Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng
Chương 32: “Tao cạy hà ngỗng cho mày, mày phải bắt cá cho tao nhé.”
Vân Giảo tự ra ều kiện với rùa biển: “ là loại ngon .”
Rùa biển nằm im lặng ở đó.
Đợi Vân Tiểu Ngũ nhặt xong ốc đắng quay lại .
“Vãi chưởng!”
Vân Giảo thò cái đầu xù l từ sau lưng con rùa biển lớn ra, đôi mắt to tròn .
Vân Tiểu Ngũ chạy tới: “Kh chứ, con rùa biển to đùng này ở đâu ra thế!”
Vân Giảo nói bằng giọng sữa: “Từ dưới biển lên ạ.”
Vân Tiểu Ngũ muốn nói gì đó, nhưng bắt gặp ánh mắt trong veo của em gái lại im bặt. muốn nói là em gái à, em cũng là do rùa biển đưa tới đ.
Nhưng lớn trong nhà dặn bớt nhắc chuyện này, họ nuôi Vân Giảo như con đẻ, nhắc nhiều sợ Vân Giảo tưởng mọi đang nhắc nhở con bé là đồ nhặt được.
“Giảo Giảo em đang làm gì thế?”
Vân Giảo giơ cái xẻng lên: “Cạy hà ngỗng.”
Vân Tiểu Ngũ xắn tay áo: “Để .”
Hai cạy sạch sẽ đám hà ngỗng trên mai rùa, Vân Tiểu Ngũ sờ sờ mai rùa lớn.
“Xong , cũng kh biết mày là con rùa năm đó kh nữa.”
Rùa biển trong mắt con trừ khác giống loài ra thì tr con nào cũng na ná nhau, thật sự khó phân biệt.
Đầu rùa cọ cọ vào tay Vân Giảo, sau đó mới lết ra bờ biển, nương theo con sóng trào tới mà bơi vào trong biển.
Vân Tiểu Ngũ đứng bên bờ biển một lát: “Giá mà biết rùa biển đẻ trứng ở đâu thì tốt.”
Rùa biển kh thể ăn, nhưng trứng rùa biển thì ăn được mà. Hơn nữa còn đại bổ.
Vân Giảo nghiêng đầu, bàn tay nhỏ chống cằm đăm chiêu.
“Chúng ta thôi.”
Vân Giảo lắc đầu từ chối: “ đợi đã.”
Rùa biển lớn đã đồng ý sẽ tặng đồ cho cô mà.
Cô nắm tay Vân Tiểu Ngũ, bỗng nhiên th trên bãi cát cách đó kh xa một cái gò nhỏ nhô lên. Cô bé tới dùng ngón tay cạy lên.
Là một con ốc mắt mèo.
Phần thịt ốc to hơn vỏ của con ốc mắt mèo lộ ra bên ngoài, bị giật liền phun nước co thịt vào trong vỏ. Vân Giảo bóp vào thịt ốc, nước phun ra càng dữ dội hơn.
Miếng thịt đó tr vẻ mềm.
Vân Tiểu Ngũ vừa là biết cô em đang nghĩ gì.
“Kh được ăn.”
Vân Giảo liếc một cái, quay đầu đưa lưng về phía kh nói lời nào.
Vân Tiểu Ngũ ghé sát vào: “Về nhà xào cho em ăn.”
Vân Giảo lại vui vẻ: “Dạ.”
“Con ốc mắt mèo này to thật đ.”
M em Vân Tiểu Cửu cũng chạy về phía này: “Giảo Giảo, Năm, hai làm gì ở đây thế? Mẹ bảo bọn em tới tr chừng đừng để hai chạy xuống biển.”
“Kh xuống đâu, ở đây nhặt được ít ốc đắng.”
Ào ào ào…
Mặt biển truyền đến động tĩnh kh nhỏ, mọi về phía biển.
Vân Tiểu Ngũ ngạc nhiên vui mừng: “Ơ? Là con rùa biển to lúc nãy.”
Vân Tiểu Lục: “Con rùa to quá.”
Vân Tiểu Thất: “, quen con rùa biển đó hả?”
