Thập Niên 80: Trọng Sinh Làm Phú Bà, Tiện Tay Nhặt Được Đại Lão Cảng Thành Sợ Vợ
Chương 67:
Tần Dương cẩn thận dặn dò, Tần Tương đều vâng dạ.
Từ làng Khương Gia đến huyện lỵ đạp xe mất một tiếng rưỡi, đến nơi th sự cũ nát của huyện lỵ, Tần Tương vẫn kh khỏi cảm thán một chút.
Ngay sau đó cô lại thắc mắc, huyện lỵ tr phát triển kh được tốt lắm, liệu cô bán quần áo bán được kh?
Tần Dương dường như ra được nỗi băn khoăn của cô, liền nói: “Kh được thì cứ thành thật đọc sách .”
“Kh được.” Tần Tương và Tần Dương dạo trên đường phố huyện lỵ, phát hiện một số cửa hàng đã mở cửa, đa số là bán đồ ăn, cũng vài tiệm bán quần áo, nhưng chủng loại và kiểu dáng đều tương đối cũ kỹ. lẽ vì vừa mới qua Tết, lượng khách cũng kh nhiều, lác đác vài kh biết bán được hàng kh.
Đời này Tần Tương thật sự kh biết nhiều về huyện lỵ, ngược lại Tần Dương lại hiểu rõ hơn một chút. dẫn Tần Tương tìm một thím, thím đó rõ ràng là một tháo vát ở khu này. Vừa nghe họ nói muốn thuê nhà, bà lập tức phấn chấn lên: “Các cháu tìm đúng đ, gần đây thật sự nhà cho thuê, một nhà là nhà ngang, phòng đơn kh lớn, một ở là đủ .”
Tần Tương lại nói: “ sân nhỏ kh ạ?”
Thím Hồ chút kinh ngạc: “Cháu một ở cả một cái sân?”
Tần Dương bên cạnh vội nói: “Lúc cháu về huyện cũng đến ở chỗ em gái, sân nào phù hợp kh ạ?”
“ thì nhưng giá cả đắt đ.” Thím Hồ nhíu mày: “Một gian nhà ngang một tháng nhiều nhất là ba đồng, muốn sân nhỏ chắc sáu đồng.”
Tần Tương nghe nói sáu đồng, cảm th cũng thể chấp nhận được, liền gật đầu: “Chúng ta xem trước được kh ạ?”
Cô hiện tại muốn rời khỏi nhà, chỉ cần kh quá tệ, dù vị trí hơi hẻo lánh một chút cũng kh sợ. Dù cũng ở trong huyện, lại cũng tiện.
Ai ngờ thím Hồ lại dẫn họ về phía trung tâm huyện lỵ, hơn nữa còn ở ngay con đường phía trước cửa hàng bách hóa. Nói cách khác, phía sau ngôi nhà này chính là con đường lớn trước cửa hàng bách hóa. Tần Tương chút hưng phấn Tần Dương, nhỏ giọng nói: “ ba, vị trí này tốt quá.”
Nếu như ở phía sau nhà mở một cánh cửa, đó chính là một mặt tiền sẵn, cũng kh biết chủ nhà đồng ý kh. Nếu đối phương đồng ý, cô cảm th trả thêm một ít tiền cũng kh thành vấn đề. Kh đồng ý cũng kh , cô thể trực tiếp bày quán ở phía sau nhà, dựa vào cửa hàng bách hóa, lượng qua lại ít nhất cũng được đảm bảo.
Kh lâu sau, thím Hồ dẫn một bà cụ đến. Bà cụ khoảng sáu mươi tuổi, tr vẻ hơi nghiêm nghị. Đến gần, bà đ.á.n.h giá Tần Tương một lượt nói: “Cô muốn thuê nhà?”
Phần 22
Tần Tương gật đầu: “Vâng ạ.”
Bà cụ lại hỏi: “Tại cô lại thuê nhà?”
Tần Tương chút kỳ quái, thuê nhà còn hỏi cái này ? Nhưng vẫn trả lời: “Đương nhiên là để ở.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-th-so-vo/chuong-67.html.]
Bà cụ nhíu mày, liếc Tần Dương: “Cái sân này kh cho phép làm chuyện kh đứng đắn đâu.”
Nghe vậy, Tần Tương kh vui: “Bác gái, bác chuyện gì cứ nói thẳng. Theo lý thì cháu thuê nhà này làm gì là tự do của cháu, cũng kh cần nói với bác. Nếu bác cứ muốn hỏi đến cùng thì nhà này kh thuê cũng được.”
Thím Hồ vừa nghe bà cụ nói liền biết bà hiểu lầm, vội giải thích: “ bên cạnh là ruột của nó, cũng quen biết con trai , đều cùng một đội xe, nhân phẩm đảm bảo kh vấn đề gì, cho nó thuê bác cứ yên tâm.”
Nhưng bà cụ vẫn cau mày đ.á.n.h giá: “Con gái nhà lành lại tự ra ngoài thuê nhà làm gì?”
Th bà cụ cứ lằng nhằng, Tần Tương nói với thím Hồ: “Thím Hồ, thôi bỏ ạ, nhà này cháu kh thuê nữa, thuê một cái nhà mà còn bị ta tra hộ khẩu.”
Kết quả là bà cụ lại ngậm miệng: “Vậy thì ta kh hỏi nữa.”
Tần Tương: “…”
Rốt cuộc bà cụ này muốn làm gì vậy?
Tần Dương nói: “Cứ ở đây . cũng khá ổn.”
Nói , bà cụ mở cửa, lẩm bẩm: “Nhà này cũng chút tuổi , nhưng vẫn còn tốt chán. Là nơi và nhà sống cả đời, kh muốn bị kh tốt làm hỏng.”
Tần Tương liền phát hiện bà cụ này nói chuyện thật kh dễ nghe, nếu sợ bị làm hỏng thì cứ giữ lại là tốt nhất.
Vào sân, Tần Tương liền thích ngay. Sân kh lớn, nhà chính ba gian, bên trái một gian bếp, một gian phòng chứa đồ lặt vặt, cạnh bếp một cái giếng bơm tay, góc đ nam là một nhà vệ sinh nhỏ. Sân nhỏ nhưng đầy đủ tiện nghi. Vào trong phòng, tuy trống rỗng nhưng trong buồng một cái giường đất kh lớn, gian ngoài một cái bàn và hai cái ghế, cũng đủ dùng.
Tần Tương nháy mắt với Tần Dương, hài lòng với cái sân này. Dịp Tết này họ vốn kh hy vọng thể tìm được một cái sân phù hợp, kh ngờ lại thuận lợi như vậy.
Điều duy nhất khiến ta kh thoải mái lẽ là thái độ của bà chủ nhà. Lúc này bà cụ nói: “Nhà cửa thì như vậy, trong phòng tuy kh đồ đạc gì, nhưng vị trí tốt.”
Tần Tương gật đầu: “Sân này cháu thuê.”
Bà cụ chút kinh ngạc, một lúc lâu sau mới nói: “Cô thật sự muốn thuê?”
Tần Tương gật đầu.
Bà cụ mím môi, liếc thím Hồ, quyết định nói thật: “Cái sân này trước đây nói là ma, cô thể suy nghĩ lại.”
ma?
Tần Tương lập tức bật cười: “Bác gái, phá tứ cựu mới qua được m năm mà còn ma, lời này cháu kh tin đâu. Nếu bác kh muốn cho thuê thì thể nói thẳng, l chuyện ma ra nói với cháu thì cháu kh đồng ý đâu.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.