Thập Niên 80. Truy Thê, Thanh Mai Trốn Chạy Của Thiếu Tá Lạnh Lùng
Chương 1:
Trong đêm mưa.
Tang Vân bị gãy chân trái, sốt cao 40 độ, nằm bên đống rác giành bánh màn thầu với ch.ó hoang.
Bà lão nhặt phế liệu đã nhặt cô về nhà.
Đứa con trai ngốc của bà chia cho Tang Vân nửa cái bánh màn thầu đã mốc meo, nói: “Vợ ơi, ăn .”
Sau này, Tang Vân dẫn chồng ngốc mua kẹo, lỡ làm phật ý một nhân vật lớn.
ta bóp cổ cô, ánh mắt đầy vẻ châm chọc: “Tang Vân, cô thật ti tiện, ngay cả thằng ngốc cô cũng muốn ?”
Ngày Đ Chí, Cửa hàng Bách hóa Quốc do đ nghẹt .
Tang Vân xếp hàng lâu mới mua được nửa cân kẹo trái cây.
Nghĩ đến ánh mắt của A Phúc, cô lại mua thêm nửa cân kẹo sữa nữa. Cùng lắm thì cố gắng may vá thêm vài đêm.
“Tiểu Vân, A Phúc nhà cô xảy ra chuyện !” Thím Trương hàng xóm vội vã chạy đến.
Tang Vân quay đầu th A Phúc bị đội tuần tra túm l, cô hoảng hốt, vội vàng kéo cái chân què của chạy ra ngoài.
“Vợ ơi, vợ ơi, kh là kẻ du côn......”
Nước mắt nước mũi hòa lẫn dính đầy mặt . th Tang Vân, càng khóc nức nở hơn.
Tang Vân x lên, ôm l A Phúc, vội vàng xin lỗi, “Các tuần tra, A Phúc nhà đầu óc chút vấn đề, kh biết chuyện đâu......”
Tuy A Phúc ngốc, nhưng là một đứa trẻ tốt, thể giở trò lưu m được?
Kỳ lạ là, những trong đội tuần tra khi th mặt Tang Vân, biểu cảm đều trở nên vô cùng kỳ quái.
“Em gái?” Một giọng nữ vang lên từ phía sau.
Tang Vân quay đầu, th Tang Nghê, chị sinh đôi của , với đôi mắt đầy ngạc nhiên.
“Hai vợ!”
A Phúc hai phụ nữ tr gần như nhau, đầy vẻ nghi ngờ, lại tức giận nói, “ xấu......”
Mọi bị cảnh tượng trước mắt làm cho bối rối.
Hai khuôn mặt giống nhau nhưng lại khác biệt, một được nu chiều, bảo dưỡng tốt, một mặc áo b cũ rách, lại còn bị tật ở chân.
Thì ra, A Phúc đang ngồi xổm trước cửa hàng đợi Tang Vân, th Tang Nghê bước xuống từ chiếc xe hơi nhỏ, nghĩ đó là Tang Vân nên vui vẻ tiến lên gọi vợ.
Tang Nghê bị đàn to lớn ngốc nghếch này dọa sợ, tiếng hét của cô đã thu hút đội tuần tra đang tuần.
Hiểu lầm được giải quyết, đội tuần tra rời , để lại ba họ.
“Em, những năm nay em đâu?” Giọng Tang Nghê đầy vẻ xót xa, “Sống tốt kh?”
Tang Vân liếc chị ta một cái, trên mặt lộ vẻ châm chọc, thầm nghĩ: “Ha, tốt hay kh còn chưa rõ ràng ?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“ tốt.” Kh muốn nói chuyện với chị ta, cô kéo A Phúc quay bỏ .
Tang Nghê giơ tay ngăn lại, trong lúc giằng co, túi kẹo bị rách.
Kẹo rơi vãi khắp nơi, dính đầy bùn đất, tr thật t.h.ả.m hại.
“Kẹo của , đồ đàn bà xấu xa......” Mắt A Phúc đỏ hoe ngay lập tức, đưa tay định đẩy Tang Nghê.
“Cút!” Một giọng nói lạnh lùng vang lên.
A Phúc bị ta đá văng ra.
“A Phúc......” Tang Vân hét lên lao tới, đỡ l cú đá mạnh mẽ đó.
Cô cố nén cơn đau, van xin, “ kh cố ý, kh biết chuyện đâu......”
Lực đạo trên chợt bu lỏng, Tang Vân ngẩng đầu đối diện với đôi mắt lạnh lẽo như sương giá của Mạc Tu Quyền.
“Vợ ơi, vợ ơi, kh đau đâu......”
A Phúc th Tang Vân bị đá, cố gắng vùng vẫy muốn bò dậy, “ xấu...... bắt nạt vợ ......”
hung hăng trừng mắt đàn trước mặt.
“Kh , kh đau, A Phúc ngoan, ăn kẹo ......”
Tang Vân nhịn đau, vội vàng mò mẫm trên đất tìm một viên kẹo sữa đưa cho .
Ăn kẹo sữa, A Phúc trở nên ngoan ngoãn, nhưng vẫn cảnh giác Mạc Tu Quyền.
“Vợ?”
Mạc Tu Quyền cô từ trên cao xuống, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt, “Tang Vân, cô thật ti tiện. Thiếu đàn đến mức ngay cả thằng ngốc cô cũng kh tha ?”
Tang Vân ôm A Phúc, ngoài mặt bình tĩnh nhưng trong lòng dậy sóng.
Ba năm kh gặp, vẫn là quý nhân trên mây x, còn cô đã chìm trong bùn lầy.
Nhớ lại chuyện cũ, lồng n.g.ự.c Tang Vân quặn đau.
Bao nhiêu năm tình cảm, lại kh bằng lời đồn đại. thậm chí còn kh cho cô một cơ hội giải thích.
“ tìm đàn nào, kh phiền Mạc thiếu tá bận tâm.”
Tang Vân cố gắng đứng dậy, kéo A Phúc định rời . Nhưng th đám kẹo trên đất, cô lại khựng chân.
A Phúc đã nhặt phế liệu lâu, dành dụm từng xu từng hào suốt m tháng trời chỉ để mua m cái kẹo này.
Tang Vân kh nỡ, cô từ từ cúi xuống, nhặt từng viên kẹo dính đầy bùn đất lên.
“Em, đừng nhặt nữa, bẩn lắm.” Tang Nghê kh thể tiếp, “Chị mua cho em cái khác.”
“Kh cần.” Tang Vân gom hết kẹo lại, “ kh em gái chị......”
“Vợ ơi, cõng vợ......” A Phúc th vợ lê bước chậm, đau lòng vô cùng. là chồng biết thương vợ nhất mà.
“Được, A Phúc ngoan, chúng ta về nhà.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.