Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng
Chương 240: Vay mượn nhiều tiền như vậy, trong lòng không thấp thỏm lo âu mới là lạ.
Chỉ là Vương Hồng Phi kh thể hiện ra ngoài.
Bây giờ, lại th an tâm một cách khó hiểu.
Cho dù thất bại, cùng lắm thì nghĩ cách kiếm tiền lại.
ta vẫn còn trẻ mà.
Vân Giảo hát cho bầy Hổ kình nghe ba bài dừng lại.
Bầy Hổ kình tâm mãn ý túc mang theo quả bóng rổ tiếp tục chơi, đồng thời hứa hẹn lần sau sẽ lại mang quà đến cho cô bé.
Bầy Hổ kình rời đến vùng biển xa hơn một chút để chơi bóng rổ, Vân Giảo đột nhiên phát hiện một màu sắc khác lạ lóe lên.
Đợi đến khi cô bé kỹ lại, thứ đó đã lặn xuống biển biến mất .
Kh rõ là thứ gì, nhưng chắc c kh Hổ kình.
Cô bé cũng kh để ý, ôm Quy tiểu nhị từ trên tảng đá ngầm xuống.
Hai chú ch.ó nhỏ chân ngắn, lúc lên đều nhờ Vân Giảo giúp một tay, lúc xuống cũng kh xuống được.
Cuối cùng vẫn là Vương Hồng Phi tóm l hai chú ch.ó mập mạp đang sốt ruột sủa gâu gâu xách xuống.
“Giảo Giảo à, cháu đúng là số một đ.”
Vương Hồng Phi giơ ngón tay cái lên với cô bé, cũng kh hỏi cô bé làm thế nào mà làm được.
“Thảo nào trai cháu lại muốn mua máy ảnh.”
“Đợi đ, lần này họ lên phía Bắc, chắc c sẽ nghĩ cách kiếm cho m đứa một tờ phiếu máy ảnh.”
Vân Giảo gật đầu: “ họ, hàng thì cứ mua trực tiếp, trừ vào tiền của Giảo Giảo.”
Tiểu phú bà vô cùng hào phóng.
Trong lúc bầy Hổ kình chơi bóng rổ, Vân Giảo xem đàn gà vịt ngỗng của .
“Đẻ trứng sớm , đẻ trứng sớm đ.”
Ngồi xổm trước mặt chúng, Vân Giảo ném một nắm ốc nhỏ đã đập nát, vừa cho ăn vừa lẩm bẩm nhỏ giọng ‘tẩy não’ chúng.
“Kh đẻ trứng là sẽ bị ăn thịt đ.”
Đều trở nên xấu xí , bị ăn thịt cô bé cũng kh xót đâu nhé.
*Nhớ m bé gà con l tơ mềm mại đáng yêu quá mất.*
Vân Giảo suy tính, đợi lớn thêm chút nữa, sẽ bảo A nãi làm thịt m con kh chịu đẻ trứng này.
Sau đó lại mua m bé gà con l vàng óng ả đáng yêu về nuôi.
Vương Hồng Phi đứng bên cạnh … cũng muốn một cô con gái .
Nhưng sinh con cái chuyện này, giới tính ai mà chắc c được, hơn nữa với cái khuôn mặt này của ta, tuy cũng gọi là đẹp trai đ, nhưng thật sự kh thể sinh ra được cô con gái xinh xắn như Giảo Giảo.
Trừ phi tìm được một cô vợ đẹp như tiên.
Ở trên bờ biển Vân Giảo cũng kh rảnh rỗi, l từ trong xô ra một tấm lưới, gọi hai con Hổ kình xuống đáy biển vớt nhím biển cho cô bé.
Vương Hồng Phi thì hào hứng đến chỗ xa hơn một chút để cản hải.
Đợi đến khi Vương Hồng Phi xách về một ít ốc nhỏ, nghêu sò kh đáng tiền, Hổ kình cũng đã mang về cho Vân Giảo một túi lưới lớn đầy nhím biển.
