Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng
Chương 249: Hộp Cơ Quan Của Mộc Lão
rõ ràng, nó kh hứng thú với loại cua ít thịt lại còn vỏ này. Hơn nữa nó ở bờ biển tự bắt cá và tôm ăn đã no .
“Giảo Giảo, trong này của con là cái gì vậy?” Lúc Vân Lâm Hải dọn dẹp đồ nghề thì phát hiện ra khối đá trong cái bao tải mà Vân Giảo mang về.
Vân Giảo ngẩng đầu sang, phản ứng hơi chậm chạp "a" lên một tiếng: “Là hòn đá kỳ lạ ạ.” Cô bé phủi phủi tay, sau đó chạy chậm tới. Hai chú ch.ó nhỏ như cái đuôi chạy theo sau. Chỉ chú rùa xui xẻo, tốc độ bò chậm, hơn nữa vốn dĩ đang ở trên mu bàn chân của Vân Giảo, bị cô bé đột ngột di chuyển như vậy trực tiếp lật ngửa bốn chân lên trời, bây giờ vẫn đang cố gắng vung vẩy bốn chi muốn tự lật lại. mà đám Vân Tiểu Cửu cười sằng sặc kh ngừng. Xem đủ mới tự tay giúp một tay, lật Quy tiểu nhị đang tủi thân vô cùng lại.
“A cha biết đây là đá gì kh ạ?” L hòn đá kỳ lạ đó ra, Vân Giảo chọc chọc hỏi.
Vân Lâm Hải gãi đầu, câu hỏi này của con gái quả thực đã chạm đến vùng mù kiến thức của : “Kh biết, chắc chỉ là một hòn đá kỳ lạ thôi.” Ông cũng chưa từng th, hơn nữa còn là hòn đá tự mang theo "mùi hương cơ thể".
Vân Giảo "ồ" một tiếng cũng kh thất vọng. Đôi mắt cô bé sáng lấp lánh nghĩ thầm, chiếc rương đựng những thứ kỳ lạ nhặt được sắp kh chứa nổi nữa , nhờ Tư đóng cho một chiếc kệ gỗ thật đẹp đặt trong phòng, sau đó bày hết những thứ này lên, đẹp lắm đây. Vân Giảo ôm hòn đá về phòng cất kỹ.
Lúc cua cát được làm sạch hòm hòm , bữa trưa cũng đã chín. Trong món ăn hôm nay cua cát, c.ắ.n một miếng giòn tan. một số là xào chung với rau, sau khi thêm cua cát vào rau đều nhuốm một mùi thơm hải sản đặc trưng. Ăn uống no say, Vân Giảo xoa xoa cái bụng nhỏ hơi căng của ợ một cái no nê. Kh thể nằm ườn ra được, ra ngoài dạo tiêu thực.
Nghĩ như vậy, Vân Giảo đứng dậy, dẫn theo ch.ó nhỏ mèo nhỏ còn thỏ nhỏ rùa nhỏ, theo Tư cùng đến nhà Mộc lão. Nhân tiện gọi Đại Hắc đến tr nhà vài ngày. Vân Thần Bắc bưng một bát cơm thức ăn đầy ắp, lúc đường thỉnh thoảng lại liếc một chuỗi động vật l xù phía sau em gái. Mặc dù kh lần đầu tiên, nhưng mỗi lần đều cảm th đẹp mắt, đáng yêu. Đặc biệt là lúc cùng em gái , m con vật l xù cộng thêm cô bé xinh xắn như búp bê sứ, đối với đôi mắt quả thực quá thân thiện .
“Sư phụ.” Vân Thần Bắc đẩy cửa ra, đưa cơm thức ăn trong tay cho lão nhỏ bé đang hút t.h.u.ố.c lào.
Vân Giảo thò đầu sang: “Mộc gia gia.”
Mộc lão đầu Vân Giảo và một chuỗi động vật phía sau cô bé, tâm trạng cũng tốt lên: “Tự tìm ghế ngồi .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-th-doan-sung/chuong-249-hop-co-quan-cua-moc-lao.html.]
