Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng
Chương 29: Ai ngờ Vân Giảo lại thật sự chỉ vào một chỗ.
“Ngắm biển.”
Chỗ cô bé chỉ là một vách núi hướng ra biển, từ đó liếc mắt một cái là thể th tình hình dưới biển.
Cách khu vực tập trung đ của làng hơi xa một chút.
“Chỗ đó à, gần biển quá kh?”
Vân Lâm Hà xoa cằm: “Cháu lại th kh tồi, tuy cách biển kh xa lắm, nhưng thủy triều lên chắc c kh ngập đến đó được, hơn nữa diện tích lại rộng, xây hai căn nhà là dư sức.”
Trưởng thôn: “Các thật sự để một đứa bé chọn ?”
Sớm nghe nói cả nhà này lớn bé đều vô cùng cưng chiều đứa bé đó, nay xem ra đúng là vậy thật.
“Chúng ta qua đó xem thử .”
Họ qua đó xem thử, đón mặt là thể th thủy triều lên xuống, nghe th tiếng biển, phía sau là núi, ở đây lên núi cũng tiện.
Những khác kh biết hài lòng hay kh, nhưng Vân Giảo thì vô cùng thích.
“Giảo Giảo thích thế ?”
Th đôi mắt Vân Giảo sáng lấp lánh, giống như ánh trăng rải trên mặt biển, a cha đang bế cô bé kh nhịn được bật cười.
Vân Giảo gật đầu như gà mổ thóc, nếu đuôi thì lúc này chắc c đã vẫy tít mù .
“Thích, biển lớn.”
“Ha ha ha... được, vậy chúng ta chọn mảnh này.”
Trưởng thôn xác nhận lại: “Thật sự quyết định vậy ?”
“Quyết định , cứ xây nhà ở đây.”
Nghe vậy, trưởng thôn kh khuyên nữa.
Sau khi xác định được nền đất, thì mua các loại vật liệu xây nhà, còn thuê thợ...
Nhưng những chuyện này đều là việc của lớn, trẻ con chỉ cần chơi, cản hải là được .
Nhưng chuyện nhà họ xây nhà rõ ràng đã gây chấn động cả làng, kh ít chạy đến xem náo nhiệt, còn hỏi han đủ ều mà chẳng chút r giới nào.
Bọn Vân Lâm Hải vẫn dùng lý do giống như nói với trưởng thôn.
Đối với chuyện này khinh thường, cũng ngưỡng mộ.
Quan trọng là nhà mẹ đẻ của hai cô con dâu ta chịu cho vay tiền a, nếu họ tìm nhà mẹ đẻ của vợ vay tiền, tiền vay được hay kh chưa nói, chắc c sẽ bị mắng cho một trận mất mặt.
Chuyện này ồn ào vài ngày cũng qua, nhưng lúc mọi tụ tập lại trò chuyện lại luôn nhắc đến.
“Nhà Vân Mộc đúng là phát đạt , lại còn một lúc xây hai căn nhà lớn nữa chứ, thật nỡ tiêu tiền.”
“Phát đạt cái gì chứ? Kh nghe họ nói đó là tiền vay ? Cũng may là nhà mẹ đẻ của hai cô con dâu đó nỡ cho vay, cũng kh sợ bánh bao thịt ném ch.ó kh về.”
“Đúng vậy, chuyện vay tiền này suy cho cùng kh chuyện tốt đẹp gì, với cái bộ dạng nghèo kiết xác của nhà họ còn kh biết đến bao giờ mới trả nổi đâu.”
Lời này nói ra ít nhiều chút chua xót.
“ th vận may nhà họ khá tốt đ chứ, lần nào cản hải cũng vớ được chút đồ tốt.”
“Thế thì đã , nhà họ bao nhiêu cái miệng ăn như thế, chút tiền bán được đó còn kh đủ nhét kẽ răng.”
