Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng
Chương 161: Quà Cáp Từ Phương Xa
Ngày hôm sau, Phó Minh Dụ quả nhiên đã đến.
thật sự ngồi ô tô đến, hơn nữa còn l từ trong cốp xe ra kh ít đồ đạc. Vân Giảo và các trai nhảy chân sáo chạy tới, ánh mắt của m con trai suýt chút nữa thì dính chặt lên chiếc xe bốn bánh oai phong kia.
“Em thể sờ thử kh?” Vân Tiểu Ngũ hai mắt sáng rực, giọng run run vì phấn khích.
Phó Minh Dụ gật đầu: “Được.”
Thế là bọn trẻ bắt đầu đưa tay sờ soạng, biểu cảm và động tác đó cứ như đang vuốt ve món bảo vật tuyệt thế nào vậy. Nhưng chỉ thế thôi cũng đủ khiến những xung qu ghen tị đỏ mắt.
“Những thứ này là cho .”
Đồ hộp mà Vân Giảo hằng mong nhớ, kh chỉ m loại đồ hộp hoa quả, mà còn cả đồ hộp thịt. Tròn trĩnh hai mươi hộp! Trong mắt cô bé lập tức lóe lên tia sáng, vui vẻ quá mất~
Bằng mắt thường cũng thể th, Vân Giảo vui đến mức ngay cả những sợi tóc cũng đung đưa theo một biên độ đầy sung sướng. Phó Minh Dụ th vậy, khóe miệng khẽ nhếch lên một độ cong nhỏ.
“Cái này là sữa bột, thể uống, A gia A nãi cũng thể uống, pha với nước nhé.” Hai hộp sữa bột quý giá được đặt vào tay cô bé.
“Cái này là rượu, khác tặng nội , uống kh hết.” Hai chai Mao Đài chính hiệu!
“Thuốc lá này là cho chú, cũng là khác tặng nội , cơ bản là kh hút.” Hai cây t.h.u.ố.c lá Vân Yên. Thứ này bây giờ một đồng một hào một bao, một cây mười bao, giá của một cây t.h.u.ố.c lá là 11 đồng – một con số kh hề nhỏ.
“Cái này là cho cả, hai của , l từ chỗ nội.” Đó là mô hình xe tăng làm bằng vỏ đạn vô cùng tinh xảo.
“Cái này cho ba của , l trong thư phòng của nội, nhiều bút máy lắm.”
“Cái này cho tư của .” Một bộ dụng cụ êu khắc chuyên nghiệp.
Những thứ còn lại cho đám Vân Tiểu Ngũ đều là một số mô hình đồ chơi s.ú.n.g lục, ô tô.
“Còn cái này nữa, là cho .” Một số quần áo hợp với Vân Giảo, giày da nhỏ, và cả một cần câu cá hiện đại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-th-doan-sung/chuong-161-qua-cap-tu-phuong-xa.html.]
Quà cho Thẩm Vân Liên và Vương Mai là khó chọn nhất, bởi vì kh thể "vặt l" từ chỗ nội được, một số đồ bổ thì cũng được, nhưng đồ bổ nội cũng ăn. Cuối cùng vẫn tự bỏ tiền túi mua cho mỗi một lọ kem Nhã Sương. Thứ này hiện tại được phụ nữ thành thị ưa chuộng.
Chuyến này, coi như đã tiêu sạch toàn bộ tiền tiêu vặt nội cho, nhưng cũng kh th xót. Tiền tiêu vặt sau này vẫn còn. Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, Phó Minh Dụ đã âm thầm nắm rõ sở thích của m trai nhà họ Vân. Tất nhiên, từ Vân Tiểu Ngũ trở xuống thì đồ tặng đều giống nhau, sở thích của họ vẫn chưa bộc lộ rõ ràng lắm. Bốn trai lớn hơn, quà tặng quả thực đều gãi đúng chỗ ngứa.