Vân Giảo cũng kh khách sáo, tìm ghế ngồi xuống xong liền cầm chiếc lá hái dọc đường trên tay cho hai con thỏ một đen một trắng ăn. Hai con thỏ sạch sẽ đứng thẳng lên một chút, giống như đang ngồi vậy, hai chân trước ngoan ngoãn rủ xuống, tai cũng rủ ra sau gáy, đôi môi nhúc nhích ngoan ngoãn ăn lá cây.
“Ngoan quá.” Vân Giảo thích cho những sinh vật nhỏ bé đáng yêu l xù này ăn. Sờ sờ bộ l mềm mại của chúng, cảm giác cực kỳ tốt. Thỏa mãn!
Cho thỏ nhỏ ăn xong, Vân Giảo cọ cọ đến ngồi xổm bên cạnh Tư, đôi mắt to xinh đẹp cứ thế kh chớp mắt chằm chằm vào .
Vân Thần Bắc: ? “ vậy Giảo Giảo?” xoa xoa đầu em gái. Thật ngoan. Cô em gái ngoan ngoãn như vậy là của nhà bọn họ, khác đều kh . Vui vẻ.
Vân Giảo: “ Tư thể làm cho Giảo Giảo một chiếc kệ gỗ được kh, đẹp cơ, để đặt bộ sưu tập của Giảo Giảo.” Ừm, những thứ đó của cô bé tuy đều là nhặt được, nhưng cũng là bộ sưu tập của cô bé.
Vân Thần Bắc cũng nghĩ đến những thứ kỳ lạ mà em gái nhặt về, thế là gật đầu: “Được. Cần một tuần.” Kệ gỗ thì đơn giản, nhưng chọn gỗ, và thiết kế kiểu dáng các vấn đề khác nữa.
Vân Giảo cười tít mắt ôm l cánh tay lắc lắc: “ Tư tốt nhất.”
“Khụ khụ…” Giọng của Mộc lão đầu từ phía sau truyền đến: “Kh cần nhiều thời gian như vậy đâu, đúng lúc ta cũng đang rảnh, để ta làm giúp cháu cho.”
Mắt Vân Giảo sáng rực lên, lạch bạch chạy đến bên cạnh Mộc lão, khuôn mặt nhỏ n vô cùng vui vẻ : “Cảm ơn Mộc gia gia, Mộc gia gia tốt nhất.”
Mộc lão đầu chắp tay sau lưng gật đầu, thỏa mãn . Kh nhịn được xoa xoa cái đầu nhỏ của cô bé, em gái của đồ đệ làm tròn lên cũng là cháu gái của . Lúc Vân Giảo sắp , Mộc lão lại tặng cô bé một món đồ nhỏ. Là một chiếc hộp cơ quan. Mộc lão đầu dạy cô bé cách mở. từ bên ngoài thì giống như một khối gỗ đa giác đặc ruột, nhưng sau khi mở ra bên trong nhiều ngăn chứa bí mật, thể đựng một số đồ vật nhỏ n. Kh biết cách mở thì thứ này kín kẽ kh một khe hở, Vân Giảo cầm trong tay nghiên cứu một hồi lâu cũng kh biết thứ này làm thế nào. Mặc kệ , cô bé cũng đâu học cái này. Mang về sẽ đựng những món đồ nhỏ thích vào trong đó.
“Đại Hắc, , đến nhà tao.” Vân Giảo dùng m con cá khô nhỏ đã thành c dụ dỗ được Đại Hắc. Tất nhiên là đã nói với Mộc gia gia . Vân Giảo cũng bê chiếc ghế đẩu nhỏ đến trước mặt Đại Hắc, ghé sát vào tai nó lải nhải nói nhiều chuyện. Cho nên cũng kh biết rốt cuộc Đại Hắc bị cá khô nhỏ dụ dỗ hay là bị Vân Giảo lải nhải phiền quá mới theo.
Chưa có bình luận nào cho chương này.