Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng
Chương 126: Cưỡi Hổ Kình Và Thương Lượng Mua Quạt Điện
“A cha, con chơi với Hổ kình đây.”
Vân Lâm Hải và Vân Lâm Hà đều vô cùng bình tĩnh: “Đi , đừng chạy xa quá.”
Từ khi biết Vân Giảo thể thở dưới nước, chỉ cần kh gặp sóng lớn kiểu như sóng thần thì thường sẽ kh nguy hiểm gì quá lớn. Đặc biệt là còn nhiều Hổ kình hộ tống như vậy, một số nguy hiểm dưới biển, kiểu như cá mập các loại cũng kh cần lo lắng.
Vương Dịch còn chưa phản ứng lại, đã th Vân Giảo cắm đầu nhảy tòm xuống biển.
Vương Dịch:?! Kh , từ từ… Rơi… Rơi xuống biển …
ta đang định gọi , thì th Vân Giảo nắm l vây lưng của một con Hổ kình, cưỡi con Hổ kình đó t lên mặt nước.
Vương Dịch:! Hả? ta ngẩn , há hốc mồm Vân Giảo cưỡi Hổ kình lượn qu thuyền một vòng, nửa ngày kh nói nên lời. Cái này cái này cái này…
“Em , em …”
Vân Lâm Hà cười nói: “M con Hổ kình này và Giảo Giảo nhà chú quan hệ tốt lắm, Tiểu Dịch cháu kh cần lo lắng.”
Vương Dịch suýt thì quỳ xuống: “Cháu kh lo lắng, nhưng mà chú… thể thương lượng với Hổ kình, cho cháu ké một vé kh?”
Cái này cũng quá kích thích ! Cưỡi Hổ kình đ, đây quả thực là thú cưỡi trong mơ của ta. ta cưỡi Hổ kình chụp m tấm ảnh, đợi mang đến trường học thể khiến bạn học cả lớp ghen tị c.h.ế.t mất.
“Chú ơi! Cho cháu ngồi Hổ kình một chút , cháu chỉ chụp m tấm ảnh thôi!” Vương Dịch chẳng chút dáng vẻ thiếu gia con quan nào, trực tiếp nằm bò ra sàn ôm đùi Vân Lâm Hải.
Vân Lâm Hải bị ta làm cho giật : “Cái này cháu hỏi chú kh được đâu, hỏi Giảo Giảo.”
Vương Dịch lập tức nhoài ra thuyền gọi: “Vân Giảo, em gái Giảo Giảo…” Cái giọng đó quả thật, muốn bao nhiêu nịnh nọt b nhiêu nịnh nọt.
Vân Giảo cưỡi Hổ kình bơi đến trước mặt ta. Mắt Vương Dịch sáng rực: “Em gái Giảo Giảo, thể thương lượng với Hổ kình cho ké một vé kh? Được việc mua đồ cho em, em muốn gì mua cái đó!”
Vân Giảo nghiêng đầu nghĩ nghĩ: “ quạt ện kh?” Trước đó cô bé từng th quạt ện ở nhà Vương Dịch, vừa bật lên là thổi gió, vào mùa hè cực kỳ thoải mái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-th-doan-sung/chuong-126-cuoi-ho-kinh-va-thuong-luong-mua-quat-dien.html.]
“ !”
“Giảo Giảo!” Vân Lâm Hải quát, thể đòi đồ quý giá của ta như vậy chứ.
Vân Giảo bĩu môi hừ hừ hai tiếng: “A cha đừng oan uổng con lung tung! Chúng ta tự mua.”
nhiều đồ ện hiện nay cung kh đủ cầu, huyện thành của họ cũng nơi bán đồ ện, nhưng cơ bản là vừa xuất hiện đã bị tr mua hết sạch. cái thậm chí đã được đặt trước . Họ muốn dù tiền muốn mua, thì cũng dựa vào vận may.
