Thập Niên 80. Truy Thê, Thanh Mai Trốn Chạy Của Thiếu Tá Lạnh Lùng
Chương 7:
cũng kh còn là yêu thể mãi mãi vô ều kiện chiều chuộng cô nữa.
Giữa họ một khe hở vô hình.
Huống hồ, bây giờ cô đã gia đình mới, những cô yêu thương hết lòng.
Mạc Tu Quyền dường như muốn giải thích, nhưng th A Phúc cầm gậy ló đầu ra, vẻ mặt sẵn sàng lao lên đ.á.n.h , đành nuốt những lời còn lại vào bụng.
“Đường Đường...... em thực sự kh cần nữa ?”
“Chúng ta đã kết thúc lâu , , đừng đến nữa.”
Tang Vân dừng bước, kh quay đầu lại, kéo A Phúc quay về sân.
Để lại Mạc Tu Quyền ngơ ngẩn đứng tại chỗ.
Bà ngồi trên ghế, th họ vào, kh th Mạc Tu Quyền theo.
“Tiểu Niên, trai kia đâu ?”
“Đi ạ.”
Bà Tang Vân, muốn nói lại thôi, “A Phúc, rót cho bà cốc nước.”
Đánh lạc hướng A Phúc xong, Bà kéo cô ngồi xuống, “Tiểu Niên, nó là con quen biết ?”
“Vâng.” Tang Vân dựa vào lòng bà, nước mắt vô cớ rơi xuống, “ Bà, con kh cần nữa...... con kh cần nữa......”
yêu thời niên thiếu của cô.
Làm cô thể dễ dàng bu bỏ? Nhưng kh bu bỏ thì thể làm gì?
Bà kh nói gì, ôm Tang Vân, vỗ về cô, khẽ thở dài.
“Kh đâu, Tiểu Niên vẫn còn chúng ta.”
A Phúc rót nước xong ra, th Tang Vân đang khóc, cũng ngồi xuống, nhét viên kẹo trong túi vào tay cô, “Vợ ơi, đừng khóc......”
Tang Vân A Phúc, gạt nước mắt .
“Bà, bà muốn về Thân Thành kh?”
Bà là Thân Thành, con trai bà c.h.ế.t trong cuộc hỗn chiến, bà đến Kinh đô để lo hậu sự cho đứa con trai độc nhất.
A Phúc là thằng ngốc bà nhặt được trên đường .
Ông Trịnh nói, A Phúc kh bị ngốc bẩm sinh, mà giống như bị chấn thương sọ não.
Bà nghĩ Kinh thành bệnh viện lớn nên ở lại dùng tiền nhặt ve chai để chữa bệnh cho .
Nhưng đợi bà gom đủ tiền khám bệnh, bác sĩ lại nói quá muộn , tổn thương não kh thể phục hồi, nhưng cũng kh biết chừng nào đó sẽ đột nhiên tỉnh lại.
Sau này nhặt được Tang Vân, bà kh còn nghĩ đến chuyện quay về nữa.
“Được.” Mắt Bà sáng rực.
“Vậy tháng sau chúng ta sẽ về.”
Tháng sau cửa hàng may trả lương, cộng với số tiền tiết kiệm b lâu, đủ lộ phí cho ba họ.
Chỉ cần rời khỏi nơi này, cô sẽ kh còn đau lòng nữa.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tang Vân nghĩ Mạc Tu Quyền sẽ đến nữa, nhưng kh đến, Tang Nghê cũng kh đến.
Cuộc sống lại trở lại yên bình như trước, cứ như thể những cuộc gặp gỡ m ngày trước chỉ là một giấc mơ.
Thế nhưng, A Phúc đột nhiên biến mất.
Tang Vân tan làm từ tiệm may về nhà, làm xong bữa tối, đợi mãi kh th A Phúc.
Thường ngày, sẽ chơi trong khu nhà ổ chuột, mặt trời lặn sẽ ngoan ngoãn về nhà.
Cô lật tung cả khu nhà ổ chuột, đến bãi phế liệu, chợ rau mà A Phúc thường lui tới.
Vẫn kh tìm th.
Thím Trương hàng xóm nói, th nói chuyện với một đàn mặc quân phục ở đầu hẻm, bên cạnh còn một phụ nữ cùng. Mạc Tu Quyền?
Đầu óc Tang Vân choáng váng.
Về đến sân, cô muốn dặn dò Bà đến nhà họ Mạc tìm .
Vừa đến cổng sân, một đứa trẻ mũi dãi thò lò đưa cho cô một mảnh gi chạy mất.
“Muốn thì tự tới đổi. Đến một thôi, nếu kh đừng hòng th nó.”
Trên mảnh gi viết một địa chỉ, là kho phế liệu gần bãi rác.
Tang Vân mất bình tĩnh, cuống cuồng chạy .
A Phúc, A Phúc của cô đang đợi cô.
sẽ sợ hãi biết bao.
Nhà kho nằm ở cuối bãi rác, nơi này đã bị bỏ hoang từ lâu, kh còn ai sinh sống.
Tang Vân đẩy cửa nhà kho ra, th Tang Nghê đang cầm kẹo trêu A Phúc.
Th Tang Vân vào, A Phúc x tới, trốn sau lưng cô, cảnh giác Tang Nghê, “Đồ đàn bà xấu xa, kẹo...... độc, A Phúc kh ăn đâu.”
“A Phúc ngoan.” Tang Vân che c cho phía sau lưng, hung hăng Tang Nghê, “Chị muốn làm gì?”
“Ha ha, em gái tới đ à.” Chị ta cười ném viên kẹo trên tay , “Vì một thằng ngốc mà em đúng là chịu khó hết mức.”
“Chị muốn làm gì?”
“Kh muốn làm gì.” Chị ta khinh bỉ liếc A Phúc, từng bước tiến lại gần, “Chỉ muốn cùng em gái tâm sự thôi.”
“ và chị kh gì để nói.”
“ lại kh chứ?” Chị ta lại cười, vẻ mặt trở nên dữ tợn, “Tại em còn xuất hiện? Em lại muốn cướp đồ của chị ?”
“ cướp của chị cái gì?” Tang Vân cạn lời, “ kh giống chị, thích cướp đồ của khác.”
“Cô tiện nhân.” Mặt chị ta dữ tợn, “ muốn Mạc Tu Quyền, cô kh chịu nhường cho thì thôi , đằng này còn đẩy cho cái tên tiện nhân Trịnh Quân kia.”
Tang Vân cảm th khó hiểu, “ ta kh do chị tự tìm đến ?”
“Câm miệng!” Tang Nghê gào lên, “ ta chỉ coi là thế thân, đem những chuyện kh dám làm với cô mà làm với .”
“Mỗi lần làm xong với ta, th kinh tởm cỡ nào.”
“ ta nói còn kh bằng cả đầu ngón chân của cô.”
“Nhưng, ta sẽ kh bao giờ khiến khác kinh tởm được nữa.” Trên mặt chị ta hiện lên vẻ khoái chí.
Chưa có bình luận nào cho chương này.