Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng
Chương 100: Vân Giảo lập tức nói: “Bọn con biết lỗi rồi ạ.”
Vân Tiểu Ngũ gật đầu theo: “Đúng đúng đúng, A cha A mẹ, bọn con đã nhận thức sâu sắc sai lầm của .”
Giọng Vân Lâm Hà u ám: “Nhưng lần sau vẫn dám làm tiếp chứ gì.”
Ánh mắt Vân Giảo đảo qu, hơi chột dạ.
Thẩm Vân Liên: “Đi viết chữ cho mẹ!”
Đã hình phạt này vô dụng, vậy thì dùng đến biện pháp mạnh.
“Viết tên các con, viết cho mẹ năm trang vở bài tập, viết xong mẹ kiểm tra, đạt yêu cầu mới được tính là xong.”
Vân Tiểu Ngũ: “Đừng mà, bọn con thật sự biết lỗi !”
Nhưng nói gì cũng vô dụng.
Cuối cùng m đứa trẻ vây qu một cái bàn, ngay cả trong tay Vân Giảo cũng một quyển vở bài tập mỏng.
Bàn tay nhỏ của cô bé cầm cây bút chì chỉ còn dài bằng ngón tay, l mày nhíu chặt, xiêu xiêu vẹo vẹo mãi mới viết được một cái tên của .
Vân Tiểu Ngũ ở bên cạnh viết thì nh đ, nhưng chữ như gà bới.
M em lứa nhỏ nhất nhà họ Vân chữ lót là Thần, từ Cả đến Tư lần lượt đặt tên theo Đ, Tây, Nam, Bắc.
Từ thứ năm đến thứ tám thì đặt theo Cầm, Kỳ, Thư, Họa, chỉ là chữ Cầm này hơi nữ tính quá, nên l chữ đồng âm là Tần.
Vân Tiểu Ngũ tên thật là Vân Thần Tần, Vân Tiểu Lục là Vân Thần Kỳ, Vân Tiểu Thất là Vân Thần Thư, Vân Tiểu Bát là Vân Thần Họa.
Vân Tiểu Cửu nhỏ nhất thì tùy tiện dùng một chữ ngụ ý tốt để đặt.
Gọi là Vân Thần An.
Tên Vân Tiểu Ngũ nhiều nét, còn viết như rồng bay phượng múa, kh kỹ căn bản kh nhận ra được.
cũng là viết xong đầu tiên, nhưng nh đã bị trả về.
“Con viết cái gì đây hả? Chữ này tự con nhận ra được kh? Viết lại cho cha!”
Vân Tiểu Ngũ ra sức chối cãi: “ lại kh nhận ra được, thế này chẳng viết đẹp ạ!”
Vân Lâm Hải đen mặt: “Chữ con viết còn kh bằng cha con viết!”
Trên đầu bút chì một cục tẩy màu đỏ, Vân Lâm Hải tẩy sạch những chữ Vân Tiểu Ngũ viết.
Đừng lãng phí gi vở bài tập khác.
“Viết lại cho !”
Vân Giảo nằm bò ra bàn viết nửa ngày, mới xiêu xiêu vẹo vẹo viết được non nửa trang.
“Nhiều quá à, A cha, con thể viết ít một chút kh.”
nói là, hình phạt này đúng là quá tàn nhẫn.
Vân Giảo lợi dụng ưu thế của bắt đầu làm nũng giả đáng thương.
Bị cô bé xinh đẹp mềm mại chằm chằm đáng thương như vậy, ai mà chịu nổi.
Vân Lâm Hải ho một tiếng: “Giảo Giảo, con viết một trang tên thôi, còn lại thì viết hai trang số 1 và 2.”
Mắt Vân Giảo sáng lên: “Cảm ơn A cha.”
Miệng ngọt xớt.
Vân Lâm Hải kh nhịn được dặn dò: “Lần sau đừng tùy tiện chạy ra biển nữa, con nói xem cả nhà lo lắng thế nào hả.”
Vân Giảo nói nhỏ: “Nhưng Giảo Giảo xuống biển thoải mái mà, cánh tay kh đau nữa, chân cũng kh đau nữa.”
