t thì làm tiến bộ được?
Khi Tần Tương dọn dẹp xong, những khác cũng lần lượt quay về. Mai Lâm vừa ra ngoài một chuyến đã mang về một tin sốt dẻo: “Hạ huấn luyện viên của chúng ta năm nay 27 tuổi, nghe nói đã là Phó Tiểu đoàn trưởng đ.”
Tần Tương ngước cô một cái, kh ngờ Mai Lâm lại khiếu nghe ngóng tin tức như vậy.
Mai Lâm cười hì hì kể tiếp: “Tớ nói cho các nghe, đừng nói là tân sinh viên năm nay, nghe nói ngay cả các chị khóa trên năm hai, năm ba cũng đang tăm tia Hạ huấn luyện viên đ. ều tr ta lạnh lùng như vậy, chắc các chị cũng chẳng hy vọng gì nhiều.”
Nói Mai Lâm liếc Tần Tương, nhịn kh được mà trêu chọc: “Thế mà vẫn đem Tần Tương ra so sánh đ. Họ bảo thà làm ‘mỹ nhân bị phạt’ ban ngày còn hơn, nếu là họ thì chắc c sẽ diễn vở ‘mỹ nhân lâm bệnh’ để xem Hạ huấn luyện viên thực sự kh biết thương hoa tiếc ngọc hay kh.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.