Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80. Truy Thê, Thanh Mai Trốn Chạy Của Thiếu Tá Lạnh Lùng

Chương 20:

Chương trước

Cuối cùng đồng ý đến đón đứa cháu gái nhỏ.

Trước khi , bà đã thức trắng nhiều đêm, may nhiều quần áo cho con gái.

Chuyến này, kh biết bao lâu nữa mới gặp lại.

tình hình, e rằng khó thể gặp lại.

Bà kh nỡ, nhưng cơ thể gầy gò của con gái, bà kh thể mang con bé được.

Cô con gái lớn th mẹ may quần áo mới cho em, cũng làm nũng đòi hỏi.

Bà nói sau này em gái sẽ sống với ngoại, bảo con bé hãy đối xử tốt với em.

Ngoại trừ cha mẹ, hai đứa là thân duy nhất trên đời này.

Cô con gái lớn ngây thơ kh hiểu gì là chia ly.

Chỉ biết rằng, sau này mẹ sẽ là của riêng nó. Nó đắc ý nói với em gái: “Mẹ kh cần em nữa! Mẹ muốn vứt bỏ em, sau này mẹ chỉ là của riêng chị thôi!”

Kh ngờ, cô em gái nghe xong đột nhiên khóc lớn, chạy tìm mẹ.

“Mẹ ơi, mẹ kh cần Tiểu Vân nữa ?”

Bà mẹ th cô con gái nhỏ khóc đến mức nước mũi nước mắt tèm lem khắp mặt, lòng tan vỡ.

“Mẹ cần Tiểu Vân, mẹ thể kh cần Tiểu Vân chứ?”

“Tiểu Vân ăn ít, Tiểu Vân còn biết làm nhiều việc, mẹ đừng vứt bỏ Tiểu Vân.”

Ôm con bé, nước mắt cứ thế chảy kh ngừng.

Thời gian ly biệt đến nh.

Hôm đó, bà đuổi theo chiếc xe lâu, đến mức giày cũng chạy mất, chân phồng rộp đầy máu.

bố đưa cô con gái nhỏ lên chiếc xe về Kinh Thành, hiểu rằng chuyến này lẽ sẽ kh bao giờ cơ hội gặp lại nữa.

Thời kỳ đặc biệt, chính sách thay đổi lớn, kh ai biết phía sau sẽ trở nên như thế nào.

May mắn thay, bên cạnh bà vẫn còn cô con gái lớn.

Cuộc sống ở Tây Bắc vô cùng khổ cực.

Từ nhỏ bà đã sống trong nhung lụa, những năm tháng khổ nhất cũng chỉ là theo chồng chạy đến Tô Thành.

Nhưng vùng đất cằn cỗi này, cuộc sống khốn khó kh thể tưởng tượng nổi.

May mắn thay, cô con gái lớn hiểu chuyện và chu đáo.

Mỗi ngày đều c việc kh làm hết, từ một mười ngón tay kh dính nước xuân, bà đã trở thành một tay thu hoạch giỏi.

Ba bên nhau, tìm niềm vui trong khổ cực.

Chỉ là thỉnh thoảng nhớ đến cô con gái nhỏ ở miền Bắc xa xôi, lòng bà lại đau khổ.

May mắn là con bé đã kh theo.

Trong môi trường khắc nghiệt như vậy, con bé thể sống sót.

Bà chỉ thể gánh vác thêm nhiều gánh nặng hơn.

Cô con gái lớn cũng ngày càng hiểu chuyện, thể giúp bà làm nhiều việc.

Nhà ta đàn xuống đồng, nhà bà chỉ bà và cô con gái lớn.

Nhưng bà chưa từng nghĩ rằng, khi cô con gái lớn ngày càng trở nên xinh đẹp, cuộc sống sẽ những thay đổi long trời lở đất.

Phụ nữ xinh đẹp ở nơi nghèo khó lạc hậu này là một nguyên quý hiếm.

Bà nhận th cô con gái lớn trở nên ít nói, kh muốn ra khỏi nhà.

Luôn lẳng lặng thẫn thờ một sau lưng bà.

Sau đó bắt đầu trở nên cáu kỉnh, luôn cãi nhau với bà.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Tại mẹ lại đưa con đến đây?”

“Tại , em gái thể theo ngoại đến Kinh Thành?”

“Con hận mẹ!”

Bà kh hiểu, cô con gái lớn lương thiện hiểu chuyện của bà lại thay đổi tính nết đột ngột như vậy.

Cho đến ngày hôm đó, bà đợi con gái về nhà ăn cơm, nhưng chờ mãi kh th.

Bà tìm khắp làng, cuối cùng th cảnh tượng khiến bà tức đến nổ mắt trong nhà kho bỏ hoang.

Cô con gái lớn của bà, nằm trên nền đất bùn như một con búp bê rách nát, toàn thân đầy vết bầm tím x.

Đầu óc bà trống rỗng.

Nh chóng lao tới, dùng quần áo rơi vãi trên đất để che c cho con bé.

Hai tay run rẩy, hoảng loạn và bất lực.

thể như thế này?

Trái tim bà rách ra một lỗ lớn.

Ai ngờ Tang Nghê đẩy bà ra, cười lạnh.

“Mẹ khóc cái gì? Mẹ vui ?” cô bé lại gào lên ên cuồng: “Mẹ kh năng lực, tại lại sinh ra con, tại lại đưa con đến đây...”

Bà kh biết đã trở về căn nhà rách nát đó như thế nào.

chồng say rượu th bà trở về còn hỏi bà đã đâu.

th miếng thịt đột nhiên xuất hiện trên bàn, bà cười lạnh.

đàn yếu đuối vô dụng này, họ đã bùng nổ cuộc cãi vã dữ dội nhất trong nhiều năm qua.

dùng để đổi l lương thực thì thôi , nhưng tại ngay cả con gái cũng kh bu tha?”

Thực ra, bà đã biết.

chồng yếu đuối vô dụng của bà, kh thể bảo vệ mẹ con họ.

Vì vậy, ngay từ lần đầu tiên ta bảo bà đến nhà trưởng thôn vay lương thực, bà đã c.h.ế.t tâm.

Nhưng ta lại còn đem con gái bán .

Bà căm hận ta cực độ, cũng căm hận chính đã mắt mù.

Bà nhặt cây búa trên mặt đất lên, kh chút do dự đập xuống.

Một nhát...

Hai nhát...

Ba nhát...

Cho đến khi nằm trên đất kh còn hơi thở nào nữa.

Trưởng thôn đến, cười dâm đãng.

Gã biết phụ nữ trước mặt này vĩnh viễn sẽ là của .

Gã xử lý mọi chuyện.

Trong thời đại đó, việc một hoặc hai bị hạ phóng c.h.ế.t vì bệnh tật là chuyện quá đỗi bình thường.

sự che chở của trưởng thôn, cuộc sống của bà lại trở nên thoải mái hơn.

Nhưng bà mãi mãi kh thể trả hết món nợ với cô con gái lớn.

Bà thề, từ nay về sau bà sẽ mãi mãi đối tốt với con bé.

Kh bao giờ để con bé chịu tổn thương nữa.

Đó là, món nợ mà bà nợ con bé.


Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...