Vân Lâm Hà đầu óc xoay chuyển liền biết ý của Vân Giảo là gì, mắt sáng lên. Với tình hình kinh tế nhà họ hiện tại, mua một chiếc quạt ện vẫn kh thành vấn đề. Tuy nhà họ còn muốn để dành tiền mua thuyền. Mua nữa đương nhiên kh thuyền gỗ, mà là muốn mua một chiếc thuyền đ.á.n.h cá vỏ sắt động cơ diesel.
Loại thuyền đ.á.n.h cá vỏ sắt này là do vùng vịnh bên họ bắt đầu du nhập vào trong hai năm gần đây. Giá cả đắt đỏ, đến nay cũng chẳng m mua nổi. Thuyền đ.á.n.h cá vỏ sắt ở cảng bên họ, hiện tại cộng lại cũng kh quá mười m chiếc. Thuyền dùng tốt, chưa nói cái khác, mỗi lần ra khơi đều thể đến nơi xa hơn thuyền gỗ, hiện tại tài nguyên dưới biển vẫn phong phú, vùng biển xa hơn thường đại diện cho thu hoạch phong phú hơn.
Nhưng giá của chiếc thuyền này cũng thực sự đắt, một chiếc thuyền đ.á.n.h cá vỏ sắt động cơ diesel cũ cũng hai ba ngàn, chứ đừng nói đến đồ mới, ít nhất cũng năm sáu ngàn. Đồ cũ dùng cũng hời, nhưng vấn đề là đâu ra lắm thuyền vỏ sắt cũ bán thế.
Đổi lại là trước kia, nhà họ đến nghĩ cũng kh dám nghĩ về thuyền đ.á.n.h cá vỏ sắt, dù cách đây kh lâu nhà họ còn nghèo rớt mùng tơi, ngay cả một chiếc thuyền gỗ nhỏ thuộc về cũng kh . Nhưng bây giờ, nhà họ kh chỉ xây nhà mới, cũng một chiếc thuyền gỗ thuộc về . Hơn nữa hiện tại mỗi lần ra khơi đều thu hoạch kh nhỏ. Tuy nhiên chuyện mua thuyền kh vội, thể từ từ.
“Tiểu Dịch, chúng cũng kh cần mua quạt ện cho, để ý giúp các chú một chút, chúng tự mua, còn phiếu mua quạt ện cũng để ý giúp chúng , cái này cũng là chúng tự bỏ tiền.”
Vân Lâm Hải cũng phản ứng lại vội vàng gật đầu: “Đúng, chúng tự mua, tiền này kh thể để bỏ ra được.”
Cái này đơn giản, Vương Dịch vỗ n.g.ự.c đảm bảo: “Yên tâm chú, cháu chắc c để ý cho các chú, cháu bạn nhà làm việc ở cửa hàng bách hóa, giữ lại nội bộ một chiếc quạt ện vẫn được. Đến lúc đó bảo giữ cho các chú một chiếc, còn phiếu mua quạt ện thì nhà cháu một tấm, nhà cháu đã quạt ện tấm phiếu đó cũng kh dùng, quay về cháu nói với bố cháu một tiếng, bảo bán cho các chú.”
“Cái này được, cái này được hê hê hê…”
Sự việc được giải quyết thỏa đáng, Vân Giảo liền thương lượng với Hổ kình. Sau đó một con Hổ kình kích thước trưởng thành bơi đến. Vương Dịch vừa sợ vừa kích động, nhưng kích động chiếm thế thượng phong. Con trai làm gì ai kh dám mạo hiểm.
ta đưa máy ảnh cho Vân Lâm Hải: “Chú, chú nhớ chụp ảnh cho cháu nhé, nhất định chụp cháu đẹp trai một chút.”
“Được , cháu cứ yên tâm giao cho chú.”
“Đúng cháu biết bơi kh?”
Vương Dịch vội vàng nói: “Biết, cái này cháu biết!” ta nhảy xuống nước, sau đó thăm dò đến gần con Hổ kình kia.
Chưa có bình luận nào cho chương này.