Vương Hồng Phi: …………
Kh thể so sánh, kh thể so sánh được!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-th-doan-sung/chuong-240-vay-muon-nhieu-tien-nhu-vay-trong-long-khong-thap-thom-lo-au-moi-la-la.html.]
M con ốc nhỏ, nghêu sò mà ta tìm được mang về luộc l thịt ăn còn th phiền, cuối cùng đành ném cho đám gia cầm của Vân Giảo.
“Chúng ta về nhà , thu bóng thôi.”
Thổi vài tiếng còi, bầy Hổ kình đang chơi bóng rổ ở đằng xa bơi về.
Trực tiếp đập quả bóng rổ lên bờ, sau đó tạm biệt Vân Giảo.
‘, lâu lắm, mới đến.’
‘, bọn tao đến nơi xa, săn mồi, giao phối.’
Lần này, bầy Hổ kình tạm biệt, cũng mang đến tin tức cho Vân Giảo.
Bầy của chúng vì một số nhu cầu xã giao, di cư tìm những bầy Hổ kình khác.
Bởi vì trong bầy Hổ kình trưởng thành sắp bước vào thời kỳ động d.ụ.c .
Hổ kình mỗi năm đến mùa sinh sản, đều sẽ di cư đến những nơi khác, tìm kiếm những con Hổ kình khác.
Giống như một buổi xem mắt quy mô lớn vậy.
Vân Giảo hiểu ra liền gật đầu với chúng: “Đi .”
“Lúc về nhớ tìm tao nhé.”
Tiếng kêu mang theo chút lưu luyến của bầy Hổ kình truyền đến, cuối cùng dưới ánh mắt dõi theo của Vân Giảo, chúng bơi về phía biển sâu rộng lớn hơn.
Vân Giảo cũng kh buồn bã, chỉ là rời một thời gian thôi chứ kh gặp lại nữa đâu, buồn bã cái gì chứ.
*Kh biết lần sau gặp lại, trong bầy Hổ kình này thêm bé Hổ kình nào mới sinh kh nhỉ.*
Mang theo thu hoạch của ngày hôm nay, phía sau dẫn theo một cái đuôi dài dằng dặc, còn chưa về đến nhà thì giữa đường đã gặp m trai tan học đến tìm cô bé.
“Giảo Giảo~”
Cho dù ngày nào cũng gặp, nhưng những ngày học cảm giác mỗi ngày đều trôi qua lâu mới được gặp cô em gái bé bỏng yêu dấu.
M em chào hỏi Vương Hồng Phi xong, liền bế Vân Giảo lên, này bế một lúc kia bế một lúc.
“Ngày mai được nghỉ, Giảo Giảo chúng ta lên huyện chơi .”
Bọn họ đã tiết kiệm được một ít tiền , ngày mai là ngày họp chợ, A mẹ đã đồng ý dẫn bọn họ cùng .
Vân Giảo ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng ạ.”
M đứa trẻ phía trước, Vương Hồng Phi chật vật kéo một túi lưới đầy nhím biển theo phía sau.
“Đợi đã, chậm thôi đợi với.”
Hôm nay vì khách là Vương Hồng Phi ở đây, nên toàn bộ nhím biển đều được giữ lại để mở ra.
Vân a nãi dứt khoát làm món mì xào nhím biển.
Gạch nhím biển bám đều trên từng sợi mì, c.ắ.n một miếng vào miệng tươi ngon vô cùng, khiến ăn mắt sáng rực lên.
Tiếp đó mọi đều cắm cúi ăn.
Vương Hồng Phi ngoài miệng còn liên tục khen ngợi tài nấu nướng của Vân a nãi, biểu cảm và giọng ệu đó quả thực kh thể chân thành hơn.
Vương Mai biết, từng chữ mà em trai nói ra đều là thật lòng.
Bởi vì, đồ ăn mẹ cô nấu, thật sự là chỉ cần thể ăn được, kh c.h.ế.t là tốt .
Sắc hương vị thì chẳng cái nào.
Chỉ ăn mì xào hải sản chắc c là kh đủ, cho nên còn cơm ngô, và cả con mồi hôm nay Mèo lão đại săn được cũng được mang ra chế biến.
Chưa có bình luận nào cho chương này.