Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng
Chương 479: Những Bài Văn "Bá Đạo" Của Anh Năm
Vân Giảo hơi quay đầu , th Chín đang ngồi bệt dưới đất, mặt mũi phùng mang trợn má vì tức giận. Chắc hẳn vừa đã bị chen ngã.
“Đừng nó, này! Em gái mau nói là em nhớ !” Vân Tiểu Ngũ xoay nhẹ khuôn mặt nhỏ của Vân Giảo lại, nhe hàm răng trắng nhởn ra cười ngốc nghếch.
Vân Giảo lúng búng đáp: “Nhớ ạ…”
“Cút ra, đến lượt ! Giảo Giảo, cũng nhớ em lắm, em nói nhớ cơ!” Vân Tiểu Thất chen vào, Vân Tiểu Bát và Vân Tiểu Cửu vừa đứng dậy cũng kh chịu thua kém.
Vân Giảo: “...” Mới m ngày kh gặp mà làm như m năm kh bằng. Đã thế, bốn họ còn bắt đầu lao vào "tẩn" nhau.
Vân Tiểu Thất bắt đầu châm ngòi: “ Năm, em th nhé, chính là Tiểu Bát giẫm đ!”
“Tiểu Cửu, em ngốc thế, hợp sức với Tiểu Bát đ.á.n.h Năm chứ!”
Vân Giảo ngồi kho chân trên giường, mái tóc rối bù, tay chống cằm các trai đ.á.n.h nhau thành một đoàn. Cô bé chẳng hề lo lắng, vì chuyện này ở nhà xảy ra như cơm bữa. Nhà đ con trai là thế, va chạm một chút là đ.á.n.h nhau, nhưng loáng cái lại làm hòa ngay.
Chưa kịp đ.á.n.h xong, cửa phòng Vân Giảo bị đẩy ra. Vương Mai cầm một cây gậy đứng ở cửa, đôi mắt rực lửa đám nhóc đang loạn đả.
Vân Giảo thầm nghĩ: “A ồ, các t.h.ả.m !”
Vân Tiểu Thất là phản ứng nh nhất, lập tức chuyển từ châm ngòi sang khuyên can: “Đừng đ.á.n.h nữa, các đừng đ.á.n.h nữa, đều là em một nhà mà…”
Vân Giảo trợn trắng mắt, đúng là Bảy gian xảo nhất!
“M thằng r con này!” Tiếng quát của Vương Mai vang lên. Đám nhóc đang hăng m.á.u lập tức tách ra, th cây gậy liền vắt chân lên cổ mà chạy.
Vân Tiểu Bát chạy chậm nhất, bị quất một cái vào m: “Á! Là Năm đ.á.n.h bọn con trước mà!”
Vân Tiểu Ngũ định lách qua cửa chạy thoát nhưng vẫn bị trúng một gậy, may mà đã kịp vọt ra ngoài: “Là Tiểu Bát giẫm giày mới của con trước!”
Vân Tiểu Bát gào lên: “Con kh !”
Vân Tiểu Cửu thì ngoan ngoãn nhận lỗi, nước mắt lưng tròng Vương Mai: “Thím út, con biết lỗi , thím đ.á.n.h nhẹ thôi được kh ạ? Nhưng mà... là Năm đẩy con ngã trước, đau quá mất.”
Vân Tiểu Thất lại trợn mắt, Tiểu Cửu lại bắt đầu diễn kịch . Quả nhiên, th Vân Tiểu Cửu đáng thương như vậy, Vương Mai kh nỡ đ.á.n.h nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-th-doan-sung/chuong-479-nhung-bai-van-ba-dao-cua--nam.html.]
“Cái thằng Tiểu Ngũ này, lúc nào cũng là đứa gây họa! Còn con nữa, đừng tưởng thím kh biết con chuyên môn châm chọc nhé. Tất cả làm bài tập cho thím!”
Vương Mai quay sang Vân Giảo, giọng dịu lại: “Giảo Giảo ngủ đủ chưa con?”
Vân Giảo gật đầu, cọng tóc ngốc trên đỉnh đầu cũng lắc lư theo, tr cực kỳ đáng yêu.
“Đi rửa mặt đ.á.n.h răng , để thím chải tóc cho.”
“Vâng ạ.”
Vân Giảo xỏ dép lê, Vương Mai đã nh nhẹn gấp gọn chăn màn cho cô bé. Dưới lầu, bà nội đang chuẩn bị bữa sáng, còn mẹ thì cho lợn ăn. Năm nay nhà họ lại nuôi thêm hai con lợn nữa.
“Giảo Giảo dậy à? Lại đây, ăn quả trứng gà này con.” Bà nội đưa cho cô bé một quả trứng luộc.
Vân Giảo nhận l, gõ gõ vỏ trứng lên bệ bếp cho dễ bóc. “A cha đâu bà?”
Vương Mai vừa chải tóc cho cô bé vừa đáp: “A cha và chú út ra bến tàu . Tối qua cha nuôi con về, sáng sớm nay đã chuyên gia đến xem đồ các con vớt được dưới biển.”
Vân Giảo ăn xong miếng trứng, ngồi trên bậu cửa chống cằm ngẩn . Thực ra cô bé đang nghĩ xem nên giao nộp chiếc đỉnh đồng x nhặt được cho cha nuôi kh. Còn ba xấp vải kia thì cô bé quyết định giữ lại.
“Giảo Giảo, em xem giúp bài văn này viết thế nào với.” Vân Tiểu Ngũ cầm quyển vở chạy tới, vẻ mặt đầy mong đợi.
Vân Giảo cầm l xem. Đề bài là: * em yêu quý nhất*.
Vân Tiểu Ngũ viết về em gái. Vân Giảo bỗng dự cảm kh lành. Dù vui vì Năm yêu quý nhất, nhưng văn chương của thì... thật khó mà chấp nhận nổi.
Dòng đầu tiên đập vào mắt: *“Em gái em trắng trẻo mập mạp, mắt to mũi nhỏ, miệng đỏ thắm, là khổng vũ hữu lực (mạnh mẽ thô bạo) nhất nhà...”*
Vân Giảo: “...”
Cô bé nhắm mắt lại, cố nén cơn giận. Nhờ trí nhớ siêu phàm và kiến thức ngữ văn vượt xa lứa tuổi, cô bé biết thừa cái từ "khổng vũ hữu lực" kia dùng để tả một bé gái là sai quá sai !
Cô bé tiếp: *“Em th minh tuyệt đỉnh, sức mạnh vô song, là bảo bối mà cả nhà đều nhân nhân đắc nhi tru chi ( đều muốn g.i.ế.c)...”*
Vân Giảo thực sự kh chịu nổi nữa. Cô bé ném thẳng quyển vở vào mặt Năm.
“ Năm ngốc nghếch! Cái gì mà th minh tuyệt đỉnh, còn nhân nhân đắc nhi tru chi nữa? thể đừng dùng bừa bãi thành ngữ được kh hả!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.