Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng
Chương 357: Tiếng Hát Thiên Ngoại Và Nỗi Tiếc Nuối Của Cổ Thần
Hiện tại Cổ Thần cùng m bạn cùng sở thích lập thành một ban nhạc, thường xuyên biểu diễn ở m quán bar ngầm. Cổ lão kh nhịn được, lại vỗ m cái lên lưng cháu trai .
“Mày cút cho , đừng dạy m thứ linh tinh vớ vẩn cho con bé.”
“Ông nội nói gì thế, cháu thế này lại là linh tinh vớ vẩn? Cháu đối với âm nhạc là cực kỳ nghiêm túc đ nhé!”
Cổ lão lườm ta một cái quay sang Vân Giảo: “Giảo Giảo, con và bố con khoan hãy về, ở lại cùng ăn cơm nhé.” Ông xách mớ cá tôm mà họ mang đến: “Ông tìm quán cơm nhờ họ chế biến, Tiểu Thần mày tr chừng em cho kỹ, đừng chạy lung tung, nếu kh đ.á.n.h gãy chân!”
Cổ Thần kêu la t.h.ả.m thiết: “Cháu còn là cháu ruột của kh đ? Cháu là thừa kế duy nhất của nhà họ Cổ chúng ta đ nhé, coi chừng cháu mách bà nội!”
“Còn thừa kế? Muốn làm thừa kế thì mày cút về học cho tốt m việc chính sự của nhà !”
Cổ Thần bĩu môi: “Cháu mới kh thèm, m thứ đồ cổ chán c.h.ế.t được, lại còn khó học. Bắt cháu nhốt trong phòng m ngày để phục chế đồ cổ thì thà g.i.ế.c cháu còn hơn. Ây da nội cứ yên tâm , cháu đảm bảo kh bắt c em gái Vân Giảo đâu.”
Cổ lão vừa khỏi, trong tiệm chỉ còn lại Cổ Thần và Vân Giảo mắt to trừng mắt nhỏ. Tính cách Cổ Thần khá hướng ngoại, là kiểu quen thân nh. ta tháo cây đàn guitar sau lưng xuống: “Đã từng th nhạc cụ này chưa? Cái này gọi là guitar, lại đây hát cho em nghe hai bài.”
Vân Giảo ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế đẩu nhỏ, nghiêng đầu cây đàn: “Được ạ.”
Cổ Thần gảy đàn, lập tức tiến vào trạng thái, hát cho Vân Giảo nghe bài “Ngư Chu Xướng Vãn”.
“Hồng nhật chiếu hải thượng, th phong vãn chuyển lương, tùy trứ mỹ cảnh th th tán, chung th sơn thượng hưởng…” (Mặt trời đỏ chiếu trên biển, gió chiều thổi mát lạnh, cảnh đẹp vội tan , tiếng chu vang trên núi…)
Bài hát này bằng tiếng Quảng Đ, Vân Giảo nghe kh hiểu lời, nhưng cô bé chống cằm, cảm th giai ệu hay. Cổ Thần lúc nghiêm túc hát hò thì giọng nói trong trẻo, mang theo sự nhiệt huyết của thiếu niên, hay hơn nhiều so với cái giọng lúc ta làm trò khùng ên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-th-doan-sung/chuong-357-tieng-hat-thien-ngoai-va-noi-tiec-nuoi-cua-co-than.html.]
Đợi ta hát xong, Vân Giảo nể tình vỗ tay tán thưởng.
“Thế nào, hay kh?” Cổ Thần thu đàn lại, vẻ mặt đắc ý.
Vân Giảo gật đầu cho lệ, đôi mắt to xinh đẹp chằm chằm vào cây đàn guitar. Trong đôi mắt viết đầy sự tò mò và muốn thử một chút. Cổ Thần muốn kh th cũng khó. ta đảo mắt, lừa phỉnh: “Muốn thử à? Vậy em hát theo hai câu nghe xem nào.”
Vân Giảo hơi nghiêng đầu, giống như một chú mèo con xinh đẹp kiêu kỳ, khiến Cổ Thần mê mẩn kh thôi. Lần đầu tiên ta cảm th trẻ con hóa ra lại đáng yêu đến thế. Tất nhiên chỉ giới hạn ở Vân Giảo, vì trước đó những đứa trẻ ta gặp toàn là loại hở tí là khóc lóc om sòm, lăn lộn ăn vạ, đúng chuẩn "gấu con". lần hai đứa cháu họ chạy vào phòng phá hỏng cây đàn guitar yêu thích và m album quý của ta, nên Cổ Thần thực ra chút ghét trẻ con. Nhưng hôm nay th nhóc con xinh như búp bê này, lại còn ngoan ngoãn, ta chẳng th ghét chút nào. Chỉ thể nói con đều là động vật thị giác.
Vân Giảo ngồi cạnh ta, chăm chú cách gảy đàn, hát lại câu đầu tiên của bài hát vừa .
“Nghe rõ chưa? Hát theo một lần nào.”
Vân Giảo gật đầu, mở miệng hát ngay: “Hồng nhật chiếu hải thượng, th phong vãn chuyển lương.”
Thiên phú ngôn ngữ của Giao nhân lập tức bộc lộ, dù là tiếng Quảng Đ cũng bị cô bé nắm bắt dễ dàng. Lúc Vân Giảo cất tiếng, Cổ Thần đã trố mắt, đồng t.ử co rụt vì kinh ngạc và kích động. Vân Giảo hát xong liền ta, biểu cảm như đang hỏi: "Câu tiếp theo đâu?".
Cổ Thần nuốt nước miếng, tiếp tục hát câu sau, Vân Giảo liền hát theo sát nút. Giọng hát non nớt, trong trẻo tựa như âm th đến từ thiên ngoại. Bên ngoài đường bị tiếng hát thu hút, kh nhịn được thò đầu vào ngó nghiêng.
Hát được vài câu, Cổ Thần kh nhịn được nữa, bu đàn xuống bế bổng Vân Giảo lên: “Trời ơi, em gái Vân Giảo, em sinh ra là để ăn bát cơm này mà! lại giọng hát ưu việt đến thế chứ!”
“A a a! Tại em lại nhỏ thế này, tại lại để gặp em vào lúc này chứ!” Cổ Thần như phát ên, ôm Vân Giảo xoay m vòng, lại quỳ xuống đất vò đầu bứt tai gào thét.
Vân Giảo: “?” này làm cái động tĩnh c.h.ế.t tiệt gì thế?
bên ngoài bị cái dáng vẻ ên khùng của ta dọa chạy mất dép. Cổ Thần thực ra là đang tiếc nuối đến phát ên, vì Vân Giảo quá nhỏ. ta muốn đưa cô bé về ban nhạc làm hát chính, nhưng nghĩ cũng biết nếu làm thế thật, nội chắc c sẽ đ.á.n.h gãy chân ta. Hơn nữa, Vân Giảo nhỏ thế này quả thực kh thích hợp với những nơi như quán bar.
Chưa có bình luận nào cho chương này.