Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng
Chương 386: Họ đi ra ngoài chưa được bao lâu đã gặp người trong thôn.
Vốn dĩ đều làm việc, vừa th Vân Giảo lập tức kh dời mắt được nữa.
“Giảo Giảo mặc quần áo gì đây, đẹp quá, chiếc váy này thật đặc biệt, màu sắc cũng tươi tắn.”
thế này, làm họ cũng muốn kiếm một bộ cho đứa nhỏ nhà .
càng càng th đẹp thế nhỉ.
“Cháu chào Tống a nãi ạ.”
Vân Giảo lễ phép chào hỏi ta.
“Tốt tốt tốt, Giảo Giảo mọi đây là định đâu thế?”
Giọng ệu Vương Mai mang theo vài phần khoe khoang: “Một chị em tốt của cháu gửi cho con bé m bộ quần áo cô tự may, đây chẳng bảo mặc quần áo vào chụp vài bức ảnh gửi cho cô xem , bộ quần áo này giống như con sứa nhỏ vậy, cháu liền nghĩ ra bờ biển chụp ảnh chắc c sẽ đẹp.”
“Đẹp, đúng là đẹp, Giảo Giảo mặc bộ quần áo này đứng ở đâu cũng đẹp.”
lớn gặp sau đó, kh ai là kh khen đẹp.
Trẻ con, đặc biệt là các bé gái cô bé với ánh mắt đừng nói là hâm mộ cỡ nào, một số đứa khá được cưng chiều ở nhà đều bắt đầu làm nũng đòi phụ cũng may một bộ váy nhỏ xinh đẹp như vậy.
Cứ thế nghênh ngang qua phố, phía sau họ kh ít trẻ con theo, bé trai bé gái đều .
Lúc chụp ảnh, Vân Giảo cũng tùy hứng, dù cô bé cũng coi như đến đây chơi.
Ngồi xổm trên mặt đất đào cát, cạy ra một con sò mặt trăng.
Nhặt những hòn đá nhỏ màu sắc đẹp hoặc hình dáng đẹp.
Ôm con ch.ó lớn trong nhà áp mặt.
Đại Hắc cũng đến, Vân Giảo trực tiếp cưỡi lên lưng Đại Hắc.
Đại Hắc thể cách tráng kiện, Vân Giảo cưỡi lên được cõng chạy băng băng trên bờ biển.
“Đại Hắc giỏi lắm, về nhà cho mày ăn đồ ngon.”
Vân Thần Bắc kh nói gì, chỉ cầm máy ảnh liên tục tách tách chụp ảnh.
Em gái , vui vẻ thực sự giống như tinh linh nhỏ trên bờ biển này.
Một trong những bức ảnh dừng lại ở khoảnh khắc Vân Giảo ngồi trên một rạn đá hát, ánh mặt trời dường như đặc biệt thiên vị cô bé, rắc ánh vàng lên cô bé, mái tóc đen của cô bé đều mang theo chút ánh sáng vàng ấm áp.
Còn trên mặt biển cách Vân Giảo kh xa phía trước, m con Hổ kình nhảy vọt lên khỏi mặt nước.
Vân Giảo mặc bộ váy nhỏ này, kh thích hợp xuống biển lắm, nên chỉ đứng từ xa chào hỏi Hổ kình, hát m bài hát an ủi Hổ kình.
Trẻ con trong thôn vây qu cách Vân Giảo kh xa phía sau nghe hát.
“Giảo Giảo hát hay quá .”
“Bây giờ mới phát hiện ra à, tớ phát hiện từ lâu , mỗi lần Vân Giảo ra đây hát tớ đều lén nghe ở đằng kia đ.”
“Oa… Hổ kình lại đến .”
“Chúng ta thật sự kh thể chơi với Hổ kình giống như Vân Tiểu Ngũ ?”
“Kh được đâu, tớ hỏi , Vân Giảo nói kh cách nào bảo đảm an toàn cho chúng ta, bố tớ cũng kh cho tớ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-th-doan-sung/chuong-386-ho-di-ra-ngoai-chua-duoc-bao-lau-da-gap-nguoi-trong-thon.html.]
Lũ trẻ ríu rít trò chuyện, nhiệm vụ chụp ảnh hôm nay của Vân Giảo cũng đã hoàn thành.
Cô bé chào tạm biệt đàn Hổ kình chuẩn bị về.
“Vân Giảo, váy của đẹp quá, thể cho mẹ tớ xem một chút được kh, mẹ tớ hứa sẽ may váy cho tớ.”
Phụ nữ thời này ít nhiều đều biết việc kim chỉ, so với việc mua quần áo may sẵn bên ngoài, mua vải về tự may sẽ tiết kiệm hơn nhiều.
Nhưng do hạn chế về tầm , kiểu dáng quần áo may ra cũng chỉ qu quẩn lại vài kiểu phổ biến.
Chiếc váy nhỏ xinh xắn mà Vân Giảo mặc hôm nay quả thực đã đ.á.n.h trúng vào tim đen của các cô bé, nhà nào vải vóc mà chịu chi cho con cái, cũng muốn may cho con gái một bộ đẹp như vậy.
Vân Giảo kh hề bận tâm: “Được chứ.”
Cô bé chẳng sợ đụng hàng, dù xấu chắc c kh là cô bé.
Về đến nhà kh bao lâu, Vân Thần Nam và Vân Lâm Hà đã trở về, mang theo cái vỏ sò tai tượng (xa cừ) kia.
Vân Giảo chạy lon ton ra đón, đôi mắt tr mong ngắm.
“Chú út, Ba, cái này em thể giữ lại kh?”
Vân Thần Nam gật đầu: “Bọn đã đến đồn c an đăng ký , chú Triệu nói thứ này khi còn sống là động vật được bảo vệ, nhưng vỏ nhặt được thì thể giữ lại, kh được săn g.i.ế.c sò tai tượng là được.”
Vân Giảo cười tít mắt gật đầu: “Vậy em rửa sạch nó.”
Vân Thần Nam xắn tay áo lên: “ giúp em.”
Cái vỏ sò tai tượng này khó rửa, muốn nó trở nên trắng tinh kh tì vết, sau khi rửa sạch lớp bùn rong rêu bám trên bề mặt còn dùng gi nhám đ.á.n.h bóng lại.
Đám Vân Tiểu Ngũ tan học về cũng qua giúp một tay, cả đám hì hục làm đến tận tối, cái vỏ sò tai tượng này tr mới đẹp đẽ hẳn lên.
“Đẹp quá, Giảo Giảo em mau thay quần áo , chúng ta vào trong vỏ sò này chụp m tấm ảnh.”
Lúc trước khi rửa vỏ sò, Vân Giảo sợ làm bẩn váy đẹp nên đã thay quần áo thường ngày.
Sau đó Vân Giảo lại được hai phụ nữ trong nhà hào hứng trang ểm chải chuốt một phen, nằm hoặc ngồi trong vỏ sò trắng tinh, chụp kh ít ảnh.
Đám Vân Tiểu Ngũ còn bắt đốm đóm thả xung qu cô bé.
Buổi tối tuy kh rõ bằng ban ngày, nhưng ánh trăng, lại dùng đèn pin chiếu sáng, chụp ra được cảm giác như tiểu tiên t.ử dưới trăng.
Năm 84, khi đại đa số mọi còn chưa ý thức về việc chụp ảnh, nhà họ đã chụp ảnh nghệ thuật cho Vân Giảo .
Tất nhiên, Vân Giảo vốn ệu đà cũng thích thú.
Cô bé còn kéo Chín đang mặc bộ đồ quân nhân nhỏ mô phỏng vào chụp cùng.
M em Vân Tiểu Ngũ mà thèm thuồng, nhao nhao đòi cũng muốn chụp.
Vân Giảo chớp thời cơ giơ bàn tay nhỏ lên: “Ngày mai mua máy khâu!”
“A mẹ, thím út, may quần áo đẹp cho các nữa.”
“Máy khâu, may nh lắm.”
Mọi dở khóc dở cười.
“Con quên là chúng ta vẫn chưa phiếu mua máy khâu à.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.