Cô bé giơ bàn chân mập mạp của lên cho Vân Lâm Hải xem.
Trẻ con xương cốt mềm, đôi chân ngắn trắng trắng mập mập dễ dàng giơ qua đầu xoạc một cái.
Vân Lâm Hải nắn bắp chân núc ních sờ thích tay của cô bé xem thử.
Xem xong thì ngẩn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-th-doan-sung/chuong-100-van-giao-lap-tuc-noi-bon-con-biet-loi-roi-a.html.]
Mụn nước bị chọc vỡ trên chân này đúng là đỡ hơn trước đó nhiều.
Chẳng lẽ Giảo Giảo xuống biển thật sự tốt?
Ông thầm lẩm bẩm.
“Được , cha sẽ nói với mẹ con.”
A cha giảm nhẹ hình phạt, về sau Vân Giảo viết nh hơn nhiều.
Dù 1 và 2 cũng dễ viết hơn tên nhiều.
Viết xong đưa lớn kiểm tra mới được tha.
“Giảo Giảo, m thứ này đều là con bắt dưới đáy biển à?”
Vân Giảo gật đầu.
“Con, lợi hại.”
Cô bé hơi hất cái cằm nhỏ lên, đặc biệt kiêu ngạo.
Vân Lâm Hà hỏi cô bé thể nín thở bao lâu.
Tuy là vùng biển gần, nhưng đối với Vân Giảo cũng coi là sâu, ít nhất cũng độ sâu hơn hai mét.
Vân Giảo: “ lâu lâu đó ạ.”
Chuyện thể thở dưới nước, bản năng xu lợi tị hại khiến cô bé kh nói với nhà.
Vì cô bé biết khác biệt với tất cả mọi , A cha và các lặn xuống nước cần l hơi, bất kỳ con nào cũng cần l hơi.
Duy chỉ là khác biệt.
Vân Lâm Hà và mọi cũng kh hỏi nhiều, chuyện hôm nay coi như bỏ qua.
Ngày hôm sau, bàn chân Vân Giảo đã đỡ hơn nhiều, thể xuống đất lại .
Hôm nay thời tiết kh tốt lắm, vì an toàn nên kh ra khơi.
Nhưng cản hải thì vẫn .
Vân Thần Tây: “Giảo Giảo lại muốn xuống biển chơi à?”
Vân Giảo mắt tr mong hỏi: “ bị phạt viết chữ kh ạ?”
Vân Thần Tây cười ha ha nhéo khuôn mặt nhỏ của cô bé.
“Hôm nay Hai cùng em, thể xuống biển chơi một lát.”
Nghe vậy, Vân Giảo lập tức mày dãn mắt cười, trong đôi mắt trong veo xinh đẹp như ánh nắng rọi xuống mặt biển, lấp lánh vô cùng đẹp mắt.
“Đợi đã, mang theo đàn em nữa.”
Vân Giảo guồng đôi chân ngắn chạy vào chuồng gà một vòng, lúc ra sau m.ô.n.g theo một chuỗi cục b.
Kêu chiêm chiếp ồn ào náo nhiệt vô cùng.
Vân Giảo đầu dẫn đường, tay cầm cái xô nhỏ và cái xẻng nhỏ của , phía sau là một chuỗi cái đuôi nhỏ, sau nữa là lớn nhà họ Vân.
trong thôn cản hải th cảnh tượng kỳ lạ này đều kh khỏi dừng lại xem cho lạ.
“Vân Giảo, sau lưng cháu lại theo gà con vịt con thế kia?”
Vân Giảo trả lời l lảnh: “Đàn em của cháu đ ạ.”
“Ây da, ngoan thế còn xếp hàng theo nữa.”
“Cái này sai bảo kiểu gì mà để chúng nó theo thế?”
“Này, đừng nói là để chúng nó tự ra bãi bồi tìm đồ ăn nhé, chắc c là ăn no được.”
Những lớn đó theo cả một quãng đường, quả thực hình ảnh này thú vị quá.
Phía sau kh ít trẻ con theo, m trai như Vân Tiểu Ngũ ngẩng cao đầu ưỡn ngực, chỉ cảm th tự hào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.