Thập Niên 80: Trọng Sinh Làm Phú Bà, Tiện Tay Nhặt Được Đại Lão Cảng Thành Sợ Vợ
Chương 37:
Cô ta yêu như vậy, nỡ lòng nào kh thỏa mãn yêu cầu này của cô ta.
Thế nhưng đúng vào lúc này, cách đó kh xa đột nhiên rọi đèn pin về phía bên này, vừa vừa gọi: “ ba, ba.”
Vương Tuấn Sinh đột nhiên bừng tỉnh, vội đẩy Thôi Hồng ra: “Tiếu Tiếu đến tìm , về trước đây, lát nữa em hãy ra ngoài.”
Thôi Hồng cứng đờ cả , cúc áo b của cô ta đã cởi hết, bên trong cô ta kh mặc gì cả. Dù trời tối nhưng ánh trăng lại sáng tỏ, lúc Vương Tuấn Sinh quay chỉ thoáng th một mảng da trắng nõn.
quay liền , trong lòng vừa nhẹ nhàng thở phào, đồng thời lại chút tiếc nuối kh nói nên lời.
“ về cẩn thận.”
Vương Tuấn Sinh vội vàng bước , liền nghe Thôi Hồng nói: “ Tuấn Sinh, sáng mai em sẽ chờ , tối mai em cũng sẽ chờ , em chờ kh được thì ngày nào em cũng đến, cho đến khi chờ được mới thôi.”
Vương Tuấn Sinh đã xa, cũng kh biết nghe th lời cô ta nói kh. Thôi Hồng cảm nhận được cái lạnh lẽo của mùa đ, chậm rãi cài lại áo b, sau đó ánh đèn cách đó kh xa mà từ từ bật cười.
Muốn thoát khỏi cô ta ?
Khó lắm, cô ta đều cảm nhận được, Vương Tuấn Sinh đã phản ứng.
Đàn chính là như vậy, thứ kh được mới là thứ tốt nhất, nhưng cô ta kh chờ được, một khắc cô ta cũng kh chờ được.
Kể từ khi giấc mơ đó, cô ta kh tài nào chấp nhận được việc Vương Th Sơn lại gần . Cô ta chỉ muốn nh chóng đứng bên cạnh Vương Tuấn Sinh, bất kể Vương Tuấn Sinh đồng ý hay kh, cô ta đều làm được.
Nếu bản thân Vương Tuấn Sinh cũng ý nghĩ đó, vậy thì cô ta sẽ giúp quyết định.
Ngay vừa , thật ra một khoảnh khắc cô ta đã nghĩ đến việc làm ầm lên, nhưng kh được, hai chưa tiến triển thực chất, tình cảm của Vương Tiếu và Vương Tuấn Sinh trước nay vẫn tốt, nếu làm ầm kh đủ lớn, vậy thì cô ta sẽ thất bại trong gang tấc.
Vương Tuấn Sinh gặp Vương Tiếu, ổn định lại tâm trạng nói: “ em lại đến đây?”
Vương Tiếu oán trách: “ ba, em lo cho mà, nói xem tối hôm thế này lung tung làm gì.”
“ chỉ là tâm trạng kh tốt.” Vương Tuấn Sinh nói: “Vừa ngồi dưới gốc cây suy nghĩ hồi lâu, kh thì đã về sớm . Sau này em đừng quan tâm đến nữa, bên ngoài lạnh lắm.”
Vương Tiếu lập tức vui vẻ: “ ba đối với em tốt nhất. nói xem lúc trước lại cưới Tần Tương chứ, còn kh bằng Thôi Hồng, ít nhất Thôi Hồng dịu dàng, kh gây chuyện.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-th-so-vo/chuong-37.html.]
“Ừm.” Vương Tuấn Sinh bất giác nghĩ đến Thôi Hồng vừa , nghĩ đến mảng da trắng nõn kia, trong lòng chút rối bời.
Lúc về đến nhà, phòng phía đ đã tắt đèn. đẩy cửa vào, kh biết vì lý do gì mà kh bật đèn.
