Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng
Chương 320: Thoát Khỏi Vũng Lầy
Tuy nhiên nhà tuy lớn, nhưng cũng trống trải. Bởi vì hễ thứ gì thể dọn được, lúc nhà họ gặp nạn đều đã bị dọn sạch . Giống như căn nhà của Mộc lão gia tử, trong sân cỏ dại mọc um tùm, trong phòng chỉ còn lại vài mảnh đồ nội thất xiêu vẹo bị đập phá hỏng hóc.
Trần Vi cười gượng gạo: “Những thứ này, cháu vẫn chưa dọn dẹp xong. Cháu, cháu bán nhà giá rẻ cho mọi , chỉ cần ba vạn, ba vạn là được .”
Căn Tứ hợp viện này tuy lớn, nhưng cũng bị hư hỏng nặng. Nhưng dù cũng là Tứ hợp viện bốn tiến, theo giá thị trường ít nhất cũng sáu bảy vạn. Cái giá này của Trần Vi, thực sự là thấp .
Vân Giảo chắp hai tay nhỏ sau lưng, theo sau lớn dạo qu một vòng, thực ra cô bé khá hài lòng. Dọn dẹp lại cũng đẹp lắm.
“A nãi, l ạ.” Đây là ưng ý , cũng là vì muốn giúp đỡ cô bé đáng thương Trần Vi này một chút. Một cô gái nhỏ, nếu tiếp tục ở lại đây giữ nhà, kh biết còn chịu bao nhiêu tủi thân nữa.
Trong ánh mắt thấp thỏm lại mong đợi của Trần Vi, Vân a nãi vỗ vỗ tay Trần Vi: “Cô gái, căn Tứ hợp viện này chúng mua, cũng kh cần cháu giảm giá nhiều như vậy, chúng cứ theo giá thị trường mà tính là được.” Mặc dù mua được nhà rẻ họ cũng vui, nhưng rẻ nhiều như vậy, chẳng là bắt nạt trẻ con , lại còn là một cô gái nhỏ đang lâm vào cảnh khốn cùng nữa. Lương tâm họ cũng kh yên.
đàn trung niên giới thiệu họ mua nhà lập tức nói: “Theo giá thị trường, căn Tứ hợp viện bốn tiến này giá sáu bảy vạn.”
Trần Vi sau phút kinh ngạc vội vàng xua tay: “Kh, kh cần nhiều như vậy đâu ạ, nhiều chỗ trong nhà bị hỏng cần sửa chữa, còn ... còn những kia nữa.” Nhắc đến nhà họ Trần, Trần Vi cúi gằm mặt: “Mọi nhất định cẩn thận.”
“Yên tâm , đã mua thì chắc c sẽ nghĩ cách giải quyết ổn thỏa mọi chuyện.”
“Vậy thì năm vạn .” Vân a nãi suy nghĩ một lát nói: “Cái giá này, chúng ta kh ai bị thiệt cả.”
Cuối cùng, căn Tứ hợp viện bốn tiến này được chốt với giá năm vạn. Ngay trong ngày đã giao tiền cho Trần Vi, còn làm thủ tục sang tên đổi chủ. kinh nghiệm từ trước, lần này nh hơn nhiều.
Vân a nãi nói với Trần Vi: “Cô gái, thể rời sớm thì hãy rời càng sớm càng tốt, trời nam đất bắc thế này, bây giờ lên tàu hỏa cháu đâu cũng được, họ kh tìm th đâu. Còn nữa lúc cháu tàu hỏa rời nhất định chú ý an toàn, đồ đạc quý giá đều giấu kỹ, trên tàu hỏa nhiều kẻ móc túi lắm đ. Cũng đừng tùy tiện tin tưởng ngoài, những kẻ buôn c.h.ế.t tiệt đó kh chỉ bắt c trẻ con, phụ nữ một cũng dễ bị bắt c lắm. Cháu cầm tiền tìm một c việc đáng tin cậy mà làm, cẩn thận một chút, sau này sống cho thật tốt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-th-doan-sung/chuong-320-thoat-khoi-vung-lay.html.]
