Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng
Chương 316: Đi Mua Nhà Mà Cũng Có "Dưa" Để Hít
Ngô lão nói: “Dẫn chúng xem cái căn ba tiến kia trước.”
“Được thôi, mời m vị lối này.” đàn trung niên quay đóng cửa nhà lại bắt đầu dẫn đường.
“Nói thử xem căn Tứ hợp viện bốn tiến kia chuyện gì?” Ngô lão cảnh cáo: “Đừng giới thiệu cho chúng cái nhà ma nào đ nhé.”
“Chuyện đó thì kh.” đàn vội vàng nói: “Thực ra đối với ngài cũng chẳng chuyện gì to tát, căn nhà đó là của một cô bé, nhưng bố mẹ cô bé kh qua khỏi, mất ở bên ngoài , bây giờ chỉ còn lại một cô bé giữ căn nhà lớn đó. Nhưng mà, họ hàng bên nhà nội cô bé quá vô liêm sỉ, th ta nhỏ tuổi dễ bắt nạt, kéo cả nhà đến làm loạn, nói cái gì mà tài sản nhà cửa cũng phần của họ. nhổ vào... Ngài kh biết đâu, hồi nhà họ xảy ra chuyện, những đó làm việc quá đáng đến mức nào, bây giờ lại mặt dày mày dạn đến đòi hỏi. Cô bé kia cũng quyết đoán, thà bán nhà giá rẻ cũng kh muốn để đám đó được hời.”
đàn trung niên nước bọt bay tứ tung kể lể, Vân Giảo vừa ăn bánh quy vừa theo sau lưng Ngô gia gia nghe vô cùng chăm chú. Kh ngờ nha kh ngờ, mua nhà mà cũng "dưa" để hít.
“Chính là chỗ này.” Họ đến căn Tứ hợp viện ba tiến kia trước.
Gõ cửa, một lúc lâu sau mới ra mở cửa. Chỉ là bên trong truyền ra tiếng tr cãi.
“Năm vạn, căn nhà này thấp hơn năm vạn chúng kh bán.” Giọng nói già nua mang theo vài phần kiên định.
Ngoài cửa, nhà họ Vân nghe th lời này trong lòng thầm hít một ngụm khí lạnh. Năm vạn cơ đ, căn nhà này đắt thật sự.
“ hai bà lại cứng đầu thế nhỉ, Tứ hợp viện ba tiến bây giờ giá cao nhất cũng chỉ bốn vạn, nhà ta còn lớn hơn nhà bà kh ít đâu, giá đưa ra đã là cao nhất , qua cái làng này là kh còn cái quán này nữa đâu nhé.”
Ông lão hút thuốc, l mày nhíu chặt: “Kh bán, cùng lắm thì giữ nhà lại.” Nói xong về phía những đang đứng ở cửa: “Mọi cũng đến xem nhà à?”
đàn trung niên gật đầu: “Đúng vậy, chúng xem nhà trước được kh?”
Ông lão gật đầu: “Vào .”
muốn mua nhà kia vẫn chưa từ bỏ ý định: “Lão Lưu, nghĩ cho kỹ , giá đưa ra thực sự đã là cao nhất , bốn vạn, với số tiền đó thể mua được Tứ hợp viện ba tiến của nhà khác chứ đâu chỉ nhà bà.”
Ông lão nói thẳng: “Kh bán!”
nọ nghe vậy lắc đầu: “Vậy hai bà già cứ cố thủ ở đây .” Nói xong cũng rời .
Lưu lão đầu phía trước dẫn đường nói: “Mọi cũng nghe th đ, căn nhà này giá thấp hơn năm vạn kh bán đâu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-th-doan-sung/chuong-316-di-mua-nha-ma-cung-co-dua-de-hit.html.]
Ngô lão dùng ánh mắt đàn trung niên, đây là "bán giá thấp" mà nói đ à?
đàn trung niên cười ngượng ngùng nói: “Chuyện này nguyên nhân cả, Lão Lưu, mau nói rõ ràng .”
Lưu lão đầu nói: “ nói năm vạn tuyệt đối là giá thấp , ngoài căn nhà này, còn những đồ nội thất trong nhà cũng bán cùng luôn.” Ông cầm tẩu t.h.u.ố.c chắp ra sau lưng: “Nếu kh ... còn chẳng muốn bán đâu.”
“Ông lão, lại khách đến à.” Sau khi vào sân, giọng nói của một bà lão truyền đến.
Vân Giảo sang, đó là một bà lão mặc sườn xám tối màu, khoác áo len cộc tay, mái tóc bạc phơ. Mặc dù đã già, nhưng từ làn da của bà kh khó để nhận ra, lúc trẻ chắc c bà là một đại mỹ nhân dịu dàng, đằm thắm. Cốt cách và khí chất này thực sự kh chê vào đâu được.
Lưu lão đầu vội vàng tới: “Bà ra đây làm gì, nghỉ ngơi .”
Kh khó để nhận ra, lão vừa nãy tính tình và giọng ệu nói chuyện đều cứng rắn, lúc này giọng nói lại dịu dàng tr th. Hai đứng cạnh nhau, tạo nên một bầu kh khí hài hòa mà kh ai thể xen vào được.
Bà lão vỗ vỗ tay : “ đã ngủ lâu , ra ngoài xem .” Ánh mắt bà rơi vào m đứa trẻ, hơi sững sờ một chút bật cười. Nụ cười hiền từ.
Vân Giảo: Cảm giác thật thân thiết. Đám Vân Tiểu Ngũ cũng cảm th thân thiết.
Lúc Lưu lão đầu dẫn họ xem nhà, ánh mắt của Mộc lão lại rơi vào những món đồ nội thất kia. Kh khó để nhận ra ngôi nhà được bảo quản tốt, cũng sạch sẽ, trong sân còn một cây táo đỏ lớn.
Tất nhiên, ều khiến ta chấn động nhất, lại là chiếc giường bạt bộ thiên c trong phòng bà lão. Lần đầu tiên th loại giường này, Vân Giảo thực sự bị chấn động. Mọi nói với thứ đồ tinh xảo như một căn phòng, chế tác bá đạo hoa lệ kia chỉ là một chiếc giường thôi ?!
Ngón tay bà lão nhẹ nhàng vuốt ve chiếc giường bạt bộ, trong mắt tràn đầy sự lưu luyến. Ông lão bên cạnh th, há miệng định nói kh bán nhà nữa. Nhưng bà lão lại nắm ngược l tay , lắc đầu. Ông lão chỉ đành bực bội cúi đầu.
“Căn nhà này, cộng thêm tất cả đồ nội thất bên trong, thấp hơn năm vạn kh bán.” Giọng ệu của vô cùng cứng nhắc.
lớn còn chưa kịp lên tiếng, Vân Giảo đã dõng dạc nói: “Được, mua!”
Hai bà lập tức về phía Vân Giảo. Hửm? Đứa trẻ này vừa nói gì cơ?
“Ha ha, chúng bàn bạc một chút.” Chưa đợi hai bà già kia hiểu ra chuyện gì, Vân Lâm Hà đã bế thốc Vân Giảo lên, cả đám về một góc khác.
Ngô lão: “Căn nhà này được hai họ bảo quản tốt, thể mua.”
Mộc lão: “ nhiều đồ nội thất đều làm bằng gỗ sưa, chiếc giường bạt bộ thiên c kia thì làm bằng gỗ trắc đỏ, vật liệu xây nhà cũng chắc c. Chỉ riêng những đồ nội thất đó và chiếc giường bạt bộ thiên c kia, giá thị trường đã hơn hai vạn .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.