“Nói cứ như nhà bà ít miệng ăn lắm , Thái Kim Hoa nhà bà khi nào thì xây nhà mới thế?”
Thái Kim Hoa đắc ý ra mặt: “M đứa con gái nhà ăn ít a, đợi chúng nó lớn còn thể thu được chút tiền sính lễ nữa chứ, cứ đợi đ, chúng nhất định sẽ xây một căn nhà lớn cho Tráng Tráng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-th-doan-sung/chuong-29-ai-ngo-van-giao-lai-that-su-chi-vao-mot-cho.html.]
Nói xong bà ta chuyển hướng câu chuyện: “Kh giống như con Vân Giảo đó, lười chảy thây ra ăn lại còn nhiều, chúng ta đều là nhà quê, loại như nó sau này bà mẹ chồng nào mà thèm thích.”
“Thái Kim Hoa tin bà đây xé nát cái miệng của bà kh!”
Phía sau đột nhiên vang lên tiếng gầm giận dữ của Vương Mai, Thái Kim Hoa hơi bối rối, nhưng cũng kh dám nán lại vắt chân lên cổ mà chạy.
“ còn về nấu cơm nữa, trước đây.”
Những khác: “...”
Sau đó Vân Giảo cũng biết Thái Kim Hoa lại nói xấu .
Nhưng thím đã giúp cô mắng lại .
Hừ, kể từ lần trước kh cho bà ta hoa quả, bà ta càng ngày càng ghi hận cô.
Nhưng Vân Giảo sẽ kh vì bà ta mà làm hỏng tâm trạng của .
M đứa Vân Tiểu Ngũ cầm bi ve trong tay nghiễm nhiên đã trở thành vua trẻ con của thôn Bạch Long, đến đâu cũng một đám ‘đàn em’ theo sau.
Vân Giảo hoặc là theo cản hải, hoặc là cùng các ra ngoài chơi, bận rộn lắm thời gian đâu mà để ý đến Thái Kim Hoa.
“Giảo Giảo em lại đây, bi ve thủy tinh chơi vui lắm em cũng lại chơi thử .”
Vân Giảo trai đang nằm bò trên mặt đất, chổng m.ô.n.g b.ắ.n bi ve, lắc đầu từ chối.
“Em kh.”
Cô là một nhóc tì ưa sạch sẽ.
“Lại đây mà, em thử xem.”
Vân Tiểu Ngũ nhét một viên bi ve vào tay cô bé.
Vân Giảo ngồi xổm trên mặt đất, mới kh thèm nằm bò ra như các đâu.
“Dùng viên này b.ắ.n viên bi ve trên mặt đất đằng kia, b.ắ.n trúng thì là của em.”
Vân Giảo viên bi ve thủy tinh màu đỏ trong tay, bàn tay nhỏ mềm mại trắng trẻo ném một cái.
“Lạch cạch...”
“Oa! Trúng !”
“Bắn ra xa thật đ.”
“Giảo Giảo giỏi quá.”
M trai lập tức khen ngợi đủ kiểu.
Khóe miệng nhỏ của Vân Giảo nhếch lên, đôi mắt vừa sáng vừa đẹp, đặc biệt là lúc cười đôi mắt to hơi cong thành hình trăng khuyết nhỏ, mềm mại khiến ta muốn nựng.
Những bé xung qu đều kh nhịn được cô bé thêm m lần, lại ngưỡng mộ m đứa Vân Tiểu Ngũ một cô em gái xinh đẹp như vậy.
“Giảo Giảo tiếp tục .”
Vân Giảo chơi bi ve cùng các một lúc thì cảm th chán.
Cô bé muốn xuống biển hơn.
“ ơi, muốn xuống biển.”
Vân Tiểu Ngũ: “Kh được đâu, a cha và Cả đều bận xây nhà , kh họ tr chừng thì kh được xuống biển đâu.”
Vân Giảo bĩu môi, kh vui.
Chưa có bình luận nào cho chương này.