Thế nhưng, ánh đèn pin đột ngột chiếu thẳng tới, Vương Tuấn Sinh nhíu mày, đưa tay che ánh sáng chói lòa: “Tần Tương, cô làm gì vậy?”
Ánh mắt Tần Tương lướt qua mặt Vương Tuấn Sinh, trong lòng mơ hồ suy đoán, cô tắt đèn pin nói: “Kh gì, chỉ là muốn chờ để hỏi một chút, khi nào chúng ta đến chỗ bí thư đội sản xuất để ly hôn.”
“ sẽ kh ly hôn.” Vương Tuấn Sinh nhất thời tức giận, kéo chăn trùm lên , quay vào trong, kh thèm để ý đến Tần Tương nữa.
Tần Tương cười nhạo một tiếng: “Chuyện này kh do quyết định. Vương Tuấn Sinh, hà tất thế, là sinh viên đại học, vẫy tay một cái là cả đống phụ nữ muốn gả cho , hà tất bám riết l kh bu. Ly hôn một cách dứt khoát, khỏe, khỏe, mọi đều khỏe, nói kh?”
Vương Tuấn Sinh kh nói một lời, cứ kéo dài đến lúc khai giảng luôn, Tần Tương thể làm gì được chứ, lần sau trở về kh chừng Tần Tương cũng đã quên mất chuyện này.
Tâm tư nhỏ mọn của , Tần Tương thấu rõ ràng.
Tần Tương cũng kh tiếp tục dây dưa chuyện này nữa.
Cô nghĩ đến sự khác thường sớm về muộn của Vương Tuấn Sinh hai ngày nay, lẽ kh cần cô làm gì thì Thôi Hồng đã kh nhịn được trước.
Như vậy càng tốt, cô cũng thể đóng vai Tần Hương Liên một phen.
Còn về chuyện đạo đức hay kh, làm chuyện xấu còn kh th sai, tại cô suy xét chuyện này.
Sống thêm một đời, cảm xúc lớn nhất của cô chính là, làm yêu bản thân trước mới yêu khác được, ích kỷ một chút đôi khi thể hạnh phúc hơn. Cho nên đời trước bất kể là đàn hay con cái, vào lúc cần thiết cô đều thể vứt bỏ.
Ngày hôm sau trời còn chưa sáng hẳn, Thôi Hồng đã dậy sớm. Đây chính là cái lợi của việc chồng kh ở nhà lại kh ở chung với mẹ chồng, chỉ cần cẩn thận một chút sẽ kh ai phát hiện cô ta ra ngoài.
Vừa ra đến cửa, cô ta còn cố ý trang ểm một chút, ra khỏi cửa liền thẳng ra phía sau núi. Thế nhưng, đợi cô ta nhặt củi, hái rau tề thái, vẫn kh th Vương Tuấn Sinh đến.
Lượn lờ ở sau núi hồi lâu cũng kh th bóng . Thôi Hồng kh khỏi thấp thỏm, lẽ nào Vương Tuấn Sinh thật sự kh đến?
Thế nhưng đến tối, Thôi Hồng vẫn kh đợi được Vương Tuấn Sinh, lúc này cô ta mới thật sự hoảng sợ.
Bảo cô ta từ bỏ Vương Tuấn Sinh là kh thể nào. Cô ta xinh đẹp như vậy, kh là thể chịu khổ, dựa vào đâu mà Tần Tương thể làm thái thái nhà giàu, còn cô ta chỉ thể làm bảo mẫu bị ta coi thường. Cô ta nhất định nắm được Vương Tuấn Sinh.
Chỉ là liên tiếp m ngày, Thôi Hồng đều kh đợi được Vương Tuấn Sinh, rõ ràng là Vương Tuấn Sinh đang trốn tránh cô ta. Lúc này cũng đã đến cuối năm, vài ngày nữa Vương Th Sơn cũng nên nghỉ phép trở về.
Chưa có bình luận nào cho chương này.