Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng

Chương 225: Vân Giảo: “Con không sao.”

Chương trước Chương sau

Cô bé kh quay đầu lại, thân hình nhỏ bé thoăn thoắt bơi về phía con Cá kiếm đó.

Cá kiếm th cô bé, giãy giụa uốn éo cơ thể.

Giao nhân trong đại dương là thợ săn hàng đầu, động tác phản c của Cá kiếm kịch liệt, tim những trên thuyền đều thót lên tận cổ họng.

Cơ thể Vân Giảo mềm dẻo, với góc độ hiểm hóc tránh được đòn tấn c của Cá kiếm, và nh chóng tiếp cận nó.

Cô bé tóm l vây Cá kiếm, ở khoảng cách gần, mối nguy hại từ hàm trên của Cá kiếm đối với cô bé đã giảm .

Vân Giảo kh chút do dự giơ gậy gỗ trong tay lên, sau đó phang binh binh m cái vào đầu nó.

Cá kiếm cũng từ chỗ giãy giụa kịch liệt lúc đầu, đến sau đó dần dần kh còn động tĩnh gì nữa.

Mặt biển bình tĩnh lại, th Vân Giảo bình an vô sự tóm l Cá kiếm bơi tới, mọi đều thở phào nhẹ nhõm.

Vân Lâm Hải tuy hơi tức giận vì cô bé lại tự mạo hiểm, nhưng bây giờ vẫn kéo cả cá và lên thuyền trước đã.

Ánh mắt Thẩm Khoan và Thẩm Tu Viễn con Cá kiếm quả thực kh thể tin nổi.

Đây thực sự là cô em họ nhỏ của họ ? Mới ba tuổi! Lại thể nhảy xuống biển đ.á.n.h nhau với con cá lớn hung dữ như vậy.

Kh , con cá lớn này cũng là do cô bé câu lên.

Thế này cũng quá nghịch thiên !

“Mau lên đây.”

Kéo lên trước, sau đó mọi mới hợp sức kéo con Cá kiếm đó lên.

Vân Lâm Hà: “Để chú cắt tiết nó.”

Lúc Vân Lâm Hà cắt tiết, Thẩm Khoan, Thẩm Tu Viễn, hai con ch.ó con và mèo đều vây qu con cá lớn này vòng qu.

Họ chưa từng th con cá nào lớn như vậy!

Thẩm Tu Viễn kinh hô liên tục: “Cá to quá, cái này cũng to quá , mẹ kiếp… to thật.”

Thẩm Khoan tuy kh ồn ào như vậy, nhưng đôi mắt cũng sáng rực, xoa xoa tay sờ thử con cá này.

*Ông trời ơi, đây thực sự kh đang nằm mơ chứ, lại con cá lớn như vậy!*

Mèo lão đại vòng qu con cá lớn m vòng, sau đó ánh mắt Vân Giảo đều khác hẳn.

*Kh ngờ ấu tể loài này, lại thể săn được con mồi lớn như vậy!*

“Vân Giảo con…”

Vân Lâm Hải định dạy dỗ cô bé một trận, đối mặt với ánh mắt vô tội khuôn mặt vô tội của cô bé, còn cái miệng nhỏ hơi bướng bỉnh và kh vui mím lại.

Những lời Vân Lâm Hải định nói lập tức nghẹn lại.

“A cha con sai .”

Nhận lỗi thì nh đ, nhưng biểu cảm và ánh mắt đó lại kh nói như vậy.

Vân Lâm Hải biết, lần sau cô bé vẫn dám.

Vân Lâm Hải thể làm gì được chứ? Chỉ thể chọc nhẹ vào cái trán nhỏ của cô bé.

“Lần nào con chẳng nói như vậy!”

Vân Giảo cúi đầu, mũi chân kh nói gì.

“Gâu gâu gâu…”

Hai con ch.ó sữa nhỏ còn khá bảo vệ chủ, to bằng cái mắt muỗi, còn c trước mặt Vân Giảo sủa Vân Lâm Hải.