Đối mặt với những lời dạy bảo ân cần như thân của Vân a nãi, sự ấm áp đầu tiên mà Trần Vi cảm nhận được sau khi bố mẹ qua đời lại đến từ những xa lạ. Cô kh nhịn được ôm chầm l Vân a nãi khóc rống lên, giống như đang trút bỏ những tủi thân mà chịu đựng suốt bao năm qua. Thẩm Vân Liên và Vương Mai cũng hơi đỏ hoe hốc mắt. Đứa trẻ tốt biết bao, lại xui xẻo gặp nhà như vậy chứ, đúng là tạo nghiệp mà.
Đợi Trần Vi khóc xong, cô ngại ngùng lau nước mắt: “Cảm ơn mọi .” Lúc này, trên khuôn mặt cô tuy vẫn còn vương nét mệt mỏi và tiều tụy, nhưng đôi mắt sáng, mang theo hy vọng về một cuộc sống mới sau này. Lúc gần , cô đột nhiên quỳ xuống đất, hướng về phía Vân a nãi vái ba vái, họ cản cũng kh kịp, sau đó cô kh nói một lời quay rời .
“Haizz... Cũng là một đáng thương.” Vân Giảo đứng cạnh Vân a nãi, cũng hùa theo thở dài một tiếng.
Mọi kh khỏi buồn cười cô bé: “Cháu hùa theo thở dài cái gì, cũng th chị gái lớn đó đáng thương à.”
Vân Giảo suy nghĩ một chút, gật đầu lại lắc đầu: “Trước đây đáng thương, bây giờ, kh đáng thương nữa.” Bởi vì cô đã thoát khỏi đó .
Vân Lâm Hải bế con gái lên: “Con gái nói đúng, thôi, chúng ta cũng việc xử lý đây.”
Căn Tứ hợp viện bốn tiến này, Vân Giảo bảo Vân a gia Vân a nãi ghi tên hai . Hai bà cũng kh từ chối, họ sống chẳng được bao lâu nữa, căn nhà này đợi sau khi họ mất trực tiếp chuyển sang tên Giảo Giảo là được.
Vân Giảo tính toán: “Còn mua nữa, loại ba tiến, chú thím cũng , Giảo Giảo kh thiên vị.”
“Giảo Giảo lại tốt thế này.” Vương Mai: “Kh cần mua cho chú thím đâu, chú thím à lên Thủ đô ở chỗ bố mẹ là được , cũng sẽ kh nói cháu thiên vị đâu.”
Vân Giảo lắc đầu, khăng khăng đòi mua. Cô bé hào phóng vô cùng: “Mua, kh thiếu tiền!” Hoàn toàn là dáng vẻ của một đồng t.ử tán tài. Nhưng đối với cô bé hiện tại, quả thực là kh thiếu tiền.
Trò chuyện một hồi, lại nhắc đến hai gia đình kia. Đều là những đáng thương, so với hai bà già kia và Trần Vi, Vân a nãi Vân a gia bỗng cảm th may mắn. Nhà họ trước đây tuy nghèo, nhưng cả nhà đều đ đủ ở bên nhau. Bây giờ lại càng là niềm hạnh phúc nằm mơ cũng kh dám nghĩ tới.
“Lưu lão đầu hai bà già kia còn ba ngày nữa là nhỉ?” Vân a nãi nói: “Hay là đến lúc đó chúng ta tiễn họ, dù cũng quen biết một hồi.”
“Đi thôi.” Vân a gia gật đầu: “Cháu tư, cháu mang theo máy ảnh của cháu, chúng ta chụp vài bức ảnh căn nhà đó rửa ra mang đến tặng họ.” Những căn nhà còn lại kh vội tìm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.