Còn Vân Giảo. Phó Minh Dụ biết cô bé thích cùng A cha và chú út ra khơi, cần câu cá ở nhà là cần câu làm bằng tre, Phó Minh Dụ đã nhờ nội giúp kiếm một chiếc cần câu máy thật sự.
Vân Giảo ngẩn ngơ: “... đã vặt của nội bao nhiêu đồ vậy?”
Từng món từng món một, toàn nghe th bảo l từ chỗ nội. Ông nội đứa cháu trai như chắc cũng cạn lời luôn .
Phó Minh Dụ mặt kh đổi sắc: “Kh nhiều, đều là những thứ kh dùng đến.”
Ông nội Phó những năm đầu chịu chút khổ cực, sau này trở về cấp trên đã bồi thường cho kh ít. Với địa vị như , những đến thăm hỏi, họ hàng bạn bè tặng quà tự nhiên sẽ kh tệ. Tất nhiên, tiền bạc thì sẽ kh nhận, nhưng những thứ này đều là quà cáp qua lại bình thường giữa thân bạn bè. Chẳng qua là cụ vì những năm đầu chịu khổ, sau khi bác sĩ khám xong đã dặn dò kh được uống quá nhiều rượu, cũng kh được hút thuốc. Thế là để Phó Minh Dụ "dọn dẹp" sạch sẽ.
Thực ra nội Phó chút sở thích uống rượu nhỏ, khi th cháu trai trực tiếp l hai chai rượu Mao Đài, cũng xót ruột lắm. Nhưng kh chỉ Phó Minh Dụ, ngay cả lính cảnh vệ của cũng ủng hộ việc mang rượu . Nếu kh cứ lén uống hai ngụm, khuyên mãi kh được. Lính cảnh vệ thì kh dám l , nhưng đứa cháu trai Phó Minh Dụ này thì khác, nội Phó tuy nghiêm khắc, nhưng từ một số chi tiết thể th cũng thật sự yêu thương đứa cháu này.
Số lượng "kh nhiều" trong miệng Phó Minh Dụ, lại sớm đã khiến toàn bộ dân thôn Bạch Long kinh ngạc đến ngây ! Bất kể là sữa bột, hay là t.h.u.ố.c lá rượu chè, những thứ đó thật sự là món sau đắt hơn món trước.
“Cái này cái này cái này... kh nhận được, kh nhận được đâu, cháu mau tự mang về , thể mang nhiều đồ thế này đến được.” A nãi Vân cuống quýt xua tay, toàn là những thứ đắt tiền thế này, bà th bỏng cả tay.
Phó Minh Dụ kiên quyết: “Kh đắt đâu ạ, đều là bạn của nội tặng , vì lý do sức khỏe nội kh thể hút t.h.u.ố.c cũng kh thể uống rượu, để đó cũng chỉ là để đó thôi.”
“Thế thì những thứ này cũng thể mang bán l tiền mà, chỗ này m chục đồng đ.”
Phó Minh Dụ trực tiếp đóng nắp cốp xe lại: “Kh bán. Sữa bột, cho Giảo Giảo uống. Bút máy nội đã dùng qua , nhiều bút máy, kh thiếu một cây này.”
Dù thì trong miệng , những thứ này đều là đồ thừa cần xử lý. Phó Minh Dụ tuy nhỏ tuổi, nhưng lại bướng bỉnh. Cuối cùng vẫn để lính cảnh vệ theo mang hết đồ vào nhà họ Vân.
dân thôn Bạch Long lúc này nhà họ Vân với ánh mắt quả thực kh thể ghen tị hơn. Đây là bạn bè kiểu gì vậy, cũng quá hào phóng ! con cái nhà họ lại kh kết giao được với bạn hào phóng thế này chứ?!
Vân Tiểu Ngũ lao tới vỗ vỗ vai Phó Minh Dụ: “Phó Minh Dụ, cũng trượng nghĩa quá đ! Xe đồ chơi và s.ú.n.g này đẹp quá, lần này m em chắc c sẽ trở thành đối tượng ghen tị của toàn bộ trẻ con trong thôn ha ha ha ha...”
Chưa có bình luận nào cho chương này.