Thập Niên 80: Trọng Sinh Làm Phú Bà, Tiện Tay Nhặt Được Đại Lão Cảng Thành Sợ Vợ
Chương 634: Bé Niệm Mất Tích
Quả nhiên Tần Bảo Điền vội vã nói: “Là bé Niệm xảy ra chuyện , chị tư con gọi ện thoại tới khóc lóc bảo bé Niệm kh th đâu nữa, tìm từ tối qua đến giờ vẫn kh th. Ba về một chuyến mới được.”
Mạnh Hoài Kh đứng bên cạnh nhíu mày, vội vàng đứng dậy ra ngoài: “Để cháu đặt vé máy bay ngay.”
th rõ Tần Tương coi trọng thân đến mức nào nên kh dám lơ là, huống chi đó còn là một đứa trẻ.
Tần Tương nói: “Con cũng cùng về với ba.”
“Con về thì giúp được gì, con còn học nữa.” Tần Bảo Điền thở dài: “Ba đã bảo chị tư con báo c an , ba về trước tìm xem , rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì.” Ánh mắt trở nên sắc lẹm: “Để ba biết kẻ nào làm, ba kh tha cho đâu.”
Một lát sau Mạnh Hoài Kh quay lại, nói với Tần Bảo Điền: “Tần thúc thúc, chú đừng quá lo lắng, cháu nhớ buổi tối chuyến bay về đ, cháu đã nhờ mua vé , lát nữa họ sẽ mang qua đây. Ngoài ra cháu cũng đã gọi ện cho của cháu ở tỉnh thành, họ sẽ qua gặp chị tư để hỗ trợ, đ sức mạnh lớn, tìm kiếm cũng dễ hơn.”
Nghe nói vậy, tâm trạng Tần Bảo Điền càng thêm phức tạp. Việc con gái và Mạnh Hoài Kh ở bên nhau kh kh biết, kh tán thành nhưng cũng chẳng quản nổi. Giờ đây bên xảy ra chuyện, cuối cùng vẫn dựa vào đối phương. Nhưng lúc này cũng chẳng màng đến chuyện đó nữa, chỉ muốn mau chóng trở về tìm th đứa nhỏ.
Tần Bảo Điền gật đầu: “Cảm ơn , Mạnh tiên sinh.”
Mạnh Hoài Kh cười khẽ: “Chú cứ gọi cháu là tiểu Mạnh là được , gọi Mạnh tiên sinh nghe xa lạ quá.”
Tần Bảo Điền ừ một tiếng, quay sang Tần Tương: “Ba biết con cũng sốt ruột, nhưng chuyện này xảy ra, con về cũng chưa chắc giúp được gì, bọn Triệu Thiến đều đang hỗ trợ tìm kiếm , con cứ yên tâm học , hễ tin tức gì ba sẽ gọi ện cho con ngay.”
Nói xong Tần Bảo Điền liền về thu thập đồ đạc. Kh lâu sau vé máy bay được đưa tới, Mạnh Hoài Kh và Tần Tương cùng đưa Tần Bảo Điền ra sân bay. Thực ra chỉ còn một tiếng nữa là máy bay cất cánh, nếu Tần Quyên gọi ện muộn một chút thì lẽ đợi đến ngày mai.
Trên đường ra sân bay, Tần Bảo Điền kh ngừng suy đoán: “Liệu kẻ đỏ mắt th chị con kiếm được tiền nên cố ý bắt c đứa nhỏ kh?”
Tần Tương lắc đầu, nhưng cũng kh dám khẳng định: “ kiếm được tiền đâu chỉ chị tư, chị chỉ buôn bán nhỏ, một cái quầy hàng và một cửa tiệm, kiếm được bao nhiêu đâu? Nếu thật sự ghen ghét thì chẳng lẽ kh nên ghen ghét con ?”
Tần Bảo Điền thở dài, lòng nóng như lửa đốt. Sau khi đưa lên máy bay, trên đường về Tần Tương và Mạnh Hoài Kh im lặng.
Tần Tương đột nhiên nói: “Em đang nghĩ, chuyện này chắc c là quen gây ra, bé Niệm kh là đứa trẻ ai gọi cũng theo đâu. Chắc c là quen đã nói gì đó với con bé nên nó mới theo.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-th-so-vo/chuong-634-be-niem-mat-tich.html.]
Mạnh Hoài Kh tán đồng: “Đúng vậy.” Cô bé đó năm nay chưa đầy bốn tuổi, tuy nhỏ nhưng vì hoàn cảnh gia đình nên hiểu chuyện, đúng như Tần Tương nói, con bé sẽ kh theo lạ.
Về đến nhà, cả hai cũng kh muốn nghỉ ngơi, Mạnh Hoài Kh lại ra ngoài gọi ện thoại, lúc quay vào nói: “ đã nhờ liên hệ với phía Cục C an tỉnh thành , chắc là sẽ sớm tin tức thôi.”
Tần Tương lúc này cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ thể chờ tin từ tỉnh thành truyền tới. Đêm đó hai ngủ muộn, sáng sớm hôm sau đã tỉnh dậy. Mạnh Hoài Kh dậy sớm mua đồ ăn sáng, ăn xong thì đưa Tần Tương đến trường. Khi còn cách trường một đoạn, Tần Tương nói: “Dừng ở đây được .”
Mạnh Hoài Kh bất đắc dĩ: “Trường em chẳng nhiều biết chúng ta đang yêu nhau ? Đưa đến cổng hay dừng ở đây thì gì khác nhau đâu?”
đã nói vậy, Tần Tương đành gật đầu: “Vậy cũng được.”
Mạnh Hoài Kh mừng thầm: “Đi thôi.”
Đúng lúc giờ ăn sáng, trên đường học sinh lại đ, th hai sóng vai nắm tay nhau, tỉ lệ quay đầu lại cực cao. Mạnh Hoài Kh đã quen làm tâm ểm của đám đ, còn Tần Tương thì da mặt cũng đủ dày, ai cô thì cô mỉm cười lại, ngượng ngùng hóa ra lại là những khác.
Đến dưới ký túc xá, Tần Tương nói: “Mời Mạnh lão bản về cho.”
Mạnh Hoài Kh gật đầu: “Thời gian này em kh thể ra ngoài ở ?”
Tần Tương thở dài: “Em cũng muốn lắm, nhưng dạo này việc cuộc thi thiết kế hơi bận.” Nhưng nghĩ đến bé Niệm, cô lại nói: “Dạo này em sẽ về thường xuyên.”
“Được, chờ em.” Mạnh Hoài Kh vẫy tay, Tần Tương lên ký túc xá mới xoay rời .
Đi được một đoạn, Mạnh Hoài Kh bị chặn đường. ngẩng đầu, khó chịu tới, định vòng qua tiếp nhưng đối phương lại kiên trì chặn lại: “Mạnh tiên sinh.”
Mạnh Hoài Kh kh thèm , Phó Vân Mai mím môi, định nói gì đó thì đột nhiên một mặc vest đen ngăn cô ta lại: “Xin lỗi, hãy tránh xa chủ của chúng ra.”
Phó Vân Mai ngẩn , còn Mạnh Hoài Kh đã lách qua cô ta mất. Cô ta vất vả lắm mới gặp được Mạnh Hoài Kh, thể cam tâm, vội vàng đuổi theo hét lớn: “Mạnh tiên sinh, Tần Tương qua lại với đàn khác đ!”
Cô ta nghĩ rằng, nghe th bạn gái qua lại với khác, đàn nào mà chẳng phẫn nộ muốn hỏi cho ra lẽ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.