Vân Tiểu Bát: “Oa… nó bơi về phía chúng ta kìa.”
Vân Tiểu Cửu: “Quy Quy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-th-doan-sung/chuong-32-tao-cay-ha-ngong-cho-may-may-phai-bat-ca-cho-tao-nhe.html.]
Rùa biển cũng kh sợ , trong miệng ngậm một thứ gì đó bơi về phía bọn họ. Đợi khi rõ là cái gì, Vân Tiểu Ngũ kêu lên một tiếng "Vãi chưởng": “Mau chạy , con rùa biển kia l oán trả ơn, nó ngậm một con sứa tới kìa!”
Nói xong Vân Tiểu Ngũ vác Vân Giảo lên vai cắm đầu chạy.
Rùa biển:?
Nó dùng đôi mắt hạt đậu chằm chằm Vân Giảo đang bị vác chạy xa, dường như chút oán trách.
Kh mày bảo tao mang đồ ngon tới ?
Vân Giảo vùng vẫy đôi chân ngắn cũn: “ ơi thả em xuống, đó là quà rùa biển lớn mang cho em mà.”
Sứa thì Giao nhân cũng ăn được. Trước kia cô từng ăn , giòn giòn dai, đối với Giao nhân mà nói là một món ăn vặt ngon.
Vân Tiểu Ngũ: “Ăn cái gì mà ăn, bố bảo thứ đó độc, bị xúc tu của sứa chích sẽ đau lắm, còn c.h.ế.t nữa đ!”
“Mau mang thứ đó chỗ khác, muốn báo ơn thì ít nhất cũng mang con cá tới chứ.”
Đứng từ xa, Vân Tiểu Ngũ chỉ trỏ vào con rùa biển lớn.
Vân Giảo kh vui, tức đến phồng cả má.
“ Năm, thứ đó thật sự kh ăn được ạ? độc rùa biển bắt lại kh ?”
“ Năm, tại nó lại bắt sứa ạ?”
“ Năm…”
Từng đứa một hỏi rõ lắm.
Vân Tiểu Ngũ: “Kh biết, đừng hỏi !”
Rùa biển về hướng Vân Giảo, dường như đang hỏi cô còn ăn hay kh.
Vân Giảo rưng rưng nước mắt: “Tao kh ăn được, trai kh cho ăn!”
Vân Tiểu Ngũ vừa th thế vội vàng an ủi: “Giảo Giảo ngoan nhé, chúng ta ăn cái khác, kh ăn thứ đó.”
Rùa biển: Thế tao ăn nhé?
Nó cúi đầu vài cái đã nuốt chửng con sứa vào bụng.
Vân Giảo mà càng tức hơn.
“Em muốn sò ệp, muốn cá lớn.”
Kh ăn được sứa thì ăn sò ệp, cá hoặc ốc biển cũng được.
M em Vân Tiểu Ngũ gãi đầu: “Giảo Giảo em đang nói chuyện với nó hả?”
Vân Giảo gật đầu.
“Nó kh hiểu đâu, động vật thể hiểu tiếng được.”
Giọng nói non nớt của Vân Giảo vô cùng khẳng định: “Hiểu được mà.”
Rùa biển đã quay bơi trở lại biển khơi.
Vân Tiểu Thất cảm thán: “Cũng kh biết nó còn quay lại kh nữa, nó còn biết ơn nghĩa ghê, thế mà lại mang quà về, ều thứ đó chúng ta kh ăn được.”
“Đi thôi thôi về thôi, mẹ đang gọi chúng ta kìa.”
Vân Giảo: “Kh .”
Cô còn đợi đồ ăn nữa.
“Giảo Giảo ngoan ha, lần sau chúng ta lại tới.”
Vân Giảo về phía mẹ: “Còn sớm mà, mẹ và thím vẫn đang đào.”
“Vân Tiểu Thất.”
“, Năm!”
“Em nói với mẹ và thím là chúng ta cản hải ở bên này, sẽ kh chạy lung tung đâu.”
“Rõ!”
Vân Tiểu Thất làm bộ chào kiểu quân đội, sau đó chạy về phía Thẩm Vân Liên và Vương Mai.
nh đã chạy quay lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.