Chúng kh biết Vân Giảo mạo hiểm, chỉ biết lớn này đang hung dữ với tiểu chủ nhân của chúng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-th-doan-sung/chuong-225-van-giao-con-khong-.html.]

Vân Lâm Hải: *… làm như bố là xấu thế này.*

Ông hết cách, chỉ đành tha cho Vân Giảo, xem con Cá kiếm kia.

Bên kia m vẫn đang vây qu Cá kiếm đ tây.

Cá kiếm tuy hung dữ hiếm gặp, nhưng kh thuộc loại thực phẩm cao cấp.

Giá cả kh tính là đắt, nhưng cũng kh rẻ.

Bây giờ chắc thể bán được khoảng một tệ một cân.

Nhưng một con lớn thế này, ít nhất cũng tám chín mươi cân, cũng thể bán được kh ít tiền.

Bỏ con Cá kiếm đã cắt tiết vào trong thùng lớn đựng đá viên.

Thứ này, là Vân Lâm Hải Vân Lâm Hà bỏ tiền ra mua từ chỗ A Vượng.

Hết cách, mỗi lần theo Giảo Giảo ra khơi luôn thể tìm được chút hải sản quý hiếm, một số hải sản kh kịp đ lạnh thịt dễ biến chất, kém thì mất giá, tồi tệ hơn là trực tiếp kh bán được tiền, ăn cũng kh ăn được.

Thế này chẳng bây giờ dùng đến .

Đá đều được đựng trong thùng lớn bọc áo b cũ, cho dù kh thể chứa hết cả con cá, thể làm giảm nhiệt độ của con Cá kiếm này một chút là đủ .

Nếu kh chuyến này họ mới ra ngoài lại quay về .

“Cái này cũng kh biết đưa chúng ta đến vùng biển nào .”

Trước đó thuyền của họ bị Cá kiếm kéo chạy thẳng về phía trước một đoạn khá xa.

Cái này cũng kh biết đến đâu , cứ tiếp tục về phía trước vậy, tùy duyên thôi.

Hôm nay họ mang theo hai tấm lưới quăng, còn câu kiều.

Lúc Vân Lâm Hải Vân Lâm Hà đang chuẩn bị thả câu kiều, trong mắt Vân Giảo đột nhiên lóe lên vẻ mừng rỡ.

“A cha, Chú út, khoan thả câu kiều đã, tiếp tục lái thuyền về hướng bên kia, bầy Hổ kình đang săn mồi.”

“Cái gì?”

Cả hai đều hơi ngơ ngác, bầy Hổ kình săn mồi, thì liên quan gì đến họ.

Lúc này còn cố tình sáp lại gần chuyên môn xem chúng săn mồi hay .

Đôi mắt trong veo sáng ngời của Vân Giảo họ.

“Là đàn cá, chúng bao vây một đàn cá mòi lớn.”

Đây là th tin Vân Giảo bắt được th qua âm th do bầy Hổ kình phát ra.

Đàn cá mòi.

Quần thể thể được gọi là đàn cá đều đã khổng lồ .

Nghe vậy, Vân Lâm Hải Vân Lâm Hà kh nói hai lời, dùng hết sức bình sinh ra sức chèo thuyền về hướng Vân Giảo chỉ.

nh, họ đã thể th chim biển bay lượn trên bầu trời phía xa.

Vân Lâm Hải Vân Lâm Hà kích động .

“Nhiều chim biển như vậy, đàn cá này chắc c kh nhỏ!”

Chim biển cũng ăn cá, chúng bay trên cao, tự nhiên là th ở đâu thức ăn thì tụ tập đến đó.

Chỉ những con chim biển dày đặc trên bầu trời kia là biết, đàn cá đó chắc c kh nhỏ.

Thế là càng dốc sức chèo thuyền về phía đó.

Kinh nghiệm phối hợp săn mồi giữa bầy Hổ kình rõ ràng khá phong phú, một đàn cá mòi lớn bị chúng bao vây thành một vòng tròn.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...