Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng
Chương 498: Gia Cảnh Của Tô Hoán
Vân Giảo nhận được ánh mắt oán hận của ba trai nhưng cô bé giả vờ như kh th. Được ra ngoài chơi thì dại gì mà ngồi trong lớp học gò bó.
Trong tiết Thể dục, thầy giáo dẫn cả lớp tập thể d.ụ.c giữa giờ. Vân Giảo đứng cạnh Chín tập theo. Những động tác này đối với một học múa như cô bé thì đơn giản vô cùng. Cô bé nhảy nhót tràn đầy sức sống, tr cực kỳ đáng yêu. Tập xong, cả lớp chạy ba vòng qu sân thầy cho tự do hoạt động.
“Vân Giảo ơi, em muốn chơi nhảy dây chun với bọn chị kh?” M bạn nữ trong lớp tìm đến hỏi.
Vân Giảo hào hứng: “Dạ ạ!” Trò này cô bé cũng hay chơi với các bạn ở trong thôn, chỉ là dạo này bận rộn nên ít thời gian chơi.
“Vân Giảo, em đọc tiếng hay thế?”
“Dạ, em học từ ba nước ngoài ạ.”
“Oa! Em còn gặp cả nước ngoài nữa ? Họ tr thế nào vậy?”
“Dạ, màu tóc và màu mắt hơi khác một chút, còn lại thì cũng giống nhau thôi ạ.” Đều là hai mắt, một mũi, một miệng, tr vẫn giống con mà. Nhưng lời miêu tả đơn giản này của cô bé khiến các bạn nhỏ hoàn toàn kh tưởng tượng ra được sự khác biệt.
Khả năng bật nhảy của Vân Giảo bây giờ tốt, cơ thể nhẹ nhàng, dây chun dù nâng cao lên cô bé vẫn nhảy qua dễ dàng, khiến đám bạn vỗ tay rần rần. Vân Giảo tự hào thầm nghĩ: * đúng là một đứa trẻ xuất sắc mà!*
Trong khi đó, Vân Tiểu Cửu thì kéo Tô Hoán – vốn chẳng bao giờ hòa đồng – ra một góc chơi cờ ca-rô.
Tiết học buổi chiều vừa kết thúc, bọn Vân Giảo liền chạy đến văn phòng thầy chủ nhiệm xách xô tôm hùm đất chạy mất. Vân Tiểu Cửu muốn dẫn Tô Hoán về nhà chơi, và lần này ta kh từ chối. Bởi vì chuyện Vân Tiểu Cửu nói về việc cản hải tìm đồ bán l tiền thực sự đã thu hút .
Nhưng Tô Hoán về nhà một chuyến trước.
Vân Tiểu Cửu: “Bọn tớ cùng !”
Tô Hoán: “Kh cần đâu, tớ tự về nói với bà nội một tiếng là được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-th-doan-sung/chuong-498-gia-c-cua-to-hoan.html.]
Vân Tiểu Cửu gạt : “Ây da, cùng cho nh!”
Vân Giảo cũng giục: “Mau thôi .”
Cuối cùng, Tô Hoán dẫn họ về nhà. Nhà ở ngay trên trấn, kh xa lắm nhưng nằm trong một khu nhà ống cũ kỹ, hẻo lánh. Môi trường ở đây khá tệ, đ đúc, lại sát cạnh chợ rau và chợ hải sản nên mùi vị khó ngửi, nhất là trong tiết trời nóng nực này.
Tô Hoán bỗng cảm th chút tự ti. Nhưng bọn Vân Tiểu Cửu hồi nhỏ cũng từng chịu khổ nên chẳng hề nề hà, mặt kh đổi sắc theo Tô Hoán xuyên qua khu chợ bẩn thỉu để vào tòa nhà ống.
Nhà Tô Hoán ở tầng một, là một gian mặt tiền nhỏ. Lúc họ bước vào, một bà lão tóc bạc phơ, lưng còng đang lúi húi phơi quần áo. Trong cửa hàng chất đống nhiều đồ lặt vặt, chủ yếu là chai nhựa và bìa các t cũ, nhưng mọi thứ đều được sắp xếp gọn gàng.
Nghe th tiếng động, bà lão quay đầu lại, nheo mắt một lúc lâu: “Hoán Hoán về à, đây là...?”
“A nãi, họ là... bạn của con.” Tô Hoán ấp úng, đây là lần đầu tiên dùng từ "bạn".
“Chúng cháu là bạn của Tô Hoán ạ!” Vân Tiểu Cửu khoác vai Tô Hoán, nở nụ cười rạng rỡ như một chú cún con tỏa nắng.
“Tốt, tốt quá... Các cháu vào ngồi .” Th cháu trai lần đầu dẫn bạn về nhà, bà lão tỏ ra vô cùng vui mừng và nhiệt tình. “Bé gái này lớn lên tr xinh xắn thật, đúng là phúc khí.”
“Cháu cảm ơn Tô bà bà ạ.” Vân Giảo ngoan ngoãn đáp.
Bà lão kéo họ ngồi xuống, lẩm bẩm kể đủ thứ chuyện, nhắc đến cha của Tô Hoán với tiếng thở dài: “Cái thằng trời đ.á.n.h đó, ra oai làm gì kh biết. Nó thì làm hùng cứu , nhưng lại lỡ tay đ.á.n.h c.h.ế.t tên trộm. Cô gái được cứu thì trốn biệt tăm, còn nó thì vào tù, để lại hai bà cháu già trẻ côi cút bị đời c.h.ử.i rủa. Mẹ Hoán Hoán cũng kh chịu nổi khổ cực mà bỏ .”
Bà lão vừa nói vừa lau nước mắt. Hóa ra, cha Tô Hoán vì cứu một phụ nữ khỏi gã say rượu đe dọa, trong lúc xô xát, gã say kh đứng vững đã ngã vào một th sắt nhọn và t.ử vong tại chỗ. Cha bị khép tội ngộ sát. Nếu phụ nữ kia ra mặt làm chứng, án phạt thể nhẹ hơn, nhưng cô ta đã biến mất tăm tích. Gia đình Tô Hoán đến cầu xin nhưng bị nhà đó đuổi thẳng cổ.
Tiếng đồn ác ý lan xa, cha bị gán mác "kẻ g.i.ế.c ". Mẹ cuỗm sạch tiền bạc bỏ trốn, để lại bà nội già yếu và đứa trẻ chưa biết làm gì kiếm sống. Đám trẻ xung qu suốt ngày chế nhạo Tô Hoán là con kẻ g.i.ế.c , là đứa kh mẹ. Tô Hoán vì thế mà kh ít lần dùng nắm đ.ấ.m để bảo vệ d dự.
Vân Tiểu Ngũ nghe mà căm phẫn sục sôi, vỗ vai Tô Hoán đầy khí phách: “ em, cứ yên tâm! Từ nay về sau đã đây chăm sóc !” Đọc vài cuốn tiểu thuyết võ hiệp, Vân Tiểu Ngũ giờ đây tự coi là một hiệp khách đầy nghĩa khí.
Vân Tiểu Cửu thì nước mắt lưng tròng Tô Hoán. Tô Hoán chỉ biết đứng lặng: *Đừng tớ như vậy, tớ thật sự kh quen chút nào đâu.*
Chưa có bình luận nào cho chương này.