Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng
Chương 431: Tiểu Bát Bái Sư
Vân Tiểu Bát và Vân Tiểu Cửu lững thững theo sau em gái. Cổ lão lúc này đang cầm m mảnh sứ vỡ xem xét kỹ lưỡng, trên bàn bày biện kh ít những mảnh vỡ như vậy.
"Đến à." Cổ lão ngẩng đầu lên: "Ngồi xuống bên cạnh trước ."
Vân Giảo cũng kh khách khí, đặt đồ xuống xong liền chạy đến bên cạnh xem bận rộn: "Ông nội Cổ, những mảnh sứ vỡ này cũng thu thập ạ?"
Ánh mắt Cổ lão trở nên ôn hòa, động tác vuốt ve những mảnh sứ vô cùng dịu dàng: "Cháu kh th chúng đẹp ? Đồ sứ vốn dễ vỡ, thời cổ đại giao th kh thuận tiện, thương nhân muốn vận chuyển đồ sứ xa trèo đèo lội suối, dù bảo vệ cẩn thận đến đâu cũng khó tránh khỏi sứt mẻ. Những mảnh sứ này kh chỉ giá trị thẩm mỹ, mà còn là nhân chứng của lịch sử. Đồ sứ mỗi thời đại kỹ thuật nung khác nhau, trong đó loại chuyên dùng cho hoàng thất ngày xưa là quý giá nhất. Đương nhiên, sở thích mỗi mỗi khác, kiểu dáng và hoa văn nung ra cũng muôn hình vạn trạng."
Vân Giảo lúc đầu còn hào hứng nghe, nhưng sau đó mí mắt bắt đầu sụp xuống, vẻ mặt lộ rõ sự buồn chán.
Cổ lão: "..." Được , con bé này th minh thì thừa, tiếc là chẳng chút hứng thú nào với đạo này.
Ngược lại, tám Vân Tiểu Bát lại nghe nghiêm túc. Còn về phần Tiểu Cửu, bé cũng mang một vẻ mặt buồn ngủ y hệt em gái.
"Ông nội Cổ, cháu thể xem cái này kh ạ?" Vân Tiểu Bát chằm chằm vào một mảnh sứ.
"Xem , cẩn thận một chút đừng để rơi, đây là mảnh vỡ của một chiếc bình hoa th hoa, đợi sau khi phục chế xong, chiếc bình này sẽ đẹp lắm đ."
Vân Tiểu Bát quả thực thích hoa văn trên mảnh sứ đó. Những thứ trước kia Giảo Giảo mang về, Tiểu Bát cũng mê mẩn các bức họa trên đồ sứ, còn từng cầm bút vẽ theo nữa. Nhưng tự vẽ ra luôn cảm th kh được thần thái như vậy. Khổ nỗi trong nhà chỉ thích thứ này, chẳng biết tìm ai để thỉnh giáo.
"Ông nội Cổ, tại hoa cháu vẽ bằng bút lại kh đẹp bằng trên đồ sứ ạ?"
"Ồ? Cháu dùng bút gì để vẽ?"
Vân Tiểu Bát đáp: "Dạ, bút chì để viết chữ ạ."
"Đến đây, vẽ một cái cho lão già này xem nào." Cổ lão l một cây bút chì và tờ gi trắng đưa cho .
Vân Tiểu Bát kh hề rụt rè, tay cầm bút chì, nằm bò ra bàn, đối chiếu với hoa văn trên mảnh sứ mà bắt đầu vẽ. Cổ lão đứng bên cạnh quan sát, tr bé cũng ra dáng. Ông thản nhiên hỏi: "Tiểu Bát từng học vẽ ?"
Vân Tiểu Bát lúc này đã đắm chìm trong thế giới riêng, căn bản kh nghe th tiếng động bên ngoài nữa. Vân Giảo trả lời thay : "Dạ kh ạ, Bát tự học theo một cuốn sách cũ thôi. Ông nội Cổ, quen thầy dạy vẽ nào kh? Bát thích vẽ tr lắm, con muốn tìm cho một thầy giỏi."
Cổ lão cảm th cách chung sống của gia đình này thật kỳ lạ. Làm em gái mà mới tí tuổi đầu đã lo toan hết chuyện cho các trai. Tuy nhiên, nhóc con này lại tầm xa tr rộng, chắc c lớn trong nhà vẫn chưa nghĩ đến ểm này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-th-doan-sung/chuong-431-tieu-bat-bai-su.html.]
"Vậy còn cần tìm ai nữa?" Cổ lão cười nói: "Ta sở trường nhất là phục chế tr cổ và đồ sứ, vẽ tr đương nhiên là ngón nghề của ta ."
Mắt Vân Giảo sáng rực: "Vậy là định nhận Bát làm đồ đệ ạ?"
Cổ lão liếc Vân Tiểu Bát: “Để ta xem thêm đã.”
Đợi Vân Tiểu Bát vẽ xong, đặt một bộ bút mực gi nghiên lên bàn: “Thời xưa kh bút chì hay bút máy như bây giờ đâu.” Vừa nói, Cổ lão vừa bắt đầu mài mực. Động tác của trôi chảy, thành thạo, toát ra một vẻ th tao khó tả.
Vân Tiểu Bát chăm chú kh chớp mắt. th nhấc bút l, chấm mực, bắt đầu khai bút trên gi.
“Tr thủy mặc tuy kh đa sắc màu, nhưng lại là tinh hoa văn hóa nghìn năm của dân tộc ta. Nó dùng những sắc độ đơn giản nhất để phác họa nên những bức họa chấn động lòng nhất.”
Dưới ngòi bút của , những đường nét mực đen dần hiện lên, tái hiện lại hoa văn th hoa trên mảnh sứ. Tuy chỉ là màu mực, nhưng lại đẹp đến mức khiến Vân Tiểu Bát say mê. bé tiến lại gần hơn, đôi mắt sáng bừng.
Đợi Cổ lão đặt bút xuống, bé dùng ánh mắt sùng bái hỏi: “Ông nội Cổ, cháu muốn học cái này, thể dạy cháu kh ạ?”
Cổ lão nhếch mép cười: “Nếu thật sự muốn theo ta, thì kh chỉ vẽ tr đâu đ.”
Vân Tiểu Bát kh chút do dự: “Cháu muốn học ạ!”
“Ha ha ha… Tốt! Vậy từ ngày mai, con cứ đến chỗ ta.” Ông dặn thêm: “Nhưng con sắp khai giảng , việc học vẫn là quan trọng nhất. Sau khi học, tan trường thì bảo cha con đưa đến đây.”
Vân Tiểu Bát gật đầu lia lịa: “Vâng ạ!”
“Vân Giảo, sư phụ cháu đã bảo cháu bắt đầu luyện chữ bút l chưa?” Cổ lão hỏi. Đ y cũng là báu vật nghìn năm, lão Từ kia tính tình hơi cổ hủ, học Đ y chắc c bắt luyện chữ.
Vân Giảo gật đầu: “Sư phụ bảo con chuẩn bị bút mực ạ.”
Cổ lão hừ một tiếng: “Xem cái vẻ keo kiệt của lão già đó kìa, ngay cả bộ bút mực cũng kh nỡ tặng. Kh cần mua đâu, ngày mai cháu cùng trai đến đây. Lúc bái sư ta sẽ chuẩn bị cho các cháu luôn. Của cháu là lễ bái sư, còn của cháu coi như là quà cảm ơn vì đã mang đến cho ta một đồ đệ tốt.”
Vân Giảo cười tít mắt: “Con cảm ơn nội Cổ ạ!” Còn về những lời Cổ lão nói xấu sư phụ , cô bé coi như kh nghe th. Hai lão này khích bác nhau là chuyện cơm bữa .
Vân Lâm Hải và Vân Lâm Hà cũng kh ngờ chuyến này lại giúp Tiểu Bát tìm được sư phụ